Vạt sau của váy rất dài, rất dễ bị giẫm vào.
Nhưng, tôi không hề giẫm.
Là do Lâm Kiều Kiều nhân lúc anh cả không chú ý, tự mình cố ý giẫm rách váy của mình.
Khi anh tôi ngoảnh lại, cô ta lập tức giấu chân đi, sau đó che bản thân lại vì váy bị rách khiến cho phần váy quanh n.g.ự.c bị trễ xuống, cả người trông rất bết bát, cô ta không nhịn được hét lên chất vấn tôi: “Noãn Noãn, sao em lại đối xử với chị như vậy?”
Sự việc ban nãy giữa tôi và Lâm Kiều Kiều chỉ có anh cả chú ý.
Có lẽ còn có bố.
Tối nay ông ta đã chuẩn bị rất tốt.
Khoảnh khắc này, vì nghe thấy tiếng hét của Lâm Kiều Kiều, tất cả mọi người trong đại sảnh đều bị thu hút.
Lâm Kiều Kiều trông càng suy sụp, tủi thân hơn.
Anh cả vội vàng cởi áo vét trên người ra đưa cho Lâm Kiều Kiều.
Lâm Kiều Kiều tủi thân cầm lấy, quấn c.h.ặ.t quanh người, giống như con nhim nhỏ bị hoảng sợ, khiến người ta muốn yêu thương.
“Chuyện gì vậy?” Lúc này bố tôi cũng đi đến.
“Con, con…” Lâm Kiều Kiều run rẩy, không dám nói trước mặt nhiều người.
“Tống Huy, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Bố tôi hỏi anh cả.
Anh cả nói thẳng, không giữ lại cho tôi chút mặt mũi nào, trực tiếp đổ lỗi lên đầu tôi: “Noãn Noãn giẫm rách váy của Kiều Kiều.”
“Noãn Noãn, sao con lại có thể đối xử với chị con như vậy? Hôm nay là sinh nhật của con bé, con có thể đừng đố kỵ như vậy được không? Mười lăm năm qua con bé chưa từng trải qua một ngày sinh nhật t.ử tế nào!”
Chưa từng trải qua ngày sinh nhật t.ử tế nào?
Vậy những năm qua ông ta trải qua ngày sinh nhật cùng với ch.ó à?
Lúc này ở trong đại sảnh, cũng có những lời bàn tán vang lên:
“Noãn Noãn thật sự bị chiều hư rồi? Sao có thể để cho Lâm Kiều Kiều bẽ mặt giữa đám đông như thế?”
“Mặc kệ thế nào, Lâm Kiều Kiều đã bước vào gia đình này thì chính là con gái của nhà bọn họ, Noãn Noãn sao lại ngang ngược như vậy?”
“Tôi nghe nói đứa trẻ Lâm Kiều Kiều này có số khổ, Noãn Noãn thật sự không có chút xíu sự đồng cảm nào.”
Tất cả mọi người đều đang chỉ trích tôi.
Tôi thấy trong mắt bố và Lâm Kiều Kiều đều không giấu được sự vui vẻ đắc chí.
Bọn họ cho rằng, mưu kế của mình đã đạt được.
Tôi bình tĩnh bắt đầu truyền tải tiếng lòng của mình cho anh cả: [Bây giờ mình giải thích cũng chẳng có tác dụng gì? Ngay cả người anh cả mình quý mến nhất cũng cảm thấy là do mình cố ý giẫm lên váy của Lâm Kiều Kiều.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi thấy anh cả hơi sững sờ một lúc.
Anh ấy rõ ràng hơi khó hiểu, tại sao không thấy tôi nói, vậy mà lại nghe thấy giọng của tôi?
Tôi lại tiếp tục nói: [Thực ra, tôi bị đổ oan cũng chẳng sao, nhưng tôi thật sự không muốn anh cả bị bố tôi lừa gạt chẳng biết gì.]
[Nếu anh cả biết chân của anh ấy là do bố tìm người đ.â.m vào, liệu anh ấy có phải sẽ rất buồn không? Anh ấy còn là người rất yêu thương bố nữa!]
[Tôi không muốn anh cả đau lòng.]
Anh cả ngồi trên xe lăn, tôi thấy sắc mặt anh ấy bỗng có sự thay đổi cực lớn.
Đôi tay anh ấy nắm c.h.ặ.t hai bên xe lăn, tức giận đến nỗi cơ thể run lên.
Lâm Kiều Kiều và anh cả cách nhau rất gần.
Cô ta lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong cảm xúc của anh tôi, khóe miệng suýt chút nữa không nhịn được mỉm cười.
Cô ta tưởng rằng anh cả là đang tỏ thái độ bất bình vì cô ta, tức giận với tôi.
Có lẽ Lâm Kiều Kiều cảm thấy thời cơ đã chín muồi, vội nói: “Noãn Noãn, nếu như em đã không thích chị như vậy, vậy chị sẽ rời khỏi ngôi nhà này.”
“Chị có thể đến gia đình này, hưởng thụ một tháng hạnh phúc này, có bố, mẹ, anh trai, còn có em gái, chị đã thấy rất vui rồi, chị không dám cưỡng cầu gì thêm nữa, cũng không muốn làm cho Noãn Noãn không vui.”
“Em không vui, cho dù chị thích gia đình này đến thế nào đi chăng nữa, cũng sẽ cảm thấy không vui vẻ gì.”
Những lời nói “xuất phát từ tận đáy lòng” này của Lâm Kiều Kiều, ngay lập tức làm tất cả mọi người cảm động.
Bạn bè thân thích trong nhà bắt đầu nhao nhao thay cô ta chỉ trích tôi: “Noãn Noãn, đây là con không ngoan rồi, Kiều Kiều nghĩ cho con như vậy, sao con không cùng con bé chung sống hòa bình với nhau?”
“Nghe lời dì, xin lỗi Kiều Kiều đi, đừng ngang ngạnh nữa.”
“Kiều Kiều có tấm lòng lương thiện, con có người chị như thế là may mắn của con, nhanh xin lỗi chị đi, đừng làm chị con đau lòng.”
Lâm Kiều Kiều thấy rất nhiều người đứng về phía mình, sự tự tin càng mãnh liệt hơn, cô ta nói: “Mọi người đừng làm khó Noãn Noãn nữa, con không muốn em ấy phải buồn. Con ở trong nhà…”
Cô ta dừng một lát, có vẻ như hơi buồn, qua hồi lâu mới nói: “Con vốn dĩ là được nhận nuôi, vốn dĩ không thuộc về gia đình này, mọi người đừng nói Noãn Noãn nữa, em ấy không thích con, vậy con nên rời đi thôi.”
“Nếu như bố đã dẫn con về, vậy thì con thuộc về gia đình này.” Biểu cảm khuôn mặt bố tôi kiên định, cùng Lâm Kiều Kiều kẻ xướng người họa.
“Con có gì để thuộc về gia đình này được.” Lâm Kiều Kiều khó chịu nói: “Con chẳng có gì cả, con không có bất kỳ sự đóng góp nào cho gia đình mình.”
“Sao con có thể không tự tin như vậy?” Bố tôi bất lực nói.
“Bố, tối nay phiền bố đưa con về cô nhi viện, đó mới là chốn về của con.”
“Bố phải làm gì mới có thể chứng minh, con có địa vị có thân phận ở trong nhà chúng ta đây? Bố phải làm sao mới có thể khiến con cảm nhận được, cả nhà chúng ta đều hoan nghênh con?”