Hơn nửa năm trước, tôi bị thương do t.a.i n.ạ.n xe.
Chu Tự Thâm chồng tôi, vốn vô cùng khao khát có con đã chủ động cấm d.ụ.c.
Anh cẩn thận nâng niu bàn tay tôi, khẽ khàng nói: "A Ngôn, không có gì quan trọng bằng em cả."
"Anh chỉ cần em là đủ rồi."
Thế là, vào đúng ngày kỷ niệm ngày cưới, tôi đã đặc biệt chuẩn bị một bữa tối dưới ánh nến, định bụng sẽ tạo cho anh một bất ngờ để chủ động phá vỡ khoảng cách giữa hai người bấy lâu.
Tôi muốn nói với anh rằng, cơ thể tôi đã hoàn toàn hồi phục, đã sẵn sàng để làm mẹ.
Thế nhưng, ngay trong ngày hôm đó, tôi lại lướt trúng một bài đăng.