Bỏ Lại Quá Khứ, Bước Qua Đau Thương

Chương 9



Người nhà họ Cố đã nghe bố tôi kể lại chuyện năm xưa, cô ta vì muốn hủy hoại tương lai của tôi, để tôi không thể ở bên cạnh Bùi Thần, nên đã lén lút sửa đổi nguyện vọng đại học của tôi.

Còn mẹ tôi vì muốn bao che cho Chu Lâm mà không tiếc lấy chuyện đoạn tuyệt tình mẫu t.ử ra để ép buộc, đe dọa không cho tôi được phép báo cảnh sát.

Người nhà họ Cố vô cùng phẫn nộ trước sự bất công đó.

Cô ruột lập tức rút điện thoại ra gọi điện thẳng cho đối tác làm ăn của nhà họ Bùi, yêu cầu phía bên kia phải chấm dứt toàn bộ hợp đồng hợp tác ngay lập tức.

Tương tự như vậy, cô cũng không hề nương tay với mẹ tôi.

Cô tác động để ngôi trường cấp ba tư thục nơi mẹ tôi đã cống hiến, giảng dạy suốt mười mấy năm qua ra quyết định sa thải, chấm dứt hợp đồng lao động với bà.

Mẹ tôi trừng mắt nhìn vào đôi mắt của cô ruột – đôi mắt giống hệt với bà nội tôi năm xưa như đúc, từ trong miệng bà thốt ra những lời độc địa, cay cú nhất:

"Chẳng qua là các người cậy mình có chút tiền bẩn thỉu nên mới không coi người nghèo ra gì đúng không, có tin là tôi sẽ mở livestream trên mạng để vạch trần bộ mặt khinh người của nhà họ Cố các người cho thiên hạ thấy không?"

Khóe môi cô tôi lộ ra một tia chế giễu, đầy khinh bỉ:

"Năm đó mẹ tôi tìm đến gặp cô, đã đưa cho cô một chiếc thẻ ngân hàng có ba triệu tệ đúng không?"

"Cô thấy người ta sắp c.h.ế.t mà không cứu, nhưng lại không hề quên việc ngay trong đêm đem toàn bộ số tiền đó chuyển sạch sành sanh vào tài khoản thẻ của mình."

"Nhà họ Cố chúng tôi sẽ đòi lại cả gốc lẫn lãi món nợ này, cô thử đoán xem cả đời này cô có khả năng trả nổi hay không?"

Gương mặt mẹ tôi trong chớp mắt liền mất đi toàn bộ huyết sắc.

Bà quay phắt sang nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ van nài, cầu xin cứu giúp.



Trước đây, mẹ tôi giống như một tòa tháp sắt trầm uất, nặng nề, áp đặt hoàn toàn lên đỉnh đầu tôi.

Nhưng giờ bà đã già, đã biết thế nào là yếu thế.

Bà điên cuồng tìm mọi cách để cứu vãn mối quan hệ với tôi.

Bà khóc lóc cầu xin tôi hãy nói đỡ với bố một lời, xin ông nghĩ tình đoạn tình cảm năm xưa mà đừng chấp nhất những chuyện hoang đường bà làm năm đó.

Bà nói, suy cho cùng, nếu năm đó bà không phải chịu bao khổ cực thì làm sao có thể sinh ra một đứa con gái giỏi giang, có tiền đồ như tôi cho ông.

Bố không để tôi phải khó xử.

Ông trực tiếp cho người đưa mẹ tôi quay về Ninh Thành, cắt đứt hoàn toàn mọi sự phiền nhiễu của bà đối với tôi.

Ông muốn tôi được yên tâm dưỡng thương.

Bố nói, ân oán của người lớn vĩnh viễn không bao giờ được phép bắt con cái phải gánh chịu làm cái giá hy sinh.

Ông đã nợ tôi quá nhiều, quá nhiều rồi.

Nhật Nguyệt

Bây giờ chỉ có thể dùng hành động thực tế để bù đắp lại mà thôi.



Ba năm sau.

Tôi cuối cùng cũng có thể đứng lên một lần nữa.

Quá trình học dự thính tại Đại học Bắc Kinh của tôi cũng đã đi đến một hồi kết viên mãn.

Bố muốn tôi về quản lý một công ty con để rèn luyện bản thân.

