Cả Tông Môn Đều Muốn Khử Ta

Chương 478: Cung Đấu, Trong Bụng Cô Hình Như Đang Mang Một Cái Thai Chết



 

Lộ Tiểu Cẩn xác thực là vui vẻ.

 

Bởi vì trộm được siêu nhiều!

 

Lúc cô và Phù Tang từ trong Ngự Thiện Phòng đi ra, mặt cười muốn toét cả ra rồi.

 

“Rất tốt rất tốt, hôm nay thu hoạch phong phú!”

 

Đồ ăn trộm được, đặc biệt mỹ vị.

 

Hai người hô hô hô cười nhét vào tay Tuế Cẩm:

 

“Mau ăn mau ăn, mấy cái này nguội rồi thì không ngon nữa.”

 

Ba người vừa ăn, vừa làm đám du thủ du thực.

 

Đi dạo khắp nơi.

 

Lộ Tiểu Cẩn vừa đi dạo, vừa quan sát hoa đào bốn phía.

 

Chính vì đang quan sát, cho nên liếc mắt một cái liền nhìn thấy người đang lén lút bên kia.

 

Nhìn kỹ lại.

 

“Từ sư tỷ?”

 

Là Ngôn Linh.

 

Ngôn Linh là đi tìm Chúc Quý.

 

Vốn dĩ nhé, cô ta gần đây vẫn luôn nhìn chằm chằm Lộ Tiểu Cẩn và Phù Tang, chuẩn bị nghĩ cách g.i.ế.c c.h.ế.t hai con hàng này.

 

Nhưng ai ngờ hai con hàng này bị bệnh!

 

Suốt ngày, chính sự không làm, toàn trộm gà bắt ch.ó, khiến cô ta căn bản không tìm thấy cơ hội ra tay.

 

Thế là liền nghĩ, g.i.ế.c c.h.ế.t Chúc Quý và tên đệ t.ử không biết tên kia trước đã.

 

Kết quả Chúc Quý cũng bị bệnh!

 

Suốt ngày, chả làm cái gì, ở ngoài cung thì ngày ngày chạy đến cửa tiệm, mua đồ ăn, vào cung rồi thì chạy vào Ngự Thiện Phòng, trộm đồ ăn.

 

Trộm một cái là im thin thít.

 

Ngôn Linh là thật sự có chút vỡ mộng.

 

Chúc Quý tên này xác thực là đệ t.ử thân truyền chứ?

 

Xác thực là Kim Đan kỳ chứ?

 

Bên này, cô ta lén lút đi theo Chúc Quý, đang định đi lên ngôn xuất pháp tùy, ai ngờ đột nhiên phía sau vươn ra một bàn tay, túm cô ta về phía sau.

 

“Từ sư tỷ, thật là tỷ a? Tỷ ở đây làm gì thế?”

 

Nghe giọng nói là biết, lại là hai con hàng kia.

 

Ngôn Linh quay đầu, u u nhìn ba người phía sau.

 

“Ta biết rồi, sư tỷ tỷ cũng đói bụng, chuẩn bị đi Ngự Thiện Phòng trộm đồ ăn đúng không?”

 

Hả?

 

Ngự Thiện Phòng?

 

Trộm đồ ăn?

 

Không phải, đệ t.ử Thiên Vân Tông các ngươi đều bị bệnh à!

 

“Ây da, tỷ không cần đi đâu, bọn ta vừa rồi trộm được siêu nhiều! Tỷ vận khí thật tốt, cho tỷ gặp được rồi!”

 

Nói xong, Phù Tang liền nhét một đống đồ ăn vào tay Ngôn Linh.

 

Ngôn Linh căn bản chướng mắt.

 

Hừ, cô ta nãi Trúc Cơ kỳ, có thể để vào mắt mấy thứ lung tung rối loạn này?

 

Cùng lắm nếm thử một miếng.

 

Kết quả, ngay khoảnh khắc bánh ngọt vào miệng, ánh mắt cô ta lại trong veo rồi.

 

“Ngon không?”

 

Ngôn Linh gật đầu.

 

Thế là, ba tên du thủ du thực, biến thành bốn tên du thủ du thực.

 

Ngày hôm đó trôi qua, quả thực có thể nói là gà bay ch.ó sủa.

