Bỏ Lại Quá Khứ, Bước Qua Đau Thương

Chương 6



Nhưng lúc này, nét mặt của tôi không hề có một chút gợn sóng nào:

"Tùy mẹ."

"Nghiêm Tranh, mày đừng có mà hối hận!"

Nhật Nguyệt

"Mẹ ơi, nhà Chu Lâm còn có hai đứa em trai ruột nữa đấy. Mẹ có bị cô ta xúi giục hay tẩy não thế nào đi chăng nữa, đồ đạc đã đem cho đi rồi thì sau này đừng trông mong gì vào việc tôi sẽ nuôi dưỡng mẹ lúc tuổi già."

"Nhổ vào! Cái loại gánh nặng ăn bám vô dụng như mày, đừng có quay lại đây đào mỏ tao là tao đã cảm tạ trời đất lắm rồi."



Cuối cùng cũng đến ngày tôi rời đi.

Sáng sớm tinh mơ, có tiếng người gõ cửa phòng.

Tôi cứ ngỡ là người của bố đến đón nên mang theo chiếc vali quần áo đã thu dọn đơn giản ra ngoài.

Mở cửa ra, người đứng đó lại là Bùi Thần.

Anh ta thở hổn hển, trên tay ôm chiếc thùng lớn kia.

"Tiểu Tranh, cái này là tối hôm kia anh nhìn thấy ở cạnh bãi rác, tại sao em lại vứt hết những thứ anh tặng đi như thế?"

"Hôm qua anh muốn tìm em, nhưng em lại chặn số anh rồi, Lâm Lâm lại thấy không được khỏe."

Tôi liếc nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại, hờ hững nói:

"Rác rưởi thì nên ở trong thùng rác, không có tại sao cả!"

"Em nhất định phải tuyệt tình đến mức này sao?"

Bùi Thần lôi ra một xấp vé tàu hỏa dày cộp, trên đó lưu lại những dấu vết của những lần anh ta vượt qua hàng ngàn cây số để đến tìm tôi.

"Còn cả đôi tượng đất này nữa, là anh đã tự tay nặn cho em đấy."

Giọng anh ta nghẹn ngào.

Khóe mắt đỏ hoe.

Hóa ra trong cuộc tình này, không phải chỉ có một mình tôi là người từng yêu sâu đậm.

Tôi không kìm được mà bồi thêm một nhát d.a.o chí mạng nữa:

"Nếu không thì sao? Anh đã ngủ với đứa học trò cưng của mẹ tôi rồi, tôi còn phải giữ lại mấy thứ này làm bằng chứng để bà ấy c.h.ử.i bới tôi là đồ thèm khát chồng người khác à?"

"Nhưng em cũng không thể vứt hết đi như thế chứ! Đó là minh chứng cho việc chúng ta đã từng yêu nhau cơ mà."

Tôi nhìn anh ta bằng khuôn mặt không chút cảm xúc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Kể từ ngày anh lựa chọn Chu Lâm, những thứ này đã hoàn toàn trở nên vô nghĩa rồi."

Bùi Thần còn định nói thêm gì đó.

Thì từ ngoài cửa có một người đàn ông mặc comple, đi giày tây lịch lãm bước vào.

Trợ lý Trần lịch sự cúi đầu chào tôi:

"Đại tiểu thư, Cố tổng đột xuất có cuộc họp quan trọng không thể rời đi được, nhưng ông đã sắp xếp chuyên cơ đợi sẵn ở sân bay rồi. Đến Bắc Kinh, chúng ta có thể lập tức đi gặp bác sĩ Smith ngay."

Tôi khẽ gật đầu.

Nghe thấy hai chữ "Cố tổng" và "Bắc Kinh".

Mẹ tôi có ngốc đến mấy cũng lập tức hiểu ra mọi chuyện.

Bà giống như một con sư t.ử cái đang nổi điên, gầm lên:

"Nghiêm Tranh, Cố tổng nào hả? Mày giải thích rõ ràng cho tao ngay!"

Mẹ tôi buông lời c.h.ử.i bới độc địa:

"Cái loại hám tiền, rẻ rách, có phải thấy bố mày có tiền là vội vàng chạy đến nịnh bợ, l.i.ế.m gót chân người ta không?"

"Nhà người ta là hào môn thế gia, người ta căn bản là không thèm nhìn trúng cái loại tiện tì xuất thân từ gia đình thấp kém như mày đâu."

Khoảnh khắc vừa quyết định nhận lại bố...

Tôi thực sự đã từng nghĩ xem đối với mẹ, hành động này có tính là sự phản bội hay không.

Nhưng đến lúc này, tôi cảm thấy tương lai của chính mình mới là điều quan trọng hơn bất cứ ai hết.

Ánh mắt tôi hiện rõ vẻ chán ghét:

"Mẹ, khi nghe bác sĩ nói cơ hội để con đứng lên được là không lớn, thực ra trong lòng mẹ đã thở phào nhẹ nhõm một cái đúng không?"

"Vì từ nay con sẽ không thể bay cao bay xa được nữa, chỉ có thể cam chịu ở bên cạnh mẹ cả đời."

"Thế nhưng, cái hạnh phúc mà mẹ không có được, dựa vào cái gì mà mẹ lại không cho phép con có được chứ?"

Mẹ tôi sững sờ đến mức mặt mày xám ngoét, bà vớ ngay lấy chiếc chổi ở xó cửa, lao lên quật thật mạnh vào người tôi đang ngồi trên xe lăn.

Trợ lý Trần nhanh tay lẹ mắt, lập tức chặn đứng hành vi bạo lực của mẹ tôi, đồng thời bồi thêm một cú đá thẳng chân khiến Bùi Thần – kẻ đang định lao ra giữ tôi lại ngã nhào ra đất.

Tôi được đỡ lên chiếc xe thương gia sang trọng.

Bánh xe bắt đầu chuyển bánh, bên tai tôi vẫn còn văng vẳng tiếng gào thét điên cuồng của mẹ tôi:

"Nghiêm Tranh, mày dám bước chân ra khỏi cái nhà này, tao sẽ vĩnh viễn không bao giờ nhận loại con như mày nữa!"