Bồ Tát Trì Trì Quy

Chương 2



Mãi đến khi ta nhận ra hắn cũng đang nhìn mình, mới hoảng hốt nuốt một thìa cháo trắng.

 

Cháo trắng do Bồ Tát nấu vừa ngọt vừa thơm, ngon hơn cháo nhà họ Sở nhiều lắm.

 

Uống gần nửa bát, ta mới nhớ tới Tiểu Hoàng.

 

Ta vội vàng gọi ra sân một tiếng, Tiểu Hoàng lập tức ngậm chiếc đùi gà thơm phức chạy vào phòng.

 

Rõ ràng nó còn thích Bồ Tát đại nhân hơn cả ta, cứ quanh quẩn bên chân hắn, đuôi vẫy lia lịa.

 

Ta có cháo uống, Tiểu Hoàng có thịt ăn.

 

Vị Bồ Tát này quả thực quá tốt.

 

Ăn no uống đủ, ta định nói với Bồ Tát về tâm nguyện của mình.

 

Nhưng hắn đã ngồi lại bên bàn, cầm cuốn sách lên đọc tiếp dưới ánh nến chập chờn, lặng lẽ yên bình.

 

Dáng nghiêng gầy gò thẳng tắp ấy, tựa như một cây trúc cô độc đứng giữa phong tuyết.

 

Trong phòng rất yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng than nổ lách tách.

 

Chẳng bao lâu sau, Tiểu Hoàng đã ngáy khò khò, còn ta cũng mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.

 

03

 

Ngày hôm sau, gió tuyết đã ngừng.

 

“Bồ Tát đại nhân… cảm tạ ngài đã cho cháo, còn có… thịt nữa.”

 

“Ta… ta phải trở về rồi.”

 

Ta nói chậm, nhưng Bồ Tát lại lắng nghe rất nghiêm túc.

 

Hắn không giữ ta lại, chỉ đưa ta ra tới cửa, coi như đáp lời.

 

Trước lúc rời đi, ta chợt nảy ra ý, liền nhét bình tâm nguyện vào trong n.g.ự.c hắni:

“Bồ Tát đại nhân, ngài có thể giúp ta thực hiện tâm nguyện không? Ta… ta sẽ quay lại hoàn nguyện.”

 

Hắn thoáng sững người, rồi khẽ đáp một tiếng:

“Được.”

 

Ta vui vẻ vẫy tay chào hắn, dắt Tiểu Hoàng xuống núi.

 

Đi được một đoạn, ta không nhịn được quay đầu nhìn lại, liền thấy Bồ Tát đại nhân vẫn còn đứng tại chỗ.

 

Có lẽ vì ngày tuyết, chẳng ai đến Tây Sơn cầu nguyện, nên Bồ Tát đại nhân quá cô quạnh.

 

Ta thầm quyết định, hễ rảnh là sẽ tới Tây Sơn thăm hắn. 

 

Quay lại chỗ hôm qua phu xe dừng lại,

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

nơi ấy trống không, ngay cả vết bánh xe cũng đã bị tuyết mới phủ kín.

 

Ta thở phào nhẹ nhõm, may mà phu xe không ngốc nghếch chờ ta, nếu không hẳn đã đông cứng thành người tuyết rồi.

 

Nhưng ta phải về thế nào đây?

 

Nhìn cánh đồng tuyết trắng mênh m.ô.n.g, ta lúng túng, thầm nghĩ giá mà có một cỗ xe ngựa đi ngang qua thì tốt biết mấy.

 

Đúng lúc ấy, một cỗ xe ngựa dừng lại trước mặt ta, phu xe là một thợ săn trông thật thà chất phác.

 

“Tiểu thư muốn về kinh thành sao? Ta tiện đường, có thể chở tiểu thư một đoạn.”

 

“Ta… ta không có bạc.”

 

“Không sao, là Bồ Tát dặn ta đưa tiểu thư về.”

 

Bồ Tát!

 

Mắt ta sáng lên.

 

Nhất định là Bồ Tát đã nghe thấy lời cầu nguyện của ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

A Triệt không lừa ta, Bồ Tát ở Tây Sơn quả nhiên linh nghiệm vô cùng.

 

Trở về nhà họ Sở, đã là buổi chiều.

 

Bà t.ử canh cửa góc vừa thấy ta, như gặp quỷ, lập tức chạy vào trong phủ báo tin.

 

Ta chẳng hiểu chuyện gì, vẫn vui vẻ quay về tiểu viện.

 

Lưu ma ma đang lần mò quét tuyết trong sân, nghe thấy động tĩnh, cây chổi trong tay “bộp” một tiếng rơi xuống đất.

