“Các ngươi làm cái gì! Chúng ta là đệ t.ử Thiên Vân Tông, là đến tra án cứu người, không phải đến gây sự!”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Các đệ t.ử sau khi bị còng lại, nhục nhã không thôi, giải thích đủ kiểu.
Nhưng nhận được chỉ có một câu trả lời:
“Ta quản ngươi là ai! Bắt chính là đệ t.ử Thiên Vân Tông các ngươi!”
Các đệ t.ử: “Hả?”
Lộ Tiểu Cẩn là một người lương thiện, đâu thể nhìn thấy đồng môn chịu khổ sở như vậy?
Cô xông lên chính là một…
Ồ, không xông, cô ngồi xổm trong góc, lẳng lặng gặm hết bắp ngô trong tay.
Cứu người?
Cứu không được.
Bổ đầu đến quá nhanh.
Vừa rồi các đệ t.ử mới bắt đầu xông vào, cũng chưa thấy ai báo án, bổ khoái đã xuất hiện rồi.
Chuyện này rất không bình thường.
Cô vừa gặm ngô, vừa trà trộn vào hội các bà thím.
“Bổ khoái thành Nam Châu ta bắt trộm nhanh thật ha!”
“Nhanh cái rắm!” Một bà thím bên cạnh nhổ toẹt một cái, “Lần trước báo quan, người c.h.ế.t hết rồi bọn họ mới đến, hừ, đến thanh lâu bắt người bọn họ lại nhanh thật!”
Lộ Tiểu Cẩn như có điều suy nghĩ, gặm xong ngô, quay về biệt viện.
Biệt viện này là của Thất Vương gia, do vụ án moi t.i.m làm quá lớn, Thất Vương gia cầu cứu đến tu tiên giới, liền dọn dẹp biệt viện ra, chuyên dùng để chiêu đãi các đại tông môn.
Lớn lớn nhỏ nhỏ, trưởng lão và đệ t.ử của mười mấy tông môn đã đến.
Biệt viện rất lớn, Thiên Vân Tông chiếm một cái sân lớn ở phía tây.
Lộ Tiểu Cẩn đi vào liền bắt đầu gõ cửa phòng trưởng lão.
“Ngũ trưởng lão!”
“Bát trưởng lão!”
Trong phòng sáng đèn, rất nhanh Ngũ trưởng lão đã mở cửa.
“Ngũ trưởng lão, xảy ra chuyện lớn rồi!”
Ngũ trưởng lão lại rất bình tĩnh, quay lại giường lại bắt đầu đả tọa, không nhanh không chậm mở miệng:
“Tối nay đệ t.ử đi Lạc Hoa Lâu đều bị bắt rồi?”
Lộ Tiểu Cẩn giật mình: “Trưởng lão thật là thần cơ diệu toán! Chẳng lẽ trưởng lão còn biết thuật thôi diễn?”
Tu sĩ biết thôi diễn ở tu tiên giới không nhiều.
Bọn họ đa phần trông rất tang thương, hơn nữa mệnh không dài.
Đừng nhìn Ngũ trưởng lão trông già già, người lại rất quắc thước, không giống tu sĩ biết thôi diễn.
EQ thấp: Nhìn là biết kẻ ngoại đạo.
EQ cao: Mới hơn trăm tuổi, đang là độ tuổi khắc khổ nghiên cứu.
“Cái đó thì không phải.” Ngũ trưởng lão mắt cũng không mở, “Bởi vì là ta báo quan.”
“Hả?”
Chẳng lẽ Ngũ trưởng lão âm thầm rất bất mãn với Tư Không Lão Đăng, cho nên muốn thông qua cách này để Thiên Vân Tông diệt tông sao?
Ừm.
Dũng cảm, trí tuệ, không sợ cường quyền!
— Ngũ trưởng lão cũng có con đường tìm c.h.ế.t của riêng mình mà.
Ngũ trưởng lão: “Mấy ngày trước, biệt viện mất tích rất nhiều đệ t.ử.”
Có liên quan đến vụ án moi t.i.m, nhưng không phải bị bắt đi, mà là bị đệ t.ử mất tích trước đó lừa đi.
Trưởng lão Thất Tinh Tông thiết lập cạm bẫy, bắt được đệ t.ử kia, vốn định hỏi ra chủ mưu vụ án moi t.i.m, lại không ngờ, người vừa bắt được, liền biến thành xác khô.
Mổ n.g.ự.c ra, phát hiện quả tim bên trong cũng biến mất rồi.
“Bị lừa đi, đa phần đều là đệ t.ử ngoại môn của các đại tông môn.”
Đệ t.ử ngoại môn, kiến thức ít, nhiệt huyết, hơn nữa đầu óc không được tốt lắm.
— Giống hệt như đám đệ t.ử bị bắt tối nay vậy.
“Nhốt bọn họ vào trong lao, cũng là một loại bảo vệ.”
Đệ t.ử ngoại môn không được tích sự gì, không giúp được gì thì thôi, còn luôn thích tặng đầu người tăng điểm chiến lực cho quân địch.
Nhốt lại mới là thượng sách.
— Trong đại lao toàn là người phàm, ma tu cho dù muốn xông vào g.i.ế.c người, cũng phải xem mình có đủ sức gánh thiên lôi hay không.
Lộ Tiểu Cẩn ngộ ra rồi.
Nghĩ kỹ lại, nếu Ngũ trưởng lão và Bát trưởng lão thật sự muốn quản, những đệ t.ử này tối nay thực ra ngay cả cửa cũng không ra được.
Bát trưởng lão nhìn cô một cái: “Sao ngươi không bị nhốt vào?”
“Trưởng lão nhìn người nói lời này xem, con là người hồ đồ như vậy sao?”
