Bỏ Lỡ Tuyết Đầu Mùa, Lỡ Cả Trăm Năm

Chương 14



 

「Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp!

 

Nàng nay đem d.ư.ợ.c liệu cứu mạng khư khư giữ c.h.ặ.t, thấy ch/ết không cứu, đây mới thật là hành vi vô sỉ!」

 

Dư Nhạc Chanh lựa thời điểm cúi đầu sụt sùi khóc lóc, nghẹn ngào nói:

 

「Vốn dĩ đây là đồ của Sở tiểu thư, tỷ ấy không nguyện lấy ra, Nhạc Chanh cũng chẳng thể trách cứ.

 

Ta…… ta thật sự không sợ ch/ết đâu, thật đấy!」

 

Nàng ta vừa khóc lên, phảng phất như đem một cây b/úa tạ mang tên “thấy ch/ết không cứu” nện thẳng xuống, rõ ràng là muốn dồn ta vào thế bất nhân bất nghĩa, chẳng thể yên ổn.

 

Nha hoàn đứng phía sau ta sớm đã tức đến đỏ bừng cả mặt, không thể nhịn thêm được nữa, lớn tiếng mắng nhiếc:

 

「Làm gì còn d.ư.ợ.c liệu cứu mạng nào nữa!

 

Thế t.ử vì con hồ ly tinh này, đêm hôm đó nhẫn tâm bỏ mặc tiểu thư một mình giữa trời đông giá rét, mặc cho người lạnh đến ngất lịm đi.

 

Nếu không nhờ phu nhân quyết đoán, đem chiếc đuôi ve sầu vàng cuối cùng cho tiểu thư làm thu/ốc, thì mạng của tiểu thư sớm đã chẳng còn rồi!」

 

「Thu/ốc với chả thang, trong mắt Thế t.ử chỉ có d.ư.ợ.c liệu mà con hồ ly tinh này cần!

 

Mạng của tiểu thư chúng ta, chẳng lẽ đáng bị người khinh rẻ, chà đạp đến thế sao?

 

Nay lại còn có mặt mũi tới bàn chuyện cưới hỏi, Hầu phủ các người nếu không có gương soi, thì cũng nên soi lại chính mình xem đức hạnh ra sao!」

 

Ánh mắt Lạc Dao Phong bỗng chốc cứng đờ, trên mặt thoáng qua một tia kinh ngạc, thốt lên hỏi:

 

「Đêm tuyết hôm ấy, nàng vậy mà……」

 

Ta lạnh lùng cắt ngang lời gã chưa nói hết, giọng điệu ngập tràn băng giá:

 

「Như ngươi mong nguyện, ta quả thực đã nếm đủ bài học rồi.

 

Nay cũng đã khôn ra, biết được thứ gì lòng dạ đã thối nát, thì dẫu có tốt đẹp đến mấy cũng chẳng thể giữ lại.」

 

Nói đoạn, ta chẳng muốn liếc nhìn bọn họ thêm một cái, bỏ mặc hai người cùng thứ t.ử khí ngột ngạt mà họ mang đến lại phía sau làn gió lạnh buốt, cố nén cơn giận đang cuộn trào, quyết tuyệt quay lưng bước đi, không chút ngập ngừng.

 

Ta cứ ngỡ, duyên phận giữa ta và Lạc Dao Phong đến đây là chấm dứt, từ nay về sau, hai bên sẽ như người dưng ngược lối, mỗi người một ngả.

 

Ngày hôm ấy, sau khi rời khỏi tiệm trang sức, lòng ta tràn ngập sự thất vọng cùng quyết tuyệt, thầm nghĩ giữa chúng ta chẳng còn mối liên hệ nào nữa, sau này cũng không bao giờ gặp lại.

 

Thế nhưng, việc đời vốn khó lường.

 

Chỉ vỏn vẹn hai ngày sau, gã lại giống như thủa niên thiếu, chẳng chút kiêng dè mà lật tường nhảy vào sân viện của ta, dáng vẻ quen đường quen lối ấy như thể đã quay về những ngày thanh mai trúc mã không chút hoài nghi năm xưa.

