Cả Tông Môn Đều Muốn Khử Ta

Chương 480: Cái Yếm Của Cô, Treo Trên Đai Lưng Của Tên Cuồng Đồ



 

Cái nhìn đó, Lộ Tiểu Cẩn liền biết, cô xong đời rồi.

 

Cô thật sự hoàn toàn không cảm nhận được sự ác độc của Mạnh Dịch.

 

Trước kia cô cảm thấy, trên đời này, không thể có người bị bán còn giúp đếm tiền.

 

Hóa ra có thể thật sự có.

 

Chỉ cần có khuôn mặt này của Mạnh Dịch và loại lực tương tác này, người ta thật sự rất khó từ chối bị nàng bán đi, mà sau khi bị bán đi có khi còn phải cảm ơn nàng.

 

“Đúng vậy, muội muội, muội cũng nếm thử xem.”

 

Lộ Tiểu Cẩn cũng không tiện từ chối, chỉ có thể một hơi cạn sạch, sau đó não đều được tịnh hóa.

 

“Cái này cũng quá ngon rồi!”

 

Tươi!

 

Mạnh Dịch cười: “Nếu Tiểu Lễ biết muội thích, nhất định sẽ rất vui vẻ.”

 

Nàng tiếp tục gắp thức ăn cho Kiến Mộc.

 

Cũng không phải bởi vì trong cung quy củ nhiều, nhất định phải có người gắp thức ăn, mà là Kiến Mộc thường xuyên không ăn được gì, chỉ có ngạnh nhét vào trong bát hắn, hắn mới miễn cưỡng sẽ ăn chút, lâu dần, liền hình thành thói quen như vậy.

 

Nàng gắp cho Kiến Mộc một đũa, đợi Kiến Mộc ăn xong không c.h.ế.t, Lộ Tiểu Cẩn mới sẽ đi theo gắp một đũa.

 

Ăn một miếng, mắt liền sáng lên một cái.

 

Giống như con chuột hamster nhỏ, hai má phồng lên, ăn đến là ngon lành.

 

Trong lòng Mạnh Dịch mềm mại, mi mắt càng thêm dịu dàng.

 

Thế là cố ý mỗi đĩa rau đều gắp một đũa, Lộ Tiểu Cẩn cũng liền đi theo nếm khắp các món trên bàn, biết mỗi một món đều không có độc xong, ăn đến gọi là một cái vui vẻ.

 

Mạnh Dịch đang định tiếp tục gắp thức ăn, đã thấy Lộ Tiểu Cẩn thuận thế gắp một đũa móng dê vào trong bát nàng:

 

“Cái này! Cái này ngon! Tỷ cũng ăn đi!”

 

Mạnh Dịch đầu tiên là sửng sốt, rồi sau đó cười: “Ừ.”

 

Nàng không gắp thức ăn nữa, ba người cứ ngồi, từ từ ăn.

 

Được rồi, không chậm được.

 

Lộ Tiểu Cẩn ăn quá nhanh!

 

Ở Thiên Vân Tông quen một mình bưng đĩa ra sức tạo, bây giờ cho dù là dùng đũa chung gắp thức ăn, cô cũng có thể khiến hai đôi đũa múa như bay!

 

Cô nhanh như thế, Mạnh Dịch và Kiến Mộc cũng theo bản năng ăn nhanh hơn một chút, hai người đều ăn nhiều hơn bình thường nửa bát.

 

“Cái này cũng quá ngon rồi!”

 

Lộ Tiểu Cẩn sờ bụng thỏa mãn.

 

Bảo sao người người đều muốn làm Hoàng đế chứ?

 

Cô cũng muốn.

 

Cô đã nói rồi, cái phản này là không tạo không được mà?

 

Đáy mắt Lộ Tiểu Cẩn lại trào dâng nhiệt huyết sâu sắc.

 

Cơm nước xong xuôi, Mạnh Dịch liền đứng dậy: “Bệ hạ, thần thiếp xin cáo lui trước.”

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

“Ừ.”

 

Mạnh Dịch lại nhìn về phía Lộ Tiểu Cẩn: “Lộ muội muội, ngày mai nếu rảnh rỗi, thì đến cung của ta nhé, ta chuẩn bị chút đồ cho muội.”

 

Hiển nhiên là Hồng Môn Yến!

 

Lộ Tiểu Cẩn đâu dám đi a?

 

Cô đã nói Mạnh Dịch loại người nhìn một cái chính là người hiền lành này, nhất định không phải người tốt mà!

