“Vậy phải hỏi anh chứ.”
Tôi không hề giãy giụa phản kháng, ngược lại còn nhón chân lên đối diện với anh ta, hạ thấp giọng.
“Anh thấy kích thích thì em cũng thấy kích thích. Anh thấy đau khổ thì em cũng thấy đau khổ.”
Ánh mắt Trần Dũ nhìn tôi đầy vẻ không thể tin nổi.
Rùa
Anh ta chậm rãi buông tay ra.
Kể từ ngày đó, Trần Dũ đối xử với tôi càng tốt hơn.
Cho dù biết tôi qua lại với Thẩm Chi Hãn, anh ta cũng không hề tỏ ra bất mãn nữa.
Có lẽ trong tiềm thức anh ta đã nhận ra đoạn tình cảm này không còn cứu vãn nổi nữa rồi, nên mới cố hết sức tạo ra ảo giác hồi quang phản chiếu.
Còn Thẩm Chi Hãn có tồn tại hay không, vốn dĩ chưa bao giờ là nguyên nhân mấu chốt.
Đương nhiên, trong khoảng thời gian này, Trần Dũ cũng làm ra không ít hành động kỳ quái mà tôi không thể hiểu nổi.
Ví dụ như anh ta cố tình mua loại nước hoa giống hệt Thẩm Chi Hãn rồi hỏi tôi có thơm không.
Nói thật, mùi hương đó rất nhạt. Nếu Trần Dũ không ép hỏi thì trước đó tôi còn chẳng để ý Thẩm Chi Hãn có mùi nước hoa. Nhưng đúng là khoảnh khắc ngửi thấy, tôi lập tức nghĩ tới người kia.
Trần Dũ thần thần bí bí nói:
“Nếu em thích thì sau này anh sẽ dùng loại này.”
Tôi không để ý tới anh ta.
Nhưng hành vi của Trần Dũ đã tạo cho tôi một dạng bạo lực tinh thần.
Có một lần tôi đang đ.á.n.h piano ở nhà Thẩm Chi Hãn thì thật sự không nhịn nổi nữa mà nói với anh:
“Hay là anh đổi nước hoa đi?”
Thẩm Chi Hãn đưa những ngón tay thon dài ấn đại vài phím đàn, phát ra mấy âm thanh chẳng thành giai điệu.
“Chúng ta còn chưa yêu nhau, tại sao tôi phải nhường anh ta?”
Tôi nghĩ nghĩ rồi khép bản nhạc lại, chống tay lên đàn piano, cúi người nhìn anh.
“Nếu tôi mua cho anh một chai nước hoa mới thì anh có dùng không?”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, siết nhẹ lòng bàn tay rồi nheo mắt.
“Được thôi.”
Vài ngày sau, tôi chọn xong rồi tặng anh. Đó là loại đang rất nổi, rất nhiều blogger mạng đang quảng bá.
Thẩm Chi Hãn mở ra dùng thử ngay tại chỗ. Có lẽ vì tầng hương cuối hơi ngọt nên anh chê rằng dùng loại này khiến anh giống kiểu trai bao đã quá tuổi, làm ăn ế ẩm nên phải liều mạng tranh khách với người khác.
Miệng anh đúng là khó nghe thật sự.
Tôi nghiêm túc suy nghĩ theo hướng anh nói.
“Tôi sẽ gọi đấy, tôi thích cảm giác mới lạ.”
“Khách hàng là thượng đế.”
Lúc đó Thẩm Chi Hãn mới chịu nhận lấy. Anh quay người đi lấy rượu vang cho tôi thì điện thoại trên bàn đảo bỗng rung lên.
Anh đi tới nhìn một lúc rồi nói với tôi là Nhiễm Ninh gọi tới. Tôi ho khẽ một tiếng, định xoay người tránh đi.
Anh bảo không cần, trực tiếp bắt máy rồi bật loa ngoài.
“Có chuyện gì?”
