Cả Tông Môn Đều Muốn Khử Ta

Chương 388: Chúng Ta Chỉ Là Quá Muốn Thắng, Chúng Ta Có Lỗi Gì?



 

Lộ Tiểu Cẩn ra tay rất nhanh.

 

Đệ t.ử ngoại môn thì dùng Mê Hồn Tán nhất phẩm và t.h.u.ố.c tiêu chảy.

 

Đệ t.ử nội môn thì dùng Mê Hồn Tán nhị phẩm và t.h.u.ố.c tiêu chảy.

 

Đúng thật là, hít một ngụm liền im thin thít.

 

Đệ t.ử thân truyền thì cô không động tay.

 

Khoan bàn đến việc đệ t.ử thân truyền không dễ trúng chiêu, cho dù có trúng, bọn họ cũng có cách ép thứ đồ chơi này ra khỏi cơ thể.

 

Không thể lãng phí bột t.h.u.ố.c được!

 

"Ục ục ục——"

 

Các đệ t.ử đ.á.n.h cược đây chỉ là một cái rắm... Cược thua rồi.

 

"Không ổn, bụng ta đau quá——"

 

Sắc mặt các đệ t.ử đau đến biến dạng.

 

Từng người ôm bụng, điên cuồng chui rúc vào trong rừng.

 

Mọi người đều là người cần thể diện, thế nên người này chui nhanh hơn người kia, chạy xa hơn người nọ.

 

Chỉ sợ lát nữa lúc tào tháo rượt, lại bị người khác nghe thấy.

 

—— Đó là âm thanh của tào tháo rượt sao?

 

—— Không phải.

 

—— Đó là âm thanh phá phòng của bọn họ.

 

"Ngươi là đệ t.ử của Thiên Vân Tông? Nói! Tại sao ngươi lại muốn hại đệ t.ử Lật Thủy Tông ta?"

 

Người lên tiếng là nữ tu lúc trước tìm thấy lệnh bài, đại sư tỷ của Lật Thủy Tông, Thương Thi.

 

Thương Thi có dáng dấp rất anh khí, mái tóc buộc cao, khuôn mặt nghiêm nghị, vô cùng oai phong lẫm liệt, nói chuyện rất có sức uy h.i.ế.p.

 

Lộ Tiểu Cẩn lùi về sau một bước, vừa ném chuẩn xác mấy quả pháo vào mấy bãi phân nhỏ dưới gốc cây, vừa hèn mọn xin lỗi:

 

"Xin lỗi, xin lỗi——"

 

Thất Bảo Lâu chỗ nào cũng có linh thú, lại còn đều thích đi bậy dưới gốc cây.

 

Mấy bãi phân này, đúng là tìm một cái trúng một cái.

 

Thương Thi nhìn thấy hành động nhỏ của cô, sắc mặt biến đổi, lập tức dựng kết giới.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Giây tiếp theo.

 

"Đoàng——!"

 

Bãi phân nổ tung.

 

Bắn lên thật cao.

 

Những tấm lệnh bài trên cây kia, ít nhiều gì cũng bị dính phân.

 

Thương Thi và những người khác đứng trong kết giới, người đều ngây ra như phỗng.

 

Đệ t.ử thân truyền, ai mà chẳng có chút bệnh sạch sẽ chứ?

 

Vốn dĩ bọn họ cũng biết, thông quan lệnh không thể nào dễ tìm như vậy, cho nên ban đầu cũng không định tìm từng cái một.

 

Còn bây giờ, đừng nói là tìm từng cái một, bọn họ ngay cả chạm cũng sẽ không chạm vào!

 

Thương Thi cảm thấy buồn nôn: "Đây chính là tác phong của Thiên Vân Tông các ngươi sao?"

 

"Xin lỗi." Lộ Tiểu Cẩn vừa hèn mọn vừa tỏ vẻ không cam lòng, "Chúng ta chỉ là quá muốn thắng, chúng ta có lỗi gì?"

 

Thương Thi tức giận muốn đ.á.n.h người.

 

Nhưng cô ta vừa rút kiếm ra, Lộ Tiểu Cẩn đã bỏ chạy.

 

Chạy tương đối nhanh.

 

Hình như nhận ra Thương Thi không định đuổi theo, Lộ Tiểu Cẩn thế mà lại quay trở lại, hướng về phía bãi phân dưới một gốc cây khác, lại ném ra mấy quả pháo.

