Tôi thu hồi ánh mắt, khóe mắt chợt chú ý tới ghế phụ.
Trên đó có hoa và một chiếc hộp giấy.
Tôi đưa tay chạm thử, vẫn còn ấm. Chắc là bữa sáng anh nói lúc nãy.
Cảm giác nặng nề trong lòng bỗng nhẹ đi đôi chút.
Buổi trưa, tôi nhận được điện thoại.
Là cuộc gọi thật sự từ cửa hàng 4S.
“Cô Hứa, lúc nãy chồng cô yêu cầu trích xuất lịch sử hành trình và camera hành trình.”
“… Mọi người đưa cho anh ấy rồi sao?”
“Lúc đó anh ấy khá gấp, nói là để phối hợp xử lý bảo hiểm.”
“… Vâng.”
“À đúng rồi, anh ấy nói cô có nhu cầu dùng xe thay thế. Bên chúng tôi có vài mẫu xe để lựa chọn, có cần đưa xe qua không?”
Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại.
“Không cần, cảm ơn.”
Cuộc gọi kết thúc.
Đồng nghiệp bên cạnh đang trêu tôi.
“Chồng cậu khởi nghiệp thành công thật đấy, còn đổi xe mới cho cậu nữa? Chiếc đó đắt lắm luôn…”
Tôi cười gượng.
“Là xe bạn cho mượn thôi.”
Cô ấy càng hứng thú hơn.
“Bạn? Nam hay nữ? Độc thân không? Có muốn tớ giới thiệu đối tượng không?”
Cửa văn phòng bị gõ vang, cắt ngang sự nhiệt tình của cô ấy.
“Ồ, thầy Trần tới rồi. Xem ra hôm nay không có ai ăn căng tin với tôi nữa rồi.”
Tôi ngẩng đầu lên, Trần Dũ đang cười với tôi.
Anh ta tới tìm tôi ăn trưa.
“Anh tới đây làm gì?”
“Tìm mặt bằng.”
Anh ta nói rất tùy ý:
“Trung tâm đào tạo phải mở rộng quy mô, chỗ cũ quá nhỏ rồi. Khu này không khí nghệ thuật tốt, sau này tuyển người cũng tiện.”
Động tác gắp thức ăn của tôi khựng lại.
“Chuyện tìm đầu tư xong rồi à?”
“Nhà Nhiễm Ninh khá cẩn thận, chỉ cho cô ấy bỏ ra năm triệu thôi. Nhưng cộng thêm bên anh nữa thì cũng gần đủ rồi.”
Trần Dũ nắm lấy tay tôi, nhìn tôi chăm chú:
“Tuy chưa phải quá tốt, nhưng anh muốn bắt đầu trước đã, từ từ phát triển. Sau này cũng có thể đưa đón em đi làm nữa.”
Thẩm Chi Hãn đã cắt đứt với Nhiễm Ninh rồi, vậy mà cô ta vẫn lấy ra được năm triệu?
“Nhiễm Ninh… số tiền này với người bình thường đâu phải nhỏ.”
Rùa
Tôi không muốn vạch trần trò lừa của cô ta, nhưng càng sợ Trần Dũ dính vào khoản nợ chung hơn.
“Cô ta thật sự là thiên kim nhà giàu à? Anh chắc chứ?”
“Anh từng tới nhà cô ấy ăn cơm rồi, không có vấn đề gì đâu.”
Trần Dũ bóp nhẹ lòng bàn tay tôi:
“Hơn nữa tiền cũng chuyển tới rồi.”
Tôi lập tức không còn gì để nói.
Trần Dũ vẫn không chịu buông tay tôi ra.
“Cho nên hôm qua em nhìn thấy anh gặp Nhiễm Ninh, đúng không?”
“Anh tìm cô ấy là để bàn chuyện hợp tác. Em cũng thấy rồi đấy, bọn anh gặp ngoài trời, chưa nói được mấy câu thì anh đã đi đuổi theo em.”
Giọng anh ta đầy hối hận và tự trách:
“Hứa Đinh, anh không cố ý làm em gặp t.a.i n.ạ.n xe. Anh chỉ không muốn em hiểu lầm anh thôi, thật đấy.”
“Biết trước vậy anh đã không đuổi theo em rồi.”
