Khi đó, hắn đang định tìm c.h.ế.t.
Ta kề d.a.o lên cổ hắn, đôi tay trầy xước nhỏ m.á.u:
“Điện hạ, treo cổ c.h.ế.t chậm lắm. Hay là để ta g.i.ế.c ngài?”
Thẩm Yến Trì đỏ hoe mắt, như một con sói con suy sụp:
“Hứa Thanh Chi, có bản lĩnh thì ngươi cứ ra tay.”
Cảm xúc uất nghẹn trong ta lập tức vỡ òa. Ta cưỡi lên người hắn, đ.á.n.h cho hắn một trận:
“Hóa ra cha mẹ ta, Tô Quý phi, dùng mạng đổi lấy… lại là một kẻ hèn nhát!”
“Ngài muốn c.h.ế.t à? Ta nhất quyết không cho. Mạng của ngài là ta cứu. Ngài phải sống cho ta, ngài phải trả lại cho Đại Chu một bầu trời quang minh!
Môi Thẩm Yến Trì run nhẹ:
“Vì sao họ đều có thể c.h.ế.t, còn ta thì không?”
“Ngài tưởng họ muốn c.h.ế.t sao? Họ bị lũ ác nhân hại c.h.ế.t! Thẩm Yến Trì, đến c.h.ế.t còn không sợ, lẽ nào lại sợ những con quỷ kia?”
Ta tát hắn một cái. Máu ấm dính lên môi hắn. Hắn bỗng tỉnh táo hẳn, đỏ mặt bảo ta xuống khỏi người hắn:
“Hứa Thanh Chi, ta hiểu rồi.”
Ta vốn tưởng trong thời gian ngắn sẽ không còn giao thoa gì với hắn nữa.
Không ngờ ba ngày sau, chuyện huyết thư bại lộ. Ta lại lén lên Tây Sơn, ép Thẩm Yến Trì giao ra Thất Hồn Đan:
“Họ lục tung Hứa phủ. Nếu còn không tìm được huyết thư, e rằng sẽ diệt khẩu.”
“Hứa Thanh Chi, cô sẽ biến thành một kẻ ngốc.”
“Ngốc còn hơn c.h.ế.t.”
Ta lột sạch y phục của hắn, tìm ra viên đan, rồi nuốt ngay trước mặt hắn.
“Thẩm Yến Trì, Tô Quý phi tin ngài, cha mẹ ta tin ngài, vậy thì ta cũng tin ngài. Thất Hồn Đan có giải d.ư.ợ.c — hãy thay ta tìm nó.”
Xuống núi rồi, ta dần trở nên đần độn, được Sở gia thu lưu.
Còn Thẩm Yến Trì, trong những năm tháng bị giam cầm dài đằng đẵng, luôn giấu tiểu họa của ta trong trang sách, ngày ngày nhìn ngắm, chưa từng quên.
“Trả Đại Chu một bầu trời quang đãng — ta chưa từng quên.
Tìm giải d.ư.ợ.c cho nàng — ta cũng chưa từng quên.
Hứa Thanh Chi, chỉ là ta chưa từng nghĩ… còn có thể gặp lại nàng ở Tây Sơn.”
“Nhìn thấy bình tâm nguyện của nàng, ta biết nàng sống không tốt. Ta không thể nhận nàng, chỉ có thể lấy danh nghĩa Bồ Tát giúp nàng thực hiện những tâm nguyện nhỏ bé ấy. Ta biết như vậy sẽ sớm bại lộ thực lực, nhưng ta không khống chế được.”
“Trong lòng ta, nàng chưa từng là gánh nặng. Nàng vẫn là Hứa Thanh Chi thông minh dũng cảm năm đó. Dù mất đi tâm trí, nàng vẫn tràn đầy sinh khí, mới có thể viết ra những tâm nguyện thú vị như thế.”
Ta vuốt ve bức tiểu họa,
không sao tin nổi cô bé lợi hại trong lời Thẩm Yến Trì… thật sự là ta.
Hóa ra những ấm áp ấy không phải là bù đắp, mà là tám năm thủ hộ và trùng phùng.
Hóa ra ngay từ đầu, khi men theo con đường nhỏ ấy, ta vô thức đi về hướng Tây Sơn — bởi con đường này ta đã từng đi hai lần.
Hóa ra nhân duyên giữa ta và Bồ Tát đại nhân, đã sớm được chôn sâu từ lâu.
“Hứa Thanh Chi, bây giờ tất cả mọi người đều biết nàng là nhược điểm của ta. Nàng có sợ không?”
Ta lắc đầu, dứt khoát:
“Không sợ. Tô Quý phi tin ngài, cha mẹ ta tin ngài, ta cũng tin ngài.”