 

Trong phòng, ngọn đèn dầu lặng lẽ cháy, thi thoảng lại phát ra vài tiếng lách tách nhỏ vụn.

 

Gã cứ thế lặng yên đứng bên ánh đèn, ánh sáng vàng vọt phác họa nên đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t và thần sắc phức tạp trên gương mặt gã.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đôi môi gã khẽ mấp máy, dường như muốn nói điều gì, nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt ngược vào trong, dáng vẻ muốn nói lại thôi.

 

Trong lòng ta lập tức dâng lên sự cảnh giác, tiện tay nắm c.h.ặ.t cây kéo bên cạnh, chỉ thẳng vào gã, lớn tiếng chất vấn:

 

“Sao ngươi lại tới nữa rồi?

 

Nơi này không phải là chỗ ngươi nên đến.”

 

Gã dường như đã hạ quyết tâm rất lớn, do dự hồi lâu mới gian nan mở lời, giọng nói trầm thấp:

 

“Thúy Thúy, ta biết việc này rất đường đột…… nhưng có thể cho ta mượn lại bộ giá y trước đây ta tặng nàng để dùng một chút không?”

 

Ta sững sờ trong chốc lát, trợn to hai mắt nhìn gã, trong lòng tức khắc dấy lên niềm kinh ngạc cùng muôn vàn nghi hoặc.

 

Mượn giá y?

 

Đây là lời cầu xin hoang đường gì thế này?

 

Thấy thần sắc ta bất định, gã vội vàng vội vã giải thích, ngữ khí mang theo vẻ khẩn cầu:

 

“Chỉ mượn dùng một ngày thôi, đợi Nhạc Chanh dùng xong, ta sẽ lập tức hoàn trả nguyên vẹn cho nàng.

 

Nàng hãy tin ta, ta cưới nàng ta…… chỉ vì trách nhiệm, không có ý gì khác.”

 

Ta nghe xong, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu, không nhịn được cười lạnh một tiếng, lời nói tràn ngập châm biếm:

 

“Trách nhiệm?

 

Nói nghe thật đường hoàng.

 

Vậy ngươi thử nói xem, thứ gọi là trách nhiệm ấy rốt cuộc từ đâu mà có?”

 

Gã lộ vẻ khó xử, bất lực thở dài một hơi thật sâu, như thể có ngàn cân gánh nặng đè lên vai:

 

“Nàng ta…… mắc bệnh tim, không chịu nổi nửa phần kích động.

 

Hôm nay chẳng biết vì cớ gì, cứ khóc lóc đòi sống đòi ch/ết đòi danh phận, nhất quyết phải có bộ giá y kia cho bằng được, vì việc này mà đã ngất đi mấy bận rồi, đại phu nói cứ tiếp tục thế này thì e là tính mạng khó toàn.”

 

Hóa ra, từ sau hôm rời khỏi tiệm trang sức, trong lòng Lạc Dao Phong có lẽ đã sinh ra vài phần áy náy với ta, bèn vội vã giục giã Lạc mẫu mau ch.óng chuẩn bị sính lễ, dự tính đến Sở gia chính thức cầu hôn.

 

Thậm chí, ngay cả việc thu xếp cho Dư Nhạc Chanh rời kinh thành cũng đã được đưa vào dự định, tưởng như mọi chuyện sẽ quay về đúng quỹ đạo của nó.

 

Nhưng Dư Nhạc Chanh làm sao cam tâm chịu sự sắp đặt như vậy?

 

Nàng ta liền lén lút bỏ thu/ốc vào chén trà của gã.

 

Kết quả, một màn báo ơn lại biến thành chuyện hoang đường trên giường chiếu, hai huynh muội hờ người tính không bằng trời tính lại thành phu thê thật.

 

Chuyện đã đến nước này, Dư Nhạc Chanh lại càng có thêm chỗ dựa, bắt đầu ngày càng quá quắt, khóc lóc đòi ch/ết đòi sống, đòi danh phận chính thất, thậm chí còn ép Lạc Dao Phong tới đây đòi lại bộ giá y mà gã từng tặng cho ta.