Bỏ Lại Quá Khứ, Bước Qua Đau Thương

Chương 4



Việc di chuyển với một chiếc chân gãy hoàn toàn không phải là điều dễ dàng.

Tôi phải trả cho tài xế taxi gấp ba lần tiền.

Anh ta mới thôi cằn nhằn, đỡ tôi lên xe rồi gập chiếc xe lăn lại bỏ vào cốp sau.

"Cô bé ơi, băng gạc của cháu bị rỉ m.á.u rồi kìa, nhìn vết thương có vẻ nặng đấy, sao không bảo người nhà đi cùng?"

Tôi im lặng không đáp lại.

Tài xế liếc nhìn qua gương chiếu hậu một cái rồi lắc đầu ngán ngẩm.

"Không cha không mẹ à? Tội nghiệp thật đấy!"

Sau khi xuống xe, anh ta giúp tôi lấy xe lăn ra, còn tốt bụng đưa cho tôi một chai nước.

Vào đến hành lang bệnh viện.

Bùi Thần đang cúi đầu, chăm chú bóc quýt cho Chu Lâm ăn.

Cô ta mặc một chiếc váy len tăm dáng rộng màu trắng sữa, mái tóc đen dài mềm mại xõa ngang vai, một bàn tay khẽ đặt lên bụng dưới, lông mày hơi nhíu lại.

Bùi Thần lập tức dừng mọi động tác, trong giọng nói tràn ngập sự lo lắng:

"Có phải lại thấy không thoải mái ở đâu không em?"

Trong mắt anh ta lúc này chỉ có duy nhất một mình cô ta.

Đến mức tôi đang ngồi trên chiếc xe lăn cách đó không xa, anh ta cũng hoàn toàn không hề hay biết.

Mẹ tôi cầm tờ hóa đơn thanh toán viện phí từ phía bên kia hớt hải chạy lại, cất giọng đầy quan tâm, bảo buổi trưa sẽ làm món cánh gà sốt cola mà Chu Lâm thích ăn nhất.

Cứ như thể cô ta mới chính là con gái ruột của bà vậy.

"Cô Nghiêm, cô đối xử với con còn tốt hơn cả mẹ ruột của con nữa."

"Con đã phải nỗ lực biết bao nhiêu mới từ cái làng chài nhỏ bé đó đi ra được, cô không thương con thì thương ai chứ?"

Tôi đứng nhìn Chu Lâm và mẹ tôi hòa thuận, vui vẻ bên nhau, cảm giác họ nhìn giống một cặp mẹ con ruột thịt hơn nhiều.

Bất chợt, tôi khẽ mỉm cười.

Hóa ra khi ta thực sự buông bỏ một vài thứ, mọi chuyện cũng chẳng hề khó khăn như ta vẫn tưởng.

Tôi tự lăn xe về phía thang máy.

Nụ cười trên khóe môi mẹ tôi lập tức tắt ngấm.

"Mày không nhìn thấy người quen à? Không biết mở mồm ra chào hỏi một tiếng à? Đúng là cái loại không có giáo d.ụ.c!"

Tôi vẫn chọn cách im lặng.

Chu Lâm khẽ kéo kéo cánh tay mẹ tôi, làm bộ sợ sệt nói:

"Cô Nghiêm, cô đừng giận mà. Tất cả là tại con không tốt, con quên mất là A Thần hôm nay xin nghỉ phép nên mới phiền cô đi cùng, nếu không Tranh Tranh cũng sẽ không hiểu lầm..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sắc mặt mẹ tôi sa sầm xuống, giọng điệu càng trở nên hung dữ hơn:

"Nghiêm Tranh, đừng có cái kiểu mặt nặng mày nhẹ ấy với tao! Tao chính là cố tình không đi cùng mày đến đây thay băng đấy."

"Chân mày gãy rồi, sau này không đứng lên được nữa đâu, lo mà học cách tự mình thích nghi sớm đi, đừng có trông mong người khác hầu hạ mày cả đời!"

Bùi Thần bước lên lên tiếng hòa giải:

"Dì Nghiêm, dì đừng giận nữa. Tiểu Tranh vừa mới từ chiến trường về, vết thương vẫn chưa lành, chắc chắn là cần phải có một khoảng thời gian để thích nghi."

Nhìn anh ta khéo léo dỗ dành mẹ tôi một cách đầy thành thục.

Tôi chỉ cảm thấy mọi chuyện thật nực cười và mỉa mai làm sao.

Chu Lâm buông tay đang níu cánh tay mẹ tôi ra, giọng điệu đầy vẻ tủi thân:

"A Thần, tất cả là tại em, em không nên bắt anh và cô đi cùng em đến đây khám thai, để rồi cô và Tranh Tranh lại cãi nhau căng thẳng thế này..."

Những giọt nước mắt của cô ta rơi lã chã trên chiếc váy bầu dáng rộng, trông vô cùng đáng thương, tội nghiệp.

"Không liên quan gì đến con hết!"

Nhật Nguyệt

Mẹ tôi lập tức ngắt lời cô ta, quay phắt sang lườm tôi cháy mặt.

"Mày nhìn mày xem, làm cho Lâm Lâm khóc đến nông nỗi này rồi kìa! Khôn hồn thì cút về nhà ngay đi, đừng ở đây làm trò cười cho thiên hạ nữa!"

Tôi bật cười lạnh lùng, đôi mắt nhìn thẳng vào bà không hề né tránh.

"Bệnh viện này không phải do nhà các người mở ra, không ai có tư cách đuổi tôi đi cả."

Có lẽ sự chống đối của tôi đã châm ngòi cho thùng t.h.u.ố.c nổ trong bà.

Hoặc là trong ánh mắt của tôi lúc này chỉ toàn là sự khinh bỉ và phẫn nộ.

Mẹ tôi ngẩn người ra trong vài giây.

Nhưng rất nhanh sau đó, sự mất kiên nhẫn đã biến thành một cơn giận dữ lôi đình, bà thẳng tay giáng xuống mặt tôi một cái tát trời giáng.

"Cái gì cơ? Chân gãy không đứng lên nổi nữa rồi mà còn dám đứng trước mặt tao giở giọng ăn vạ, la to thế hả?"

"Cái loại phế vật tàn tật như mày, ngoài việc làm xấu mặt tao ra thì còn làm được cái tích sự gì nữa?"

"Năm đó cứ nằng nặc đòi đi làm cái nghề phóng viên chiến trường làm gì, bây giờ thì hay rồi chứ, biến thành cái bộ dạng ma chê quỷ hờn này, đúng là tự làm tự chịu!"

Bà tiến lên một bước, từ trên cao nhìn xuống đôi chân đang run rẩy vì đau đớn của tôi, giọng điệu đầy độc địa:

"Cái loại rác rưởi đến đường còn không đi nổi thì tốt nhất là sống an phận thủ thường đi."

"Còn dám mang cái bản mặt hãm tài đó ra nhìn tao nữa, tin tao đuổi thẳng cổ mày ra khỏi nhà, cho mày đi ăn xin dọc đường dọc chợ như một con ch.ó hoang không?"

Trái tim tôi lúc này đã hoàn toàn tê dại.

Tôi không thèm nói thêm một câu nào nữa.

Chỉ nhìn sâu vào mắt bà một cái cuối cùng, sau đó quay xe lăn, lẳng lặng bước ra khỏi bệnh viện.