 

Cho nên cô đầy mồm thoái thác: “Có thể không rảnh rỗi được.”

 

“Sẽ rảnh rỗi thôi.” Mạnh Dịch lời nói có ẩn ý, “Muội muội cứ ở cùng Bệ hạ, ta đi trước đây.”

 

Nói xong, lại hành lễ với Kiến Mộc, lúc này mới rời đi.

 

Lộ Tiểu Cẩn không muốn ở cùng Kiến Mộc, Mạnh Dịch chân trước vừa đi, cô chân sau liền đi theo ra ngoài.

 

“Lộ Tiểu Cẩn.” Kiến Mộc gọi cô lại.

 

“Hả?”

 

Kiến Mộc vẫy vẫy tay với cô: “Lại đây, mài mực cho Trẫm.”

 

Lộ Tiểu Cẩn: “?”

 

Cô không phải còn chưa lên chức sao?

 

Thế này là phải bắt đầu làm việc rồi?

 

Lộ Tiểu Cẩn không muốn mài mực, cô bây giờ chỉ muốn về nằm xác, nhưng cô lúc này vẫn chỉ là một người đáng thương bị Kiến Mộc cưỡng đoạt hào đoạt, một cái không cẩn thận sẽ ngỏm trong tay hắn, cho nên cô vẫn khổ sở quay trở lại.

 

“Mài mực bao giờ chưa?”

 

“Chưa.”

 

“Vậy thì học.”

 

Học cái @%...

 

Lộ Tiểu Cẩn c.h.ử.i thầm, cuối cùng vẫn cầm lấy mực, bắt đầu từ từ mài.

 

Cô ngồi xổm bên cạnh mài, Kiến Mộc thì ngồi tiếp tục phê tấu chương.

 

Lộ Tiểu Cẩn đơn giản liếc hai mắt tấu chương, thuế muối rượu, nợ ruộng đất, vụ án hoa đào, chiến sự... cái gì cũng có, chi chít, một đống tấu chương.

 

Kiến Mộc xem rất nghiêm túc, từng quyển từng quyển từ từ phê.

 

“Phù ——”

 

Gió thổi vào, ánh nến lay động, cái bóng của hai người rơi trên tường, cũng đi theo lay động.

 

Kiến Mộc lại không hề phát giác, vẫn nhìn tấu chương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lộ Tiểu Cẩn đứng dậy, đóng cửa lại, lại tiếp tục ngồi xổm mài mực.

 

Cũng không biết qua bao lâu, đợi Kiến Mộc phê xong tấu chương, day day mi tâm đau nhức, vừa ngước mắt, nhìn thấy chính là Lộ Tiểu Cẩn nằm bò bên cạnh bàn, đã ngủ c.h.ế.t đi.

 

Tay và mặt cô toàn là mực nước, đen thui lui.

 

Trong điện rất yên tĩnh, dưới ánh nến, chỉ có tiếng hít thở bình hòa của cô.

 

Bởi vì cô ở đây, Kiến Mộc đêm nay hiếm hoi không cảm giác được đau đớn.

 

Ánh mắt hắn mềm mại đi vài phần, vươn tay điểm điểm vết mực trên mặt cô, cười, sự mệt mỏi nơi đáy mắt, cũng theo đó tiêu giải vài phần.

 

Hắn sai người múc nước ấm đến, tự tay lau sạch mặt cho cô.

 

“Ưm?”

 

Lộ Tiểu Cẩn tỉnh lại, ánh mắt mơ màng, trên mặt còn có vết hằn sau khi cô nằm bò lên bàn.

 

Kiến Mộc thả khăn tay về chậu: “Tỉnh rồi?”

 

“Ừ.” Lộ Tiểu Cẩn vừa tỉnh, có chút vụng về từ dưới đất bò dậy.

 

Chân tê rần, vừa đứng lên, liền cắm đầu ngã xuống.

 

Mặt tiếp đất, đau đến mức người trong nháy mắt liền tỉnh táo.

 

Kiến Mộc vươn tay ra, còn chưa kịp vớt cô lên, Lộ Tiểu Cẩn đã sợ bị tiếp tục bóc lột sức lao động, đều không màng đứng lên, trực tiếp cong người, giống như giống loài kỳ dị bò ra ngoài.

 

“Bệ hạ, ta về trước đây.”

 

Kiến Mộc: “?”

 

Hôm sau, Lộ Tiểu Cẩn chuẩn bị tiếp tục đi dạo trong cung.

