Buổi sáng, Ngân thức dậy với tinh thần sảng khoái hiếm thấy. Mở mắt ra là ánh nắng dịu dàng của đầu ngày len qua khe cửa sổ, chim chóc ríu rít ngoài vườn như muốn chúc cô một buổi sáng an lành. Cô bật dậy, vừa vệ sinh cá nhân vừa nghêu ngao hát theo giai điệu yêu thích đang phát trong tai nghe. Hôm nay trời đẹp, lòng người cũng đẹp theo.
Trên đường tới trường, Ngân mặc tà áo dài trắng tinh, tóc buộc gọn sau gáy, vai mang ba lô màu hồng phấn nổi bật. Trên ba lô, con Hachiware màu xanh trắng nhỏ xíu đang đung đưa theo từng nhịp bước chân của cô, nhìn cực kỳ dễ thương. Mỗi bước đi nhẹ nhàng, tà áo dài phất phơ trong gió, khiến Ngân trông như một bức tranh chuyển động vừa dịu dàng, vừa tràn đầy sức sống. Mặt trời rọi những vệt nắng ấm áp xuyên qua hàng cây, nhuộm sân trường một màu vàng nhẹ, trong trẻo đến lạ.
Như thường lệ, Ngân rẽ vào văn phòng để lấy sổ đầu bài trước khi lên lớp. Tay ôm cuốn sổ, cô bước lên tầng cao nhất của dãy A, nơi có căn phòng đề bảng lớp 11CL1.
Vừa bước vào lớp, Ngân lập tức bắt gặp Trân – nhỏ bạn thân kiêm bạn cùng bàn của cô – đang ngồi chăm chú ôn bài. Mặt cúi sát vào trang vở, tay lia viết lia lịa, trông có vẻ căng thẳng y như đang chuẩn bị "vào trận".
Ngân tiến lại gần, tò mò liếc nhìn những dòng chữ và ký hiệu toán học rối rắm chi chít trên giấy. Hóa ra, Trân đang giải một bài toán khá căng não.
"Lại cày Toán sớm dữ vậy hả, Trân?" Ngân chống cằm, ngồi phịch xuống ghế, vừa hỏi vừa thở dài nhẹ như thể đồng cảm sâu sắc với nỗi khổ của học sinh giỏi Toán.
Trân nhăn nhó: "Còn không mau cứu tao? Bài này muốn nổ não luôn!"
Ngân bật cười: "Đưa đây coi."
Cô nghiêng đầu quan sát bài Toán, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp điệu bài hát trong tai nghe. Dãy số và các ký hiệu lấp đầy trang giấy, trông có vẻ rối rắm nhưng lại kích thích trí tò mò của cô.
"À, dạng này chỉ cần biến đổi một chút là ra đáp án ngay." Cô nói, tay cầm viết gạch dưới một phần quan trọng của đề bài.
"Mày đã thử đổi biến chưa?"
Trân thở dài, bứt tóc: "Tao thử rồi mà rối quá! Hôm qua làm bài tới khuya, sáng nay đầu óc chưa tỉnh táo được bao nhiêu."
"Rồi rồi, để tao chỉ cho." Ngân vừa nói vừa cắm cúi viết từng bước giải thích. Mắt Trân dán chặt vào trang giấy, đầu gật gù lia lịa theo từng lời Ngân nói.
Chưa đầy năm phút sau, mắt Trân sáng rỡ như đứa bé tìm ra công tắc bật đèn: "Á đù, thì ra vậy! Trời ơi sao tao không nghĩ ra sớm trời!"
"Tại mày thiếu ngủ thôi." Ngân ngáp nhẹ một cái rồi vươn vai.
"Học giỏi nhưng mà cũng phải giữ gìn sức khỏe nghe chưa?"
Trân lườm: "Nói như mày không cày đề tới khuya vậy?"
Ngân cười trừ: "Thì chị đẹp nên có quyền."
