“Đừng nhắc tới cô ta nữa.”
Trần Dũ lạnh lùng ném cây b.út xuống, cắt ngang lời tôi:
“Bọn anh chia tay từ lâu rồi.”
“Lần trước em khóc gọi điện cho anh ở trường, anh đã cắt đứt với cô ta rồi.”
Tôi nhìn anh ta một lúc rồi cúi đầu, không chút do dự ký tên.
Khi bước ra khỏi cục dân chính, tôi nhận được điện thoại của Thẩm Chi Hãn. Nghe xong, tôi gật đầu.
“Được, tôi làm xong rồi, giờ sẽ bắt taxi qua đó.”
Trần Dũ đi theo phía sau tôi.
“Anh ta không tới đón em à?”
“Anh ấy có việc.”
Tôi bước xuống bậc thềm.
“Anh đưa em đi.”
“Không cần.”
Từ đó, tôi và Trần Dũ chia tay nhau.
Mỗi người lên một chiếc xe khác nhau, cuối cùng lại cùng xuống ở một nơi.
Thẩm Chi Hãn đang chờ tôi dưới lầu nhà tôi, còn dẫn theo cả công ty chuyển nhà lẫn môi giới bất động sản, phô trương vô cùng.
Trần Dũ vừa xuống xe, Thẩm Chi Hãn đã chỉ về phía anh ta rồi dặn người bên cạnh:
“Cứ đi theo cậu ta lên lầu đi. Người chuyển đồ thì chuyển đồ, người chụp ảnh thì chụp ảnh.”
Sắc mặt Trần Dũ cực kỳ khó coi, quay sang nhìn tôi.
“Em định bán căn nhà này?”
Tôi khẽ “ừ” một tiếng.
Thẩm Chi Hãn bước tới nắm lấy tay tôi, thuận thế kéo tôi vào lòng.
“Anh Trần, vậy tạm biệt nhé.”
Trần Dũ nhìn chúng tôi, môi khẽ động nhưng cuối cùng không nói nổi một lời.
Thẩm Chi Hãn đưa tôi lên xe rời đi.
“Đồ của tôi sẽ chuyển tới đâu?”
Dường như anh đã sớm nghĩ ra đáp án.
“Căn phòng cuối cùng bên tay phải tầng hai nhà tôi.”
Đến nhà anh ấy?
Tôi khẽ ho một tiếng.
Rùa
“Đến đó làm gì?”
Anh không trả lời thẳng.
“Nơi đó có tầm nhìn rất thoáng.”
Tôi khựng lại, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, tim đột nhiên đập nhanh hơn, gò má cũng nóng dần lên.
Rất nhanh sau đó tôi đã biết, căn phòng cuối cùng bên tay phải tầng hai… chính là phòng ngủ chính của anh.
Tôi bị ném lên tấm chăn mềm mại, Thẩm Chi Hãn cúi người đè xuống.
Một tay anh giữ c.h.ặ.t cổ tay tôi, tay kia kéo tung cả vạt áo sơ mi nhét trong váy ra ngoài.
Mặt tôi nóng bừng, ngửa đầu ra sau, không dám nhìn anh nữa:
“Thẩm… Chi Hãn…”
Giọng người kia mang theo ý cười trêu chọc nhàn nhạt.
“Gọi tôi làm gì? Tôi đang bận mà.”
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cơ thể khẽ run lên, cuối cùng không nhịn được dùng đầu gối huých anh, nhưng lại bị anh tránh kịp.
Anh dừng động tác, chống tay bò lên nhìn tôi một lúc lâu. Ánh mắt dần trở nên sâu hơn, môi vừa ướt vừa sáng, giọng khàn xuống:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Lần đầu gặp em, tôi còn tưởng sẽ là kiểu phụ nữ khóc lóc tới đòi công bằng.”
“Không ngờ người bước vào lại là một bà vợ xinh đẹp lạnh lùng tri thức, còn nói chồng mình ngoại tình. Giống hệt tình tiết trong phim ấy.”
“Em biết lúc đó tôi nghĩ gì không?”
Anh đắc ý cong môi cười:
“Trong một giây, tôi đã tha thứ hết mọi phiền phức Nhiễm Ninh mang tới cho mình.”
Tôi khẽ cụp mắt nhìn anh:
“Cho nên lúc đó anh đã nghĩ tới chuyện đối xử với tôi như vậy rồi sao?”
Anh ghé sát lại, nhỏ giọng nói:
“Một nửa thôi.”
“Nửa còn lại là gì?”
“Nửa còn lại là dè chừng.”
“Tôi còn tưởng chồng em ngay cả kiểu mỹ nhân thế này cũng lạnh nhạt, chắc chắn phải là nhân vật g.h.ê g.ớ.m lắm.”
“Như vậy thì khó xử lý rồi.”
Tôi bật cười, nghiêng mặt sang chỗ khác.
Nhưng anh lại giữ lấy cằm tôi, xoay mặt tôi trở về, đầu ngón tay mạnh tay miết qua môi tôi.
“Anh… anh làm lem son môi của tôi rồi.”
“Như vậy đẹp hơn.”
Thẩm Chi Hãn nhìn tôi không chớp mắt, ánh mắt dần trở nên nguy hiểm. Anh cúi đầu sát bên tai tôi, âm cuối kéo dài đầy mê hoặc:
“Em xong đời rồi.”
“Trên giường tôi không phải người đứng đắn đâu.”
Tôi mở to mắt.
“Anh…”
Nhưng mới chỉ phát ra được một âm tiết đã bị nụ hôn của anh chặn lại thật sâu.
Cả người dần bị anh chiếm lấy, không tự chủ được mà đáp lại. Cảm giác mới mẻ cuồn cuộn dâng lên, tôi gần như quên sạch mọi thứ, chỉ còn nhớ cái tên Thẩm Chi Hãn.
Không ngừng gọi tên anh.
“Thẩm… Chi Hãn…”
Anh đúng là đồ tồi.
…
Sau khi thức dậy, tôi nhìn thấy phong cảnh ngoài cửa kính sát đất: núi non xanh biếc trải dài, tầm nhìn rộng mở.
Bầu trời trên núi mang màu xanh nhạt, thỉnh thoảng có vài con chim bay ngang, phát ra tiếng hót trong trẻo.
Tôi đứng đó ngắm nhìn, tay cầm một cốc nước.
Thẩm Chi Hãn dang tay ôm lấy tôi từ phía sau.
“Cô Hứa đang nghĩ gì vậy?”
Tôi tựa người vào anh, lòng bàn tay phủ lên tay anh rồi quay đầu nhìn anh.
“Mùa hè tới rồi.”
Nghe vậy, anh khẽ cụp mắt, ôm tôi c.h.ặ.t hơn.
“Nghe thật lãng mạn.”
“Chúng ta ngủ một mạch tới tận mùa hè.”
Mùa xuân mưa nhiều và đầy mê mang cuối cùng cũng kết thúc rồi.
(Hết).