 

Nhìn như đi dạo, thực chất tìm người.

 

Ai ngờ còn chưa ra khỏi cửa, đã bị Phù Tang lôi đi:

 

“Đi đi đi, ta đưa ngươi đến cung Mạnh tỷ tỷ chơi!”

 

Cô nàng một tay túm Lộ Tiểu Cẩn, một tay túm Tuế Cẩm, vui vẻ hớn hở đi về phía hậu cung.

 

Lộ Tiểu Cẩn người ngợm đần ra.

 

Cô cuối cùng cũng hiểu, câu ‘sẽ rảnh rỗi thôi’ hôm qua Mạnh Dịch nói là có ý gì rồi, hóa ra là Phù Tang.

 

Thâm cơ cỡ nào a!

 

Lộ Tiểu Cẩn bắt đầu sởn tóc gáy rồi.

 

Có điều, đi hậu cung cũng tốt, nói không chừng người dây sắt đang ở trong hậu cung.

 

Trên đường, ba người lại gặp Ngôn Linh, Ngôn Linh đang xoay vòng tại chỗ, giống như đang đợi người.

 

“Sư tỷ?”

 

Ngôn Linh vừa thấy ba người, lập tức làm ra bộ dạng muốn đi, nhưng chân mới vừa bước ra, đã bị Phù Tang cùng nhau vớt đi:

 

“Đi đi đi, hôm nay Lễ tỷ tỷ làm đồ ngon, bảo đảm tỷ sẽ thích!”

 

Ngôn Linh một bộ dạng không muốn đi, thực chất bước chân còn nhanh hơn Phù Tang.

 

Đúng vậy, cô ta chính là đang đợi ba người bọn họ.

 

Cô ta cũng không phải rất muốn chơi với bọn họ, chỉ là muốn tìm ra điểm yếu của bọn họ, sau đó g.i.ế.c sạch sành sanh!

 

Thật đấy! Cô ta một chút cũng không thèm!

 

“Mạnh tỷ tỷ, bọn muội tới rồi ——”

 

“Tới đúng lúc lắm!” Còn chưa thấy Mạnh Dịch, một cô nương mặc áo dài màu vàng ngỗng đã bưng l.ồ.ng hấp nóng hổi đi ra, “Khéo quá không phải sao, bánh sữa vừa ra lò!”

 

Cô nương này chính là Hiền phi, Tống Từ Lễ, mặt nàng rất tròn, mắt to và tròn, mập mạp, đôn hậu đáng yêu.

 

Vừa nói, vừa xắn tay áo chào hỏi mấy người, vẻ mặt đầy mong đợi:

 

“Mau nếm thử xem có thích không.”

 

Nếm?

 

Lộ Tiểu Cẩn tuyệt đối sẽ không nếm.

 

Nhất định có độc!... Cô xông lên chính là một miếng lớn.

 

Thứ này cũng quá thơm rồi!

 

Nếm một miếng thì có làm sao?

 

Cùng lắm thì c.h.ế.t chứ gì.

 

“Ưm, ngon!”

 

Một miếng xuống bụng, đầy mồm mùi sữa, mềm mềm dính dính, quả thực đừng quá thơm!

 

Ánh mắt bốn người đều trong veo rồi.

 

Thấy bốn người đều thích, Tống Từ Lễ cười càng thêm đôn hậu, xắn tay áo lại vào phòng bếp:

 

“Hôm nay đều không được đi trước, ta làm đồ ngon cho các muội!”

 

Lộ Tiểu Cẩn ăn xong bánh sữa, không c.h.ế.t, cô lập tức ý thức được, phi t.ử trong hậu cung đều không phải kẻ ngu, là tuyệt đối không có khả năng làm ra chuyện hạ độc loại chuyện không lên được mặt bàn này.

 

Thế là trực tiếp ăn uống thả cửa.

 

Đang ăn vui vẻ, một chén trà trong tay Mạnh Dịch, đột nhiên đổ lên y phục của cô.

 

“Ây da, muội muội, muội xem y phục của muội đều ướt đẫm rồi.” Mạnh Dịch không ngừng xin lỗi, sau đó nắm lấy tay cô, “Như vậy sợ là sẽ bị cảm lạnh, muội muội hãy theo ta đi thay bộ y phục khác đi.”

 

Đổ trà?

 

Thay y phục?

 

Cốt truyện này Lộ Tiểu Cẩn quen a!

 

Rất nhanh, cái yếm của cô, sẽ treo trên đai lưng của tên cuồng đồ.