Hai đứa đang chí chóe thì một giọng nói vang lên từ cửa lớp: "Hello các tình yêu của kem! Đờ mờ hai mụ này đi sớm dữ ta? Tao tưởng tao là người tới sớm nhất mà!"
Ngân và Trân cùng lúc quay sang. Bách – cây hài chính hiệu của lớp – đang bước vào với nụ cười toe toét, ba lô vắt hờ trên vai.
Trân chống cằm, nhướng mày: "Ai cho mày tự phong danh hiệu người đi sớm nhất vậy?"
"Ủa chứ không đúng hả? Ngày nào tao cũng vô đây trước mà. Bữa nay bị hai tụi bây vượt mặt, mất mặt thiệt chớ."
Ngân bật cười: "Muốn tao trao huy chương "Người đi sớm thứ ba vĩ đại nhất 11CL1" không?"
Bách giả vờ đau khổ, gục mặt xuống bàn: "Tao mất hết rồi... danh dự, tự trọng, lòng kiêu hãnh..."
"Thôi diễn lố quá rồi đó cha nội." Trân phì cười, đặt lên chai nước bàn cậu.
"Uống vô cho tỉnh đi mày."
Bách uống một ngụm rồi thở dài: "Nay có tiết Lý của thầy Dương. Lại thêm một buổi sáng đốt chất xám."
Ngân nhướng mày, khoanh tay: "Học lớp chuyên rồi mà còn than? Mày bị nhập hả?"
Bách nhăn mặt: "Không phải khó, mà là mệt. Công thức, đồ thị, định luật... như muốn đè tao chết ngộp."
Trân vỗ vai Bách: "Chấp nhận đi! Ai biểu mày học trong lớp chuyên."
Bách thở dài, ánh mắt mơ màng: "Ước gì tao có được nửa cái đầu của thằng Đăng..."
Ngân liếc mắt, cười nhếch mép: "Nửa nào? Nửa chuyên Lý hay nửa sát gái?"
Trân ôm bụng cười ngặt nghẽo: "Tao cá là nó chọn nửa thứ hai!"
Bách lườm hai đứa, chống cằm chán nản: "Cái nào cũng được! Tao chỉ cần bớt khổ sở với mấy bài tập thôi. Sao nó có thể giải một đống phương trình dài ngoằng trong vòng ba phút mà mặt vẫn tỉnh bơ vậy trời?"
Ngân nhún vai: "Tại nó giỏi."
Bách nhìn ra cửa sổ, thở dài như ông cụ non: "Tao với nó cùng là con trai, mà sao ông trời không chia não cho đều hả tụi bây?"
Trân xoa cằm làm bộ triết lý: "Vì vũ trụ cần cân bằng. Nếu ai cũng giỏi như thằng Đăng thì mấy người như mày sống sao nổi?"
Bách đang định bật lại thì đột nhiên nheo mắt nhìn Ngân: "Mà nè... mày ghét thằng Đăng dữ lắm đúng không?"
Ngân khựng lại một nhịp, rồi lườm cậu: "Liên quan gì?"
"Thì thấy mỗi lần nhắc tới nó, mày hay có thái độ khác khác."
Ngân khoanh tay, mặt lạnh tanh: "Tao không ưa cái kiểu "tao giỏi nên tao không cần cố gắng" của nó, nhìn ngứa mắt."
Bách gật gù: "Nghe hợp lý mà cũng đáng nghi."
"Gì?"
"Tao chỉ nghĩ cái gì càng ghét thì càng dễ để ý thôi."
Ngân quay sang, chống tay lên bàn, ánh mắt đầy đe dọa: "Ê, bớt xàm giùm. Cô Lan sắp trả bài Câu cá mùa thu đó."
Bách bật dậy như bị điện giật, giọng lắp bắp: "Thiệt hả?! Hôm nay hả? Trời ơi! Sao không ai báo trước cho tao chuẩn bị tâm lý!"
Ngân thở dài, lôi vở Văn dày cui ra ném cái "bịch" lên bàn cậu.
