“Tân nương nhỏ ——”
“Trông ngươi rất đau đớn ——”
“Ngô có thể giúp ngươi ——”
Lộ Tiểu Cẩn cố gắng hết sức phớt lờ giọng nói của hắn, cực lực áp chế sát lục trong cơ thể.
Đó là sát lục của trái tim bùn đất.
Bởi vì đã c.ắ.n nuốt quá nhiều trái tim con người, g.i.ế.c quá nhiều người, tích lũy vô số m.á.u tanh và sát lục.
Những sát lục đó, từng chút từng chút gặm nhấm tinh thần của Lộ Tiểu Cẩn.
Gặm nhấm, nhưng chưa mất khống chế.
Giống như nghiện g.i.ế.c người vậy, có nghiện, nhưng không phải hoàn toàn không thể khống chế.
Cho nên, vòng lặp trước cô sẽ mất khống chế, thật sự là vì nhận được sức mạnh của Kiết Cô.
Tại sao nhận được sức mạnh của Kiết Cô lại mất khống chế?
Mà hậu quả của việc nhận được sức mạnh thần linh rồi mất khống chế, lại là g.i.ế.c người vô tội vạ?
Thế thì Hắn tính là cái loại thần linh gì!
“Tân nương nhỏ, ngô có thể giúp ngươi ——”
Lộ Tiểu Cẩn nhìn con cóc ghẻ lơ lửng giữa không trung, cố nhịn cảm giác buồn nôn muốn xông lên làm thịt Hắn:
“Giúp ta cái gì?”
“Thần Tích bị ô nhiễm, nó cần m.á.u tươi, ngô có thể giúp ngươi g.i.ế.c người.”
Là bị ô nhiễm sao?
Rõ ràng là vì Thần Tích sắp sống lại rồi, cần hiến tế, mới cần m.á.u tươi.
“Giúp ta g.i.ế.c người?” Lộ Tiểu Cẩn giống như đang cai nghiện, toàn thân đều đang run rẩy co giật, cô gian nan mở miệng, “Thần linh, không phải nên yêu thế nhân sao?”
Kiết Cô sửng sốt, lập tức mỉm cười:
“Tân nương nhỏ, ngô chỉ yêu ngươi.”
“Chỉ cần ngươi có thể bình an vô sự, những kẻ khác, ngô đều không quan tâm.”
Lời này lừa gạt bản thân thì được.
Đừng hòng lừa ông đây.
Đám thần linh này, tạm gọi Hắn là thần linh đi, Hắn căn bản sẽ không yêu thế nhân.
Hắn chỉ cần sức mạnh.
Chỉ cần hiến tế.
Nhân gian, trong mắt Hắn, chỉ là một lò mổ khổng lồ.
Mà Lộ Tiểu Cẩn, là con heo được coi trọng nhất trong cái lò mổ này.
Không biết nguyên do, nhưng Hắn kiêng kị cô.
“Tân nương nhỏ, ngô cho ngươi mượn sức mạnh ——”
“Rất nhanh thôi, ngươi sẽ không còn đau đớn nữa.”
Lộ Tiểu Cẩn từ chối.
Điều khiến cô bất ngờ là, cô có thể từ chối.
—— Kiết Cô không thể cưỡng ép trao sức mạnh của hắn cho cô.
Lộ Tiểu Cẩn thở phào nhẹ nhõm, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cuộn tròn người lại.
Muốn g.i.ế.c người ——
Muốn thấy m.á.u ——
Máu ——
Tay cô, vô thức nắm lấy thanh chủy thủ bên hông.
Đồng t.ử nhuốm một tầng huyết sắc.
Muốn, g.i.ế.c người.
“Tân nương nhỏ ——”
“Ngô có thể giúp ngươi ——”
Sự dẫn dụ của Kiết Cô, khiến tinh thần Lộ Tiểu Cẩn càng thêm lung lay sắp đổ.
Cô vô thức đứng dậy, chậm chạp nhưng điên cuồng đi ra ngoài.
