Thế nhưng, sau khi lên xe, Phó Hàn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không nói một lời nào.
Bầu không khí trong xe căng thẳng đáng sợ.
Tài xế ngồi phía trước càng không dám thở mạnh, sợ rằng làm gì sai sẽ chọc giận vị gia chủ phía sau.
Thực ra, tôi định cắn răng cố gắng dỗ anh, nhưng khi lén nhìn qua vài lần, vẫn không dám mở miệng.
Giữa bầu không khí nặng nề, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại trong gara biệt thự của Phó Hàn.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, không đợi tài xế, lập tức mở cửa xe bước xuống, rồi chủ động giúp đỡ Phó Hàn lên xe lăn.
Vừa định đẩy xe đi—
Người này lại điều khiển xe lăn chạy thẳng, không nói lời nào mà rời đi.
Đúng là đau đầu.
22
Đã 'kết hôn' được mấy ngày, hôm nay là lần đầu tiên tôi một mình trong phòng.
Trở về biệt thự, Phó Hàn bảo tôi quay lại phòng, còn anh thì đi đâu không rõ.
Vì lo lắng cho cảm xúc của Phó Hàn, tôi cứ đứng ngồi không yên.
Dù sao anh cũng là kim chủ, một khi anh tức giận, người gặp xui xẻo sẽ chỉ có tôi mà thôi.
Sau khi quyết định, tôi đi xuống dưới nhà một vòng.
Nhưng vẫn không thấy bóng dáng Phó Hàn đâu.
Phó Hàn thích yên tĩnh và không thích người khác xuất hiện trong khu vực sống của anh, vì vậy việc dọn dẹp biệt thự đều do người giúp việc đến vào thời gian nhất định.
Khi màn đêm buông xuống, căn biệt thự rộng lớn trống trải đến rợn người.
Đi lòng vòng một lát, tôi lê dép nhanh chóng trở lại phòng.
Phó Hàn vẫn chưa trở về.
Đúng lúc đó mẹ tôi nhắn tin, tôi nằm trong chăn trả lời lơ đãng.
Cơn buồn ngủ ập tới.
Khi gần như ngủ thiếp đi, chiếc chăn đang trùm kín đầu bỗng bị kéo mạnh ra—
Tiếng hét bị chặn lại trong cổ họng, qua ánh trăng mờ nhạt, tôi thấy rõ khuôn mặt người trước mặt.
Là Phó Hàn.
Anh siết chặt hai tay tôi, hương rượu nồng nặc từ anh tràn ngập không khí, nụ hôn gấp gáp rơi xuống.
Từ lông mày, khóe mắt.
Đến bờ môi.
Anh thả một tay, giữ lấy cằm tôi, cúi xuống hôn tôi một cách mãnh liệt.
Tôi sững sờ nhìn anh, không kịp phản ứng.
Nụ hôn của anh đầy cường thế, như muốn chinh phục.
“Tư Diêu”
Anh khẽ gọi tên tôi, bàn tay vốn nắm chặt cằm giờ chuyển sang vuốt ve khuôn mặt tôi.
"Ban đầu, tôi muốn chậm rãi cùng em, nhưng vì sao em không ngoan."
Thực ra tôi muốn nói rằng tôi rất ngoan, là anh trai của anh cố tình gây chuyện, khiến Phó Hàn thấy chúng tôi ở trong tư thế mờ ám.
Nhưng chưa kịp mở lời, anh đã dùng nụ hôn ngăn mọi lời nói của tôi.