 

Trèo cây bắt chim.

 

—— Không bắt được.

 

Xuống nước bắt cá.

 

—— Không vớt lên được.

 

Vào Nội Vụ Phủ trộm hương liệu.

 

—— Không trộm được, ngược lại trốn sau tủ nghe bát quái cả nửa ngày.

 

“Bệ hạ sắp phong hậu rồi, các ngươi cảm thấy, sẽ là vị nương nương nào?”

 

“Còn có thể là ai, đương nhiên là Quý phi nương nương rồi, Quý phi nương nương luôn được sủng ái, còn sinh hạ Trữ quân, bỏ nàng thì còn ai?”

 

“Nhưng gần đây Hiền phi cũng rất được sủng ái, ta cảm thấy chưa chắc không thể tranh một phen.”

 

“Rảnh rỗi quá rồi phải không? Đại điển phong hậu còn nhiều việc phải làm lắm, đều mau đi làm việc đi! Nếu lát nữa bị Dương nữ quan phát hiện, có mà cho các ngươi chịu đủ!”...

 

“Phong hậu?” Phù Tang hiển nhiên chưa nghe nói qua chuyện này, sờ sờ cằm, “Ta cũng không nghe thấy tiếng gió gì, sẽ là ai nhỉ?”

 

Lộ Tiểu Cẩn yên lặng mở miệng: “Là ta.”

 

“Đừng quậy.” Phù Tang căn bản không tin, “Ta cảm thấy là Mạnh tỷ tỷ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mạnh Dịch, thiên kim Thượng thư phủ, Quý phi nương nương.

 

“Đại điển phong hậu tốt a, đến lúc đó ta đưa các ngươi đi chơi, khẳng định rất vui!”

 

Bốn người trà trộn vào Nội Vụ Phủ, bận trước bận sau, nghe ngóng bát quái hậu cung.

 

Ngôn Linh đối với việc này rất khinh thường.

 

Sau đó lon ton đi theo sau một cung nữ mồm mép tép nhảy nhất, hận không thể dán cả lỗ tai lên miệng người ta.

 

Lộ Tiểu Cẩn cũng nghe đến nhập thần, đặc biệt là bí mật hậu cung.

 

“Các ngươi đừng có không tin, vị Quý phi nương nương này nhìn thì tính tình mềm mỏng, người cũng dịu dàng, nhưng trước kia con của Hiền phi c.h.ế.t lưu trong bụng, lúc đó chỉ có một mình nàng ở bên cạnh, nhất định là nàng hạ độc thủ.”

 

“Ai nói không phải chứ? Chẳng qua là ỷ vào Hoàng thượng sủng nàng, không trách phạt nàng mà thôi.”

 

“Nhưng Hiền phi cũng không phải dạng dễ chọc, con của Đức phi, chẳng phải cũng c.h.ế.t t.h.ả.m trong tay nàng sao?”...

 

Đám cung nữ thái giám càng nói càng hăng, Lộ Tiểu Cẩn nghe mà gọi là sởn cả tóc gáy.

 

Thấy chưa!

 

Đều không phải dạng dễ chọc!

 

Tuy trong bụng cô không có con, nhưng cô đã ẩn ẩn cảm giác, trong bụng đang mang một cái t.h.a.i c.h.ế.t rồi.

 

Từ Nội Vụ Phủ đi ra, Phù Tang mới nói:

 

“Đừng nghe bọn họ, ba vị tẩu tẩu của ta đều là người tốt nhất tốt nhất trên đời này, bọn họ chỉ là không hiểu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

 

Lộ Tiểu Cẩn sán lại gần: “Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

 

Phù Tang thở dài, lắc đầu, lại cái gì cũng không chịu nói.

 

“Ngươi nói đi! Ngươi nói đi chứ!” Lộ Tiểu Cẩn ghét nhất nói chuyện nói một nửa!

 

Ngôn Linh nghe bát quái nghe đến mắt đều sáng lấp lánh, lập tức cũng ghé tai lại gần.

 

Tuế Cẩm vốn dĩ còn đang đề phòng Ngôn Linh, bây giờ thấy bộ dạng trong veo kia của cô ta, không khỏi ôm trán.

 

Trên đời này, sao người xấu cũng kỳ lạ cổ quái thế này.