Cô đã ngửi thấy hơi thở của con người rồi.
G.i.ế.c ——
Máu ——
Cô muốn m.á.u ——
Quái vật đáng c.h.ế.t!
Vật ký sinh của quái vật cũng đáng c.h.ế.t!
Đều c.h.ế.t ——
Đều đáng c.h.ế.t ——
Đợi đến khi Lộ Tiểu Cẩn hoàn hồn, cô đã đi đến cửa mật đạo.
Chỉ cần bước lên thêm một bước nữa, cô có thể đi lên mặt đất, bắt đầu g.i.ế.c người vô tội vạ.
Trên mật đạo rất ồn ào:
“Không xong rồi, thiếu gia ngất xỉu rồi!”
“Mau đi bẩm báo gia chủ!”
“Gia chủ, gia chủ ngài ấy mất rồi!”
Vào khoảnh khắc Lộ Tiểu Cẩn c.ắ.n nuốt trái tim, Quân gia chủ c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Trước khi c.h.ế.t, ông ta đạp văng nha hoàn bên giường, liều mạng chạy về phía viện của Quân Tấn.
“Cơ thể của ta ——”
“Ta không thể c.h.ế.t!”
“Ta sẽ có được trường sinh!”
“Trường sinh ——”
“Ta không thể c.h.ế.t!”
“Ta sẽ không c.h.ế.t!”
Nhưng chỉ trong nháy mắt, ông ta đã biến thành cái xác khô.
Thi thể hiện tư thế đang bò trườn.
Đáy mắt tràn ngập sự tham lam và sợ hãi.
Ông ta c.h.ế.t rồi, toàn bộ Quân gia, loạn thành một đoàn.
Ồn ào ——
Thật ồn ào ——
G.i.ế.c!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
G.i.ế.c hết!
Sát niệm trong lòng Lộ Tiểu Cẩn, hết lần này đến lần khác lặp đi lặp lại trong đầu cô, t.r.a t.ấ.n thần kinh của cô.
“Không được!”
“Không được!”
Thảm trạng lúc Tuế Cẩm c.h.ế.t, hiện lên trước mắt cô.
Cô tuyệt đối không thể mất khống chế!
Lộ Tiểu Cẩn hơi tỉnh táo lại, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, lùi về mật thất.
Sau đó lấy b.úa từ trong túi trữ vật ra, đập gãy một cái chân của mình.
“A ——!”
Nỗi đau đớn kịch liệt, khiến cô bừng tỉnh trong nháy mắt.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Cô cuộn tròn trên mặt đất, đau đớn đến mức hận không thể lập tức qua đời.
Thật muốn c.h.ế.t ——
Thật muốn đi c.h.ế.t ——
“Tân nương nhỏ ——”
Giọng nói của Kiết Cô dần dần yếu đi.
Không biết từ lúc nào, giọng nói biến mất.
Kiết Cô tan biến vào nhân gian.
Nỗi đau trên chân, chỉ giúp Lộ Tiểu Cẩn tỉnh táo được một khoảng thời gian ngắn.
Sau đó, sát ý càng thêm điên cuồng lại một lần nữa cuốn tới.
G.i.ế.c người ——
Muốn g.i.ế.c người ——
Lộ Tiểu Cẩn dần dần bị tẩy não, cảm thấy g.i.ế.c người dường như cũng chẳng có gì to tát.
Không phải chỉ là g.i.ế.c một người thôi sao?
Cô giãy giụa đứng dậy, lại muốn ra khỏi mật đạo.
Nhưng bị thương một chân, vừa cử động liền đau đớn muốn c.h.ế.t, cô lập tức lại tỉnh táo.
Cô đột nhiên ý thức được, đau đớn có thể áp chế sát lục.
Cô nhìn thoáng qua con d.a.o trong tay, bắt đầu từng chút từng chút rạch da trên tay mình.
“A ——”
Đau, nhưng không còn thống khổ như vậy nữa.