Tôi ngẩn người, ánh mắt mờ mịt. Phản ứng duy nhất là rút tay mình về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trần Dũ nhìn lòng bàn tay trống rỗng, sắc mặt cũng trầm xuống:
“Từ sau khi nghỉ việc để khởi nghiệp, anh chịu áp lực rất lớn. Có lúc anh còn tự nhốt mình trong nhà vệ sinh, cắt đứt toàn bộ liên lạc với bên ngoài.”
“Anh không muốn mang bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào tới cho em, nhưng cuối cùng vẫn không chăm sóc tốt cho em.”
Anh ta nhấn mạnh giọng, nhìn chằm chằm tôi:
“Nhưng Hứa Đinh, anh đã nhận ra vấn đề của mình rồi. Chúng ta sẽ tốt lại thôi, còn tốt hơn trước kia nữa.”
Tôi chỉ im lặng đáp lại.
Mỗi lời anh ta nói đều rất có lý.
Nhưng vấn đề là… tôi đã không còn tin nổi một chữ nào nữa rồi.
“Đến giờ làm việc rồi, em về trước đây.”
12
Tan làm xong, tôi không về nhà ngay mà lái xe tới khu biệt thự của Nhiễm Ninh.
Tôi nghi ngờ Thẩm Chi Hãn đang lừa mình, thật ra vẫn chưa cắt đứt với cô ta.
Vốn dĩ tôi định ngồi canh bên ngoài, ai ngờ Thẩm Chi Hãn lại có gara trong khu này, thế là tôi đường hoàng lái xe vào luôn.
Nhiễm Ninh đang đứng ven đường với ba chiếc vali, bên cạnh còn đỗ một chiếc xe tải chuyển nhà.
Cô ta định dọn khỏi đây rồi sao?
Tôi vừa đỗ xe xong, Nhiễm Ninh đã chạy tới chụp ảnh xe tôi.
Tôi bước xuống xe, lặng lẽ nhìn cô ta.
“Chụp xong chưa?”
Sắc mặt Nhiễm Ninh cứng lại.
“Là xe của chị à?”
Tôi không giải thích nhiều, chỉ nhìn ra phía sau cô ta.
“Cô chuyển nhà à?”
Cô ta nhún vai:
“Ở khu này lâu quá rồi, bắt đầu có chút chán. Tôi mới mua thêm một căn ở trung tâm thành phố.”
Chắc là bị đuổi ra ngoài rồi, còn tưởng tôi không biết nội tình.
“Chúc mừng tân gia.”
Tôi thấy buồn cười thật sự.
Nhiễm Ninh bắt đầu dò xét tôi:
“Cảm ơn lời chúc của chị. Tôi còn có một tin muốn nói cho chị biết.”
Cô ta bước lại gần, hạ thấp giọng.
“Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ nghiêm túc với Trần Dũ. Trước đây tôi chỉ chơi đùa với anh ấy thôi, nên mới lười để ý tới chị.”
Tôi nghiêm túc suy nghĩ lời cô ta nói:
“Cảm ơn cô đã công nhận gu nhìn đàn ông của tôi.”
“Chị…”
Nhiễm Ninh nghẹn họng.
Phía xa có hai người đàn ông mặc vest đi tới. Người dẫn đầu nhìn khá quen, chính là trợ lý lái xe cho Thẩm Chi Hãn.
Anh ta cũng nhìn thấy tôi:
“Cô Hứa, sao cô lại ở đây?”
Anh ta cười đùa:
“Tổng giám đốc Thẩm đang định bán một căn ở đây đấy, cô có hứng thú không? Tôi còn dẫn cả môi giới tới rồi.”
“Anh đùa tôi à? Tôi lấy đâu ra tiền để mua nổi?”
“Thích là mua nổi thôi.”
Tôi quay đầu lại thì phát hiện Nhiễm Ninh đã chạy mất, cả vali lẫn xe tải đều không còn bóng dáng.
Trợ lý không nói gì thêm, chỉ cười cười.
Tôi hỏi anh ta về chuyện bồi thường xe. Anh ta nói đây là việc do chính Thẩm Chi Hãn đích thân xử lý.
“Anh ấy là ông chủ lớn như vậy mà còn quản cả chuyện này?”
“Ông chủ nói đó là chiếc xe cưng của mình.”