Giọng Nhiễm Ninh lâu ngày mới xuất hiện, xen lẫn tiếng khóc, dịu dàng lại yếu thế:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Anh Thẩm, em phụ lòng tốt của anh, anh không tha thứ cho em cũng đúng, tất cả đều là lỗi của em. Em thật sự rất hối hận, chỉ muốn gặp anh thêm một lần nữa thôi. Anh đã tiêu nhiều tiền cho em như vậy, nhưng chúng ta còn chưa thật sự bắt đầu. Ít nhất hãy cho em cơ hội bù đắp được không? Bây giờ em đang đợi anh ở khách sạn, em sẽ luôn chờ anh…”
Không ngờ lại là chuyện riêng tư như vậy.
Ngượng thật.
Tôi giả vờ như không có gì, quay lưng lại uống một ngụm rượu vang.
Có lẽ Thẩm Chi Hãn cũng hối hận vì bật loa ngoài rồi, một chữ cũng không nói mà cúp máy luôn.
“Người ta chủ động mời như vậy mà anh cũng không muốn đi à?”
Tôi thật sự tò mò cảm giác của người có tiền trước mỹ nữ tự dâng tới tận cửa là thế nào.
Thẩm Chi Hãn ngẩng đầu nhìn tôi, giọng hờ hững.
“Kiểu gặp mặt cuối cùng này, đa phần đều là muốn moi tiền.”
“Rốt cuộc anh đã cho cô ta bao nhiêu tiền? Cô ta vậy mà có thể lấy ra năm triệu tiền mặt chuyển cho Trần Dũ?”
“Một khoản phí chia tay thôi, không nhiều như cô nghĩ đâu. Nếu cô nói cô ta lấy ra năm triệu thì chắc là tự bỏ thêm tiền của mình vào.”
Thẩm Chi Hãn không muốn tiếp tục đề tài này nữa. Anh nhìn thẳng tôi, ánh mắt phức tạp.
“Sao cô còn chưa nhắc chuyện ly hôn với anh ta?”
Tim tôi khẽ nghẹn lại, đặt ly rượu xuống:
“Tôi cần tìm được bằng chứng trực tiếp anh ta ngoại tình…”
Thẩm Chi Hãn cắt ngang lời tôi, giọng đầy ẩn ý.
“Là vì cần cho vụ kiện… hay là cô cần?”
“Cả hai.”
Tôi buột miệng đáp ngay, chẳng có gì cần giấu giếm cả, thậm chí còn nhấn mạnh lại:
“Đều cần.”
Tôi cũng cần.
Thẩm Chi Hãn nhìn tôi rất lâu, không hỏi thêm nữa mà bước tới ôm nhẹ lấy tôi.
“Biết rồi.”
Cái ôm đó không hề dùng sức, dịu dàng tới cực điểm, không mang chút ám muội hay xâm lấn nào giữa nam và nữ, chỉ truyền tới cảm giác thấu hiểu, ủng hộ và động viên.
Cúi đầu xuống, tôi còn ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt… là mùi nước hoa anh vừa thử lúc nãy. Hóa ra phải ở gần mới biết, tầng hương cuối thật sự rất ngọt, càng gần càng ngọt hơn.
Anh đưa tay xoa nhẹ tóc tôi.
“Đừng để tôi đợi quá lâu.”
13
Bản thỏa thuận ly hôn của tôi và Trần Dũ đang nằm trong ngăn tủ đầu giường.
Tôi không khóa lại.
Ngày nào Trần Dũ cũng dọn phòng, có lẽ anh ta đã nhìn thấy rồi, cũng có lẽ vẫn chưa thấy. Cũng có thể anh ta chỉ giả vờ như không thấy, chờ tôi tự lấy ra.
Luật sư nói với tôi, nếu tôi muốn ly hôn gấp thì tốt nhất vẫn nên cố gắng để đối phương ký thỏa thuận.
“Dù sao nếu khởi kiện thì sẽ mất vài năm.”
Muốn Trần Dũ đồng ý ly hôn trong hòa bình gần như là chuyện không thể, nên ngay từ đầu, tôi đã chuẩn bị cho việc khởi kiện.
“Sao chị đột nhiên lại khuyên tôi?”