Tất cả ý niệm sát lục, trong nỗi đau đớn của chính cơ thể cô, thảy đều bị làm suy yếu.
Cô giống như một bệnh nhân tâm thần thần kinh bất ổn, hết lần này đến lần khác lột da trên tay mình.
Tay, cánh tay, đùi.
Cuối cùng, là mặt.
Từng chút từng chút lột bỏ.
Một cách thần kinh, đem da nửa bên trái, gần như lột sạch.
“A ——”
Thật đau ——
Nhưng cô không dừng lại được.
Không thể dừng lại.
Cũng không được dừng lại.
Hóa ra, da của cô, là do chính cô lột bỏ a.
“Cẩn tiểu thư.”
Một giọng trẻ con vang lên phía sau.
Là Quân Thập Thất.
Giống như lời Quân Thất Thiếu nói, Quân Thập Thất thoạt nhìn là một đứa trẻ, nhưng ánh mắt của nó hoàn toàn không phải là thứ một đứa trẻ nên có.
Nó hẳn chính là người bí ẩn trong miệng Quân Thất Thiếu.
“Cẩn tiểu thư, được rồi, dừng lại đi.” Quân Thập Thất lấy đi chủy thủ từ tay cô, “Ngài đã tỉnh táo rồi, không phải sao?”
Phải không?
Lộ Tiểu Cẩn không biết.
Dưới sự t.r.a t.ấ.n kép của sát lục từ Thần Tích và việc tự lột da, cô đã không còn bình thường nữa rồi.
Cô không thể phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo.
“Ngài xem, ngài không phải đã không còn muốn g.i.ế.c ta nữa rồi sao?”
Trên mặt đất có một cây rìu.
Nhưng khi Quân Thập Thất xuất hiện, cô hoàn toàn không có ý định cầm rìu lên c.h.é.m nó.
Đại khái, là vượt qua rồi đi.
Thần kinh căng thẳng của Lộ Tiểu Cẩn buông lỏng, trực tiếp ngã gục xuống đất.
Quân Thập Thất đi đến trước mặt cô: “Cẩn tiểu thư, tại sao ngài lại thống khổ như vậy?”
Lộ Tiểu Cẩn mệt mỏi nhìn nó: “Ngươi là ai?”
“Xem ra Cẩn tiểu thư đã hoàn toàn quên ta rồi, nhưng không sao, ta là ai không quan trọng.” Quân Thập Thất nói với sắc mặt có vài phần phức tạp, “Ngài chỉ cần biết, ta đến để giúp ngài.”
“Cơ thể của ngài dường như có vấn đề.”
Nó đưa tay thăm dò mi tâm của Lộ Tiểu Cẩn:
“Có người đã cướp đi mệnh cách của ngài.”
Mệnh cách?
“Mệnh cách của ngài không thể bị cướp đi, nếu không, ngài sẽ không thể chịu đựng được sức mạnh của Thần Tích, càng không thể thành thần.”
Thần Tích ở nơi này sắp sống lại rồi.
Những Thần Tích khác chưa chắc đã không như vậy.
Thần Tích mà Lộ Tiểu Cẩn gặp sau này, sẽ chỉ ngày càng đáng sợ hơn.
Nếu không có mệnh cách ban đầu của cô, cô nhất định sẽ c.h.ế.t trên con đường c.ắ.n nuốt Thần Tích này.
“Cẩn tiểu thư, ngài phải cướp lại mệnh cách của ngài.”
Lộ Tiểu Cẩn rất yếu ớt: “Cướp thế nào?”
“Rất đơn giản, g.i.ế.c kẻ đã cướp đi mệnh cách của ngài.”
Quân Thập Thất bấm đốt ngón tay tính toán.
“Người này, Cẩn tiểu thư ngài cũng quen biết, hơn nữa cô ta đang ở ngay bên cạnh ngài.”
“Giang Ý Nùng.”
“Chỉ có g.i.ế.c cô ta, ngài mới có thể thành thần.”