 

Mãi cho đến buổi tối, bốn người mới tách ra, ai về nhà nấy.

 

Lúc Ngôn Linh đi về, đột nhiên cảm giác được bên cạnh có động tĩnh, lập tức đề phòng nhìn sang.

 

“Chậc, Tiểu Ngôn Linh đây là kết giao được bạn bè rồi?”

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Ngôn Linh sửng sốt.

 

Bạn bè?

 

Cô ta không có bạn bè, chưa bao giờ có.

 

Hồi nhỏ tất cả mọi người đều ghét bỏ cô ta là một đứa câm, nhìn thấy cô ta liền bắt nạt cô ta.

 

Sau này bị diệt tộc, bởi vì sức mạnh đặc biệt trên người cô ta, bị tất cả mọi người sợ hãi, bọn họ đều sợ cô ta mở miệng nói lung tung một cái, liền hại c.h.ế.t bọn họ.

 

Bọn Lộ Tiểu Cẩn, tính là bạn bè sao?

 

Nghĩ đến chuyện trộm gà bắt ch.ó hôm nay, mặt Ngôn Linh đen lại.

 

Tính cái rắm!

 

Sớm muộn gì cũng làm thịt bọn họ!

 

Cô ta lạnh lùng ánh mắt, nhìn về phía Ân Thiên Quân.

 

“Đừng nhìn ta như vậy, ta đối với ngươi cũng không có ác ý.” Ân Thiên Quân cười đẹp mắt, đáy mắt lại không có một tia ý cười, “Ta đến là muốn nhắc nhở ngươi, kiên nhẫn của Ma Tôn không tốt, đừng để ngài ấy đợi quá lâu.”

 

Ngôn Linh nheo mắt lại.

 

“Đừng tức giận, ta không có nghi ngờ năng lực của ngươi, chỉ là muốn tới làm với ngươi một giao dịch.”

 

Ngôn Linh ra hiệu hắn nói tiếp.

 

“Chúc Quý, ta có thể giúp ngươi g.i.ế.c, nhưng ngươi phải giúp ta tìm ra Thuần Tịnh Chi Thể, thế nào?”

 

Ngôn Linh nhíu mày, cô ta không hiểu, nếu Ân Thiên Quân có thể g.i.ế.c c.h.ế.t Chúc Quý, tại sao lại kéo dài tới bây giờ?

 

Hắn là tìm không ra tên đệ t.ử còn lại kia sao?

 

“Ta không g.i.ế.c Chúc Quý, chỉ là bởi vì có chuyện quan trọng hơn phải làm.”

 

“Về phần tên đệ t.ử còn lại kia, không quan trọng, g.i.ế.c ai mà chẳng là g.i.ế.c?”

 

Dù sao Ma Tôn cũng tra không ra.

 

Tùy tiện g.i.ế.c một đệ t.ử, lung tung gán cho cái danh phận là được rồi.

 

Nghe được lời này, đáy mắt Ngôn Linh xẹt qua một tia chán ghét, quay đầu bỏ đi.

 

“Ngươi suy nghĩ cho kỹ, ta đợi ngươi.”

 

Bên này, Lộ Tiểu Cẩn không về phòng, mà là nói với Tuế Cẩm một tiếng, rồi đi về phía thiên điện.

 

Cô hôm nay không tìm được người g.i.ế.c cô, cô phải đi hỏi Kiến Mộc chỗ đó có tin tức gì không.

 

“Bệ hạ ——”

 

Lộ Tiểu Cẩn đẩy cửa ra, người đầu tiên nhìn thấy, không phải Kiến Mộc, mà là một cô nương rất dịu dàng xinh đẹp.

 

Mặc hoa phục màu xanh lam, trâm cài tóc khẽ đung đưa, giữa lông mày đều là sự dịu dàng.

 

Cô nương kia đang gắp thức ăn, quay đầu nhìn thấy cô, đầu tiên là sửng sốt, sau đó cười:

 

“Vị này chính là Lộ muội muội nhỉ?”

 

Nàng là Mạnh Dịch, Mạnh Quý phi.

 

Da đầu Lộ Tiểu Cẩn trong nháy mắt căng c.h.ặ.t.

 

Cung đấu, tới rồi a!