 

"Đoàng——!"

 

Lại nổ tung mấy đóa hoa phân.

 

Đệ t.ử Lật Thủy Tông trợn trừng mắt: "Đại sư tỷ, tỷ nhìn ả kìa, ả thế mà còn dám quay lại!"

 

Bọn họ đuổi theo thì Lộ Tiểu Cẩn chạy.

 

Không đuổi theo thì Lộ Tiểu Cẩn lại quay đầu trở lại, tiện tiện ném thêm vài quả pháo.

 

Không hề biết chán.

 

Cho đến khi tất cả lệnh bài xung quanh đều dính phân, cô mới chống hai tay ngang hông, vẻ mặt đầy ý đồ xấu xa:

 

"Những lệnh bài này, các ngươi không được phép chạm vào, đều là của Thiên Vân Tông ta!"

 

Vừa buông lời tàn nhẫn, vừa bỏ trốn.

 

Đệ t.ử bên cạnh Thương Thi nghiến răng nghiến lợi: "Ả làm ra trò này, chẳng phải là không muốn chúng ta chạm vào sao? Vậy ta cứ nhất quyết chạm vào một cái cho ả xem!"

 

Tên đệ t.ử đó vươn tay ra.

 

Nhưng vừa vươn đến giữa không trung, lại đen mặt thu về.

 

Không xuống tay được.

 

Căn bản là không xuống tay được.

 

Thương Thi lắc đầu: "Đệ làm sao biết được, lời này của ả không phải là đang khích đệ đi sờ lệnh bài?"

 

Lời này vừa nói ra, các đệ t.ử thân truyền nhao nhao hùa theo, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không chạm vào lệnh bài dính phân.

 

Còn các đệ t.ử nội môn vừa buồn ngủ vừa bị tào tháo rượt, vất vả lắm mới ép được t.h.u.ố.c trong cơ thể ra ngoài, ngẩng đầu lên nhìn thấy thông quan lệnh toàn là phân, trời đất đều sụp đổ.

 

"Kẻ nào làm!"

 

Vốn dĩ, dưới sự kích thích của lòng tham danh vọng, mọi người đều muốn thắng.

 

Bất luận phải trả giá đắt thế nào, cũng phải thắng!

 

Nhưng cái giá này, tuyệt đối không bao gồm việc đi chạm vào phân.

 

Quá buồn nôn rồi!

 

Thật sự quá buồn nôn rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Phải biết rằng, nhiều thông quan lệnh giả như vậy, ai biết được khối nào là thật?

 

Nói cách khác, ngươi căn bản không biết mình phải sờ bao nhiêu khối lệnh bài.

 

Cũng tức là không biết mình phải sờ bao nhiêu phân.

 

Không thể nghĩ!

 

Chỉ cần nghĩ thôi cũng muốn nôn rồi.

 

Không chỉ có Lật Thủy Tông.

 

Lúc này các tông môn khác, cũng đều đang đối mặt với tình cảnh khốn đốn tương tự.

 

"Đều bình tĩnh một chút, thông quan lệnh vốn dĩ không thể nằm trong số những lệnh bài này." Các đệ t.ử vì không muốn chạm vào phân, đầu óc thế mà đều trở nên linh hoạt, "Muốn tìm ra thông quan lệnh, phải nghĩ cách khác mới được."

 

"Đều giữ vững đạo tâm, đừng loạn."

 

Và lúc đó, Lộ Tiểu Cẩn đã hội họp với Kiếm Linh Tử.

 

Cô giả vờ giả vịt ngáp một cái: "Lúc nãy ta rắc Mê Hồn Tán, không cẩn thận cũng hít phải một ít, ta buồn ngủ quá, ngươi cõng ta đi đi..."

 

Thực ra cô không hề hít phải Mê Hồn Tán.

 

Giả vờ đấy.

 

Kiếm Linh Tử: "..."

 

Từng thấy người làm việc không thành, chưa từng thấy ai phá hoại giỏi như vậy.

 

Nhưng đối diện với ánh mắt hơi lóe lên của Lộ Tiểu Cẩn, hắn như có điều suy nghĩ, vẫn ngồi xổm xuống, cõng Lộ Tiểu Cẩn lên.

 

Hắn nghi ngờ Lộ Tiểu Cẩn lén lút có lời muốn nói với hắn, nên mới cố ý bắt hắn cõng.

 

Mà những lời đó, không thể để Lưu Ảnh Thạch nghe được.