Hai vị trưởng lão: “…”
Còn tưởng rằng người đầu tiên bị nhốt vào chính là Lộ Tiểu Cẩn.
Tính sai rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Con nha đầu này ở trong tông môn điên khùng như vậy, sao ra khỏi tông môn lại có não rồi?
“Nhưng mà trưởng lão, Lạc Hoa Lâu kia thật sự không bình thường lắm.”
“Ồ? Nói thế nào?”
Lộ Tiểu Cẩn nhíu mày: “Trong lầu đó quá sạch sẽ, một chút ma khí cũng không có.”
Không chỉ là không có ma khí, ngay cả linh khí cũng không có.
Nam Châu tuy không phải tu tiên giới, nhưng cũng có đại gia tộc như Quân gia trấn thủ ở đây, linh khí coi như sung túc.
Trên bầu trời địa phận Nam Châu, có thể nhìn thấy một tầng linh khí màu xám mỏng manh.
Tương ứng, trong thành Nam Châu, cũng bám một tầng linh khí mỏng manh.
Nhưng trong Lạc Hoa Lâu không có.
Gần Lạc Hoa Lâu đều bay linh khí như có như không, nhưng vừa đến Lạc Hoa Lâu, giống như là bị xịt nước hoa xịt phòng, sạch sẽ đến trong suốt.
Có như vậy trong nháy mắt, Lộ Tiểu Cẩn thậm chí tưởng rằng Linh Đồng của mình bị mù rồi.
Nhưng không mù.
Đã Linh Đồng không sao, vậy thì là Lạc Hoa Lâu có sao.
Chỗ đó rất tà môn.
Phụ nhân moi t.i.m trước khi c.h.ế.t nói không sai, đến Lạc Hoa Lâu, có lẽ thật sự có thể tìm được chân tướng.
Vấn đề là, vào rồi, còn ra được không?
Phụ nhân kia rốt cuộc là bị ai sắp xếp moi t.i.m trước mặt bọn họ?
Dẫn bọn họ đến Lạc Hoa Lâu, lại là vì cái gì?
“Ma khí?” Ngũ trưởng lão đỡ trán, đối với tin tức cô nghe ngóng được không hề có hứng thú, “Cho dù là có, ngươi một cái Luyện Khí nhị giai, có thể nhìn ra được cái gì?”
“Việc này ngươi đừng nhúng tay vào, về nghỉ ngơi đi.”
Trong số đệ t.ử đến Nam Châu lần này, Lộ Tiểu Cẩn là yếu nhất.
Chỉ mình nó, còn đi tra án, còn cảm thấy không bình thường?
… Nó có thể không bị lừa đi moi t.i.m đã là tạ ơn trời đất rồi.
Lộ Tiểu Cẩn mím môi, không nói thêm gì nữa.
“Vâng.”
Cô lui ra khỏi phòng trưởng lão, vào phòng đệ t.ử.
Các nữ đệ t.ử đều chưa ngủ.
Tuế Cẩm cũng chưa ngủ.
“Sư muội, muội đi đâu vậy?” Người nói chuyện, là một nữ đệ t.ử nội môn, Thanh Diên.
“Lạc Hoa Lâu.”
“Các đệ t.ử khác đâu? Sao chỉ có một mình muội về? Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”
Lộ Tiểu Cẩn thuật lại lời trưởng lão vừa nói một lần.
“Cái gì? Trưởng lão báo quan?”
Các đệ t.ử trong phòng nhìn nhau, đều thầm thấy may mắn vì tối nay mình không vội đi tra án.
Nếu không bây giờ người bị nhốt trong lao chính là các cô rồi.
Mà hiện tại Phù Tang đang bị nhốt trong lao, thật sự là vỡ mộng.
“Á! Có chuột!”
“Thứ bò trên đất này là cái gì!”
“Á á á á á á! Thả ta ra ngoài!”
Cai ngục rất mất kiên nhẫn, dùng gậy gõ mạnh vào cửa lao.
“Câm mồm, ồn c.h.ế.t đi được!”
Nhưng sự đe dọa như vậy, đối với Phù Tang trời không sợ đất không sợ căn bản không có tác dụng, cô gào lại gào, hừ hừ hì hì.
Cai ngục nghiến răng nghiến lợi, muốn quất cho cô một trận, nhưng không dám động thủ, đối phương dù sao cũng là đệ t.ử Thiên Vân Tông, không nể mặt Thiên Vân Tông, cũng phải nể mặt Thất Vương gia.
Cuối cùng trưởng cai ngục thật sự là chịu không nổi nữa, liền đổi cho cô một phòng giam khác,
“Chỗ này sạch sẽ, vào đi cho ta!”
Phòng giam này quả thực sạch sẽ hơn nhiều, còn có chăn, tuy vẫn bẩn thỉu lộn xộn, nhưng ít ra là có chỗ đặt chân.
Có điều người có thể ở phòng giam này, đều là kẻ cùng hung cực ác, hơn nữa có bối cảnh.
— Không có bối cảnh thì không nộp nổi tiền mua những thứ này.
Nhìn thấy Phù Tang, mấy tên phạm nhân nhìn nhau, đều cười dê xồm:
“Ui chao, tiểu nương t.ử này là phạm phải chuyện gì thế?”
Vừa nói, vừa vươn ma trảo ra.
Sáng sớm hôm sau, khi Lộ Tiểu Cẩn đến đại lao thăm các đệ t.ử, liền thấy Phù Tang quyền đ.ấ.m kẻ g.i.ế.c người, chân đá sơn tặc.
Vừa đ.á.n.h vừa khóc lóc t.h.ả.m thiết:
“Đáng sợ quá, thả ta ra ngoài!”
Khóc càng to, đ.á.n.h càng hăng.
Lộ Tiểu Cẩn: “…”