Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Tôi

Chương 151



Trương Tử Khiêm cảm nhận được người trong lòng mình đang run rẩy, nghĩ rằng cô đang sợ hãi, liền nhẹ nhàng an ủi: "Không sao đâu. Thật thì không thể giả, giả thì không thể thật. Cậu tối qua đã đi tìm Quý Tư Hàm, vì vậy mà bỏ bữa tối, suýt ngất xỉu. Quý Tư Hàm không thấy hối lỗi thì thôi, còn muốn vu oan ngược lại cậu. Cậu yên tâm, tớ sẽ đòi lại công bằng cho cậu."



Lời nói chứa đầy tình cảm của Trương Tử Khiêm như tiếng sét đánh vào tai Quý Tư Ngữ.



Lúc này cô mới nhớ lại, khi đó để bôi nhọ Quý Tư Hàm, cô đã nói dối rằng tối qua đã ở cùng Quý Tư Hàm, vì thế mới bỏ bữa tối. Khi đó, họ đều rất bất mãn với Quý Tư Hàm, cô ta còn cảm thấy đắc ý.



Không ngờ lời nói dối khi đó lại như boomerang quay lại đ.â.m vào tim cô ta bây giờ.



Không được, cô phải rời khỏi đây ngay lập tức!



Ánh mắt Quý Tư Ngữ trở nên lạnh lùng, cô quyết định ra tay hủy diệt tất cả.



Cô bỗng cứng đờ người, tay, tay phải vỗ lên ngực, hai chân mềm nhũn, muốn ngã xuống đất.



Trương Tử Khiêm phản ứng rất nhanh, nhanh chóng đỡ cô ta.



Những người khác cũng phát hiện Quý Tư Ngữ khác thường, anh em Triệu gia và Trương Tử Hoành vội vàng vây quanh.



“Sao vậy, xảy ra chuyện gì vậy?" Bọn họ mồm năm miệng mười hỏi, vẻ mặt lo lắng.



Trương Tử Khiêm nhìn Quý Tư Ngữ hai mắt nhắm chặt, vẻ mặt thống khổ, nhận ra có thể là cô bị bệnh tim tái phát, vội vàng bọn họ đến hỗ trợ.



Trương Tử Hoành trực tiếp ôm ngang Quý Tư Ngữ, cẩn thận đặt lên sô pha.



Người vây xem cũng bị biến cố này làm cho kinh ngạc, bác sĩ nhanh chóng tới xem, từ đôi môi mơ hồ tím bầm của Quý Tư Ngữ suy đoán cô hẳn là bị bệnh tim tái phát.



“Có cần gọi xe cấp cứu không?" Triệu Kim Long gấp gáp xoay quanh.



“Không kịp."



Bác sĩ quyết định thật nhanh: "Tản ra trước, không nên vây quanh cô ấy, để cho cô ấy đủ không khí để thở. Trên người tôi có thuốc cứu tim tác dụng nhanh, lấy một ly nước, trước hết để cho cô ấy uống.”



Lễ tân vội vàng bưng ly nước tới, Trương Tử Hoành giúp đỡ, bác sĩ bảo Quý Tư Ngữ uống thuốc.



Ngay sau đó, bác sĩ bảo Quý Tư Ngữ nằm thẳng, từ trong túi lấy ra một cái túi vải, sau khi mở ra, bên trong đặt ngân châm lóe hàn quang, mỗi người đều dài hai ba mươi cm, nhìn thấy trong lòng người run lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -



“Tiếp theo tôi sẽ châm cứu cho cô ấy." Bác sĩ vẻ mặt nghiêm túc.



“Không cần."



Giọng nữ trong trẻo từ phía sau truyền đến, mọi người quay đầu nhìn lại.



Chỉ thấy Quý Tư Hàm bình tĩnh đi tới: "Tôi có biện pháp có thể làm cho cô ấy lập tức tỉnh táo.”

 

 

"Quý Tư Hàm! Cô có thể tránh sang một bên không!” Triệu Kim Vũ tức giận đến đỏ bừng mắt, hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t Quý Tư Hàm ngay lập tức.



“Quý Tư Hàm, đừng làm rối loạn công việc của bác sĩ. Có chuyện gì thì hãy nói sau.” Trương Tử Khiêm ghét bỏ nhìn cô.



“Bác sĩ, xin mời tiếp tục. Đừng để ý đến mấy người không liên quan.” Triệu Kim Long thúc giục.



Bác sĩ gật đầu, vừa định đặt kim xuống thì Quý Tư Hàm nói: “Bác sĩ, ông thật sự muốn châm cứu? Đừng trách tôi không nhắc nhở anh.”



Cô chậm rãi nói: “Bệnh nhân này đã từng thực hiện hai lần phẫu thuật cầu nối động mạch và hiện tại thận cùng gan đang ở tình trạng suy yếu.”



Bác sĩ dừng tay lại.



“Nếu ông quyết tâm cứu chữa, tôi không phản đối. Nhưng tôi thực sự có cách khác có thể cứu cô ta.” Quý Tư Hàm ánh mắt dừng lại trên Quý Tư Ngữ, nhận thấy khi cô nói điều này, lông mi Quý Tư Ngữ hơi run rẩy.



🐳 Các bạn đang đọc truyện do Tui Là Cá Mặn ( dịch. Xin vui lòng không mang truyện của tôi đi nơi khác 🐳

Cô cười khinh bỉ, tự tin nói: “Nếu cách của tôi không hiệu quả, bác sĩ có thể tiếp tục cứu chữa, tôi chỉ cần mười giây là đủ.”



Bác sĩ do dự một lúc, mặc dù là bác sĩ với tấm lòng từ bi, nhưng hiện tại xã hội đầy rẫy xung đột và rắc rối về y tế, không ai muốn dính vào phiền phức.



“Cô thực sự có cách nào khác?” Triệu Kim Long hỏi, ánh mắt đầy sự nghi ngờ.



“Nghi ngờ thì tùy cậu. Tôi có việc phải đi, trước tiên tôi đi đây.” Quý Tư Hàm nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm.



“Chờ đã.”



Bác sĩ gọi cô lại: “Cô thử xem đi. Châm cứu cũng có một số rủi ro, nếu có cách khác tốt hơn thì tốt.”

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com