 

—— Khắp nơi trong Thất Bảo Lâu đều có Lưu Ảnh Thạch, nhưng nếu cách quá xa, hoặc âm thanh quá nhỏ, thì sẽ không bị nghe trộm.

 

Quả nhiên, hắn vừa cõng Lộ Tiểu Cẩn lên, đã nghe Lộ Tiểu Cẩn thấp giọng nói:

 

"Đi tìm một con hổ."

 

"Ta suy tính ra, thông quan lệnh nằm trong bụng một con hổ."

 

Kiếm Linh T.ử ngược lại không nghi ngờ, cõng cô đi thẳng vào dãy núi cách đó không xa.

 

"Trong núi nhiều hổ, làm sao phân biệt?"

 

Lộ Tiểu Cẩn: "Ngươi cứ tìm trước đi, ta có thể phân biệt."

 

Kiếm Linh T.ử bắt đầu tìm kiếm hổ khắp nơi.

 

"Con này không phải."

 

"Con này cũng không phải."

 

"Không phải."

 

"Con tiếp theo."...

 

Không biết đã tìm bao nhiêu con hổ, Lộ Tiểu Cẩn cuối cùng cũng nhìn thấy con hổ da hổ.

 

Cô thấp giọng nói: "Chính là con đó!"

 

Cô còn chưa nói dứt lời, Kiếm Linh T.ử đã lao về phía con hổ kia.

 

Động tác cực nhanh, một đao c.h.é.m c.h.ế.t con hổ.

 

Da hổ rách toạc, b.ắ.n ra vô số tia sáng vàng, những tia sáng vàng đó, trong mắt người ngoài lại là m.á.u thịt của con hổ.

 

Kiếm Linh T.ử lục lọi trong bụng hổ một hồi, tìm ra khối thông quan lệnh cuối cùng.

 

"Tìm thấy rồi!"

 

Thế mà lại thật sự nằm trong bụng hổ.

 

Kiếm Linh T.ử cuối cùng cũng hoàn toàn tin tưởng Lộ Tiểu Cẩn biết suy diễn thiên cơ.

 

“Lệnh bài tầng thứ tư đã được tìm thấy, tầng thứ năm sắp mở ra.”

 

Giọng nói vừa dứt, trong Thất Bảo Lâu đã xảy ra biến hóa to lớn.

 

Cánh cửa tầng thứ năm không mở ra.

 

Nhưng tất cả đệ t.ử, đều đột nhiên tiến vào tầng thứ năm.

 

Tầng thứ năm không có gì cả.

 

Hư vô.

 

Trong sự hư vô, treo vô số chiếc l.ồ.ng nhỏ.

 

Trong mỗi chiếc l.ồ.ng nhỏ, đều nhốt một đệ t.ử.

 

"Đây là nơi nào?"

 

"Sư huynh, sư tỷ, mọi người đâu rồi?"

 

Mỗi người, đều bị giam cầm riêng biệt, không thể cảm nhận được người trong l.ồ.ng xung quanh.

 

Cũng không còn Lưu Ảnh Thạch nữa.

 

Lộ Tiểu Cẩn cảm nhận được sự thay đổi xung quanh, nhanh tay lẹ mắt cướp lấy tất cả lệnh bài trong tay Kiếm Linh Tử.

 

Năm khối lệnh bài tới tay, một tia sáng vàng lóe lên, tất cả lệnh bài hợp thành một khối.

 

Giữa trán Lộ Tiểu Cẩn lóe lên một tia sáng đỏ.

 

"Ầm ầm——"

 

Giữa không trung, một cánh cửa lóe sáng vàng xuất hiện từ hư không, Lộ Tiểu Cẩn đứng dậy đẩy ra định bước vào.

 

Kiếm Linh T.ử nhìn thấy cánh cửa đó, trong lòng vô cớ sinh ra một cỗ bất an, hắn lập tức kéo Lộ Tiểu Cẩn lại:

 

"Đừng vào, nguy hiểm!"

 

Cô tiểu nương quay đầu lại, đáy mắt không còn sự điên cuồng và ý cười nữa.

 

Chỉ có sự bình tĩnh, mệt mỏi, đau khổ.

 

Sự giãy giụa vươn lên đầy nỗ lực nơi đáy mắt cô, khiến Kiếm Linh T.ử chấn động.

 

Đây là, Lộ Tiểu Cẩn sao?