Hắn sững người. Trong đôi mắt từng là hoang nguyên băng giá, dường như có gió xuân thổi qua:
“Ta bảo đảm, lần này, chúng ta sẽ không thua.”
14
Nhờ sự trợ giúp của Túy Chi tỷ tỷ, chứng cứ tội trạng của Tiêu Thừa tướng được điều tra rõ ràng, Tiêu gia sụp đổ.
Thái t.ử bị liên lụy, thế lực tổn hại nặng nề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong cơn thịnh nộ, bệ hạ phá lệ giao cho Thẩm Yến Trì quyền giám quốc.
Hàm ý của việc này không cần nói cũng rõ — thiên hạ đều hiểu, nếu Thái t.ử không xứng, bệ hạ tùy thời đổi ngôi.
Vị ở Phượng Nghi Cung… ngồi không yên nữa.
Hoàng hậu tổ chức yến xuân, danh nghĩa là chọn phi cho Thẩm Yến Trì.
Sở Triệt cố ý ngồi đối diện ta, cao giọng nói:
“Hôm nay rượu ngon món lạ, chi bằng chơi hành t.ửu lệnh cho thêm phần hứng thú? Hứa Thanh Chi, nghe nói dạo này ngươi luôn ở bên Nhị điện hạ bồi đọc, chi bằng khởi đầu trước đi.”
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y áo, đầu óc trống rỗng.
Xung quanh vang lên những tiếng cười khẽ.
Thẩm Yến Trì đặt chén rượu xuống, thản nhiên tiếp lời:
“Chi Chi thẹn thùng, vậy ván đầu để ta khởi xướng.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt ôn hòa:
“Nguyệt xuất giảo hề, kiểu nhân liêu hề. Đến lượt ngươi rồi, Chi Chi.”
Ta ngơ ngác nhìn hắn, nhớ lại hôm qua hắn đã dạy ta, liền khẽ đối:
“Thư diểu kiều hề, lao tâm tiễu hề.”
Ý cười nơi khóe môi hắn sâu thêm:
“Nguyệt xuất hạo hề, kiểu nhân liêu hề.”
Ta gần như bật thốt:
“Thư ưu thụ hề, lao tâm sảo hề.”
Chúng ta một câu hắn đọc, một câu ta đối — toàn là những câu thơ quấn quýt trong 《Thi Kinh》.
Hắn khởi, ta đáp, trôi chảy như đã luyện tập ngàn lần.
Cả điện im phăng phắc.
Những ánh mắt giễu cợt trước đó, biến thành kinh ngạc.
“Chẳng phải Hứa Thanh Chi là kẻ ngốc sao?”
“Hai người này… là đang quang minh chính đại tán tỉnh đấy à.”
“Chẳng lẽ Nhị điện hạ thật sự muốn cưới một kẻ ngốc?”
Trước những nghi vấn ấy, Thẩm Yến Trì đứng dậy, quỳ giữa điện:
“Phụ hoàng, nhi thần cùng Hứa tiểu thư tâm ý tương thông, xin phụ hoàng ban hôn.”
Hoàng đế bệnh tình vừa có chuyển biến, sắc mặt trầm xuống:
“Trì nhi, con đã nghĩ kỹ chưa? Hứa Thanh Chi nàng… tâm trí không trọn vẹn.”
“Nhi thần đã nghĩ kỹ.”
Hắn đáp không chút do dự,
“Đời này của nhi thần, không phải Hứa Thanh Chi thì không cưới.”
Hoàng hậu hài lòng vỗ tay, chủ động tác hợp ta và Thẩm Yến Trì:
“Bệ hạ, hiếm khi Trì nhi có lòng như vậy. Hứa tiểu thư thuần thiện đáng yêu, lại có duyên với Trì nhi, chi bằng thành toàn cho bọn trẻ.”
Trước sự kiên quyết của Thẩm Yến Trì, cuối cùng bệ hạ cũng ban hôn.
Trong số những người có mặt, ngoài sắc mặt bệ hạ không được dễ coi, ta còn thấy Sở Triệt mặt trắng bệch, thân hình lảo đảo — như thể bị rút mất nửa cái mạng.
15
Trước ngày đại hôn, Sở Triệt bỗng nhiên chạy tới Hứa phủ tìm ta.
Hắn tiều tụy đi rất nhiều, trên gương mặt tụ lại những cảm xúc phức tạp ta không sao hiểu nổi:
“Chi Chi, bây giờ nàng hối hận vẫn còn kịp. Nể tình xưa… Sở gia vẫn dung nổi một thiếp thất.”
Ta tức đến bật cười:
“Sở Triệt, ta có hoàng t.ử phi không làm, lại đi làm thiếp cho ngươi? Ngươi mới là kẻ ngốc ấy.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^