 

“Tiểu thư? Có phải tiểu thư về rồi không?”

 

Bà lao tới, đầu ngón tay lạnh lẽo thô ráp sờ lên mặt ta:

“Tạ trời tạ Phật, Bồ Tát phù hộ, tiểu thư không sao là tốt rồi…”

 

“Ma ma, con kể cho bà nghe, con gặp Bồ Tát rồi!” Ta nắm tay Lưu ma ma, giọng đầy hân hoan, “Bồ Tát còn hứa giúp con thực hiện tâm nguyện nữa đó.”

 

Đang nói thì Sở Triệt xông vào viện, không nói không rằng liền mắng ta một trận:

 

“Hứa Thanh Chi, ngươi có phải ngu không, đi Tây Sơn Tự mà cũng có thể lạc đường!”

 

“Ngươi có cầu Phật cho mình thông minh hơn chút nào không? Ngươi có biết hôm qua phu xe tìm tới ta, ta mất mặt đến mức nào không!”

 

“Ta đúng là xui tám kiếp mới đính hôn với ngươi. Nhìn ta làm gì, nói đi chứ, lại không nói nên lời nữa phải không!”

 

Mũi ta chua xót, đầu óc càng quay chậm hơn:

“A Triệt… xin… xin lỗi.”

 

“Chịu thua rồi, đến ba chữ cũng nói không trôi.”

 

Sở Triệt phất tay áo bỏ đi, nửa tháng liền không tới thăm ta.

 

Ban đầu ta còn buồn, dần dần lại chẳng còn thời gian nghĩ đến hắn, bởi vì những chuyện kỳ diệu bắt đầu liên tiếp xảy ra.

 

Đầu tiên là Hà chưởng quỹ của Thúy Sơn Cư đích thân xách một giỏ bánh tới tìm ta.

 

Giỏ bánh được gói kỹ bằng giấy dầu, tỏa ra hơi ấm nhè nhẹ.

 

Mở ra xem, bên trong là tám chiếc bánh đường hình hoa mai, rắc đường mịn và quế khô, hương thơm thanh ngọt mê người.

 

“Hứa tiểu thư,” Hà chưởng quỹ cười đến gần như nịnh nọt, “đây là mẻ bánh đường hoa mai mới ra lò sáng nay của Thúy Sơn Cư, mẻ đầu tiên. Ta đặc biệt chọn tám chiếc ngon nhất mang tới biếu tiểu thư.”

 

“Cho… cho ta sao?”

 

Ta ngây người nhìn giỏ bánh, có chút không dám tin.

 

“Đúng vậy, là cho tiểu thư. Vị Bồ Tát kia nói, nếu tiểu thư thích, Thúy Sơn Cư lúc nào cũng có thể đưa tới!”

 

Bồ Tát!

 

Bồ Tát đại nhân cho ta bánh đường hoa mai rồi!

 

Ta cầm một chiếc, cẩn thận c.ắ.n một miếng.

 

Ngọt thanh mềm dẻo, mang theo hương mai lành lạnh u uẩn, ngon đến mức khiến ta nheo cả mắt lại.

 

Trước kia xếp hàng cùng Sở Triệt mua bánh hoa mai, ta cũng muốn nếm thử một miếng, hắn lại ghét bỏ, đẩy ta ngã xuống đất:

“Bánh hoa mai này đều mua cho Minh Châu, ngươi muốn ăn à, kiếp sau đi!”

 

Nhờ phúc của Bồ Tát đại nhân, chẳng cần đợi kiếp sau, giờ ta đã được ăn rồi!

 

Ta chạy vội vào phòng, dùng nét chữ xiêu vẹo viết:

“Cảm ơn Bồ Tát đại nhân đã giúp ta thực hiện tâm nguyện thứ nhất. Bánh hoa mai rất ngon. Hứa Thanh Chi.”

 

Nghĩ nghĩ, lại vẽ thêm một khuôn mặt cười nhỏ, cùng một bông hoa mai.

 

Vài ngày sau, một lão lang trung râu tóc bạc trắng, đeo hòm t.h.u.ố.c, được gia đinh dẫn thẳng tới viện nhỏ.

 

“Đây là Tôn đại phu của Hồi Xuân Đường, y thuật rất cao minh, đặc biệt giỏi chữa bệnh về mắt.” Gia đinh giới thiệu, sắc mặt có phần cổ quái, “Nói là… nhận lời Bồ Tát, đặc biệt tới xem mắt cho Lưu ma ma.”

 

Lưu ma ma hoảng hốt đứng dậy, liên tục xua tay:

“Sao dám làm phiền… tiểu thư, mắt lão nô là bệnh cũ rồi, không chữa được đâu, đừng lãng phí bạc…”