Ông nói, người thừa kế của nhà họ Cố không phải chỉ có hai đứa em trai sinh đôi kia.

Chỉ cần tôi có năng lực, tôi hoàn toàn có thể đứng trên đỉnh cao của gia tộc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thế nhưng dã tâm của tôi không lớn đến mức ấy.

Thế giới này vô cùng rộng lớn.

Tôi muốn dành một phần thời gian để cống hiến cho sự nghiệp.

Phần thời gian còn lại, tôi muốn đi đến những góc khác nhau trên thế giới để ngắm nhìn, để giúp đỡ những người thực sự cần đến mình.

Hai đứa em trai vốn lười viết bài tập ở nhà liền gào khóc t.h.ả.m thiết:

"Chị ơi, sao chị không chịu giành lấy cái ghế của bố sớm hơn một chút chứ? Chiếc roi da nhỏ của bố và cô quật cho m.ô.n.g hai đứa em nở hoa hết rồi đây này."



Khi tôi đang ở Thổ Nhĩ Kỳ để giúp đỡ những người tị nạn vừa trải qua một trận động đất dữ dội.

Tôi nhận được điện thoại của Bùi Thần.

Giọng điệu của anh ta vô cùng tiều tụy và mệt mỏi:

"Tiểu Tranh, là em phải không? Anh đã tìm em rất lâu rồi... Bây giờ em đang ở đâu? Có an toàn không?"

Tôi liếc nhìn đám người đang bận rộn ở cách đó không xa, thản nhiên đáp lại:

"Tôi đang bận, có chuyện gì thì nói nhanh đi."

"Anh biết mình sai rồi, tiểu Tranh."

Giọng Bùi Thần đột ngột hạ thấp xuống, mang theo tiếng nghẹn ngào đầy cố ý.

"Năm đó là do anh khốn nạn, là do anh mù mắt mới vì Chu Lâm mà phản bội em, càng không nên đứng về phía dì Nghiêm để thốt ra những lời khốn kiếp làm tổn thương em."

"Những năm qua, không có một ngày nào là anh không hối hận. Anh đã cắt đứt liên lạc với Chu Lâm từ lâu rồi, trong lòng anh lúc nào cũng chỉ có một mình em thôi..."

Hóa ra, sau khi mẹ tôi quay trở về Ninh Thành.

Tinh thần bà vô cùng sa sút, ngơ ngơ ngác ngác.

Thậm chí còn có dấu hiệu bị tâm thần nửa điên nửa tỉnh.

Chu Lâm đương nhiên là rất vui mừng.

Thuyền nát thì vẫn còn đinh, dù mẹ tôi có thế nào thì vẫn có chút tài sản phòng thân.

Cô ta bị bố mẹ đẻ thúc ép, bắt phải sắp xếp công việc ở thành phố cho hai đứa em trai ruột, liền muốn tống khứ hai đứa em đến ở hẳn nhà mẹ tôi.

Chu Lâm nói hết lời ngon tiếng ngọt.

Cô ta khen mẹ tôi là người có tấm lòng lương thiện, từ hồi cấp ba đã cưu mang cô ta, giúp cô ta có một tương lai hoàn toàn khác biệt.

Ngày trước, mẹ tôi là người thích nghe những lời đường mật này nhất.

Thế nhưng kể từ sau khi từ Bắc Kinh trở về.

Mẹ tôi đã thực sự hối hận rồi.

Bà thường xuyên tự dằn vặt bản thân, nếu năm xưa bà không vì căm ghét tôi có đôi mắt giống hệt bà nội mà đối xử tốt với tôi hơn một chút thì tốt biết mấy?

Như vậy, khi nhà họ Cố phát hiện ra sự tồn tại của tôi, họ sẽ không coi bà như một bà mẹ ghẻ độc ác, ngược đãi con gái ruột của mình.

Mẹ tôi thẳng tay tát cho Chu Lâm một cái trời giáng, lớn tiếng c.h.ử.i rủa:

"Cái đồ tiện nhân! Nếu không phải vì mày tuổi còn nhỏ mà tâm cơ thâm hiểm."

"Lợi dụng lúc tao say rượu để hỏi han chuyện ngày xưa, năm lần bảy lượt ly gián tao và con gái tao, thì tao làm sao có thể rơi vào cái kết cục t.h.ả.m hại như ngày hôm nay?"