"Tâm lý không cứu được mày đâu. Học lẹ đi, không lát nữa cô gọi tới tên mày là "ao thu" biến thành "ao cá" liền."
Trân nhìn Bách với vẻ mặt vừa mệt mỏi vừa bất lực, biểu cảm y như đang dạy con nít lớp ba: "Cái thằng này, lúc nào cũng đợi tới sát giờ mới nhớ học. Không khổ mới là lạ á!"
Ngân khoanh tay, tà áo dài phất nhẹ: "Ai biểu suốt ngày leo rank. Văn có phải công thức như Toán, Lý đâu. Môn này mà còn không nắm được thì chịu rồi."
Bách lôi từ trong cặp ra cuốn sách Văn nhàu nhĩ như vừa trải qua một trận giông bão. Cậu lật đại vài trang, mắt lướt lia lịa như đang tìm nút hồi sinh trong game.
"Cầu trời, cầu Phật, cầu cả Hachiware treo ba lô mày nữa đó Ngân, cho cô Lan hôm nay đừng gọi tên tao."
Ngân phì cười, ngón tay nghịch sợi dây đeo hình Hachiware đang lắc lư bên hông ba lô: "Tao nói trước nha, cầu không đúng địa chỉ thì đừng trách sao linh không tới."
Trân cười khùng khục, vỗ vai Bách cái bốp rõ đau, nửa đùa nửa dằn mặt: "Mày mà không thuộc bài, chuẩn bị chép nguyên bài thơ mười lần đi con."
Bách rên rỉ như bị trúng chiêu cuối: "Trời ơi! Tao khổ quá mà... ai khổ như tao không?"
Ngân liếc sang, cười nửa miệng: "Có, cụ Nguyễn Khuyến viết thơ mùa thu còn khổ hơn kìa."
Vừa dứt câu, cửa lớp chợt bật mở, tiếng cạch vang lên giữa không gian còn yên ắng đầu ngày. Đồng hồ tường đã chỉ đúng 6 giờ 30 phút, ánh sáng đầu ngày len lỏi qua ô cửa, rọi vào dãy bàn đầu khiến lớp học dần sáng lên như có ai vừa vén rèm.
Ngân ngẩng đầu, mắt đảo một vòng theo thói quen lớp trưởng mỗi sáng vừa đếm sĩ số, vừa tìm thứ gì đó quen quen.
Trong dòng học sinh đang lục tục kéo vào, một dáng người cao cao, vai đeo ba lô xám bạc bước chậm rãi. Mái tóc đen cắt gọn, gương mặt sáng sủa với nụ cười dịu dịu...Là Thịnh, bạn thanh mai trúc mã của cô, người mà vừa gặp là biết không thể bình thường hóa được cảm xúc.
Thịnh đi thẳng tới bàn bên cạnh Ngân, khẽ cười, nụ cười đặc trưng khiến bao cô bạn trong lớp từng muốn rớt tim.
"Chào tụi bây." Thịnh nói, giọng trầm trầm, nhưng có gì đó khiến không khí sáng sớm như bớt lạnh hẳn.
Cậu đặt ba lô xuống chiếc bàn quen thuộc sát bên Ngân, rồi nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt nửa giỡn nửa thật: "Chưa học bài à, lớp trưởng gương mẫu?"
Ngân nhướng mày, tay vẫn đặt hờ trên cuốn vở Văn: "Tao thì lúc nào chả học bài. Mấy người tối qua lo spam chiêu trong game mới đáng lo."
Thịnh cười, lật quyển sách Văn ra, động tác vừa nhàn nhã vừa điềm tĩnh: "Ờ thì...học thì có học, nhưng kiểu như ăn cháo trước giờ thi vậy. Mày chắc học sâu lắm hả?"
Ngân giả vờ chỉnh lại cây viết, môi hơi cong lên: "Tất nhiên, Văn là địa bàn của tao. Lý, Hóa tao nhường mày đó Thịnh."
Cả hai đang đấu khẩu nhẹ thì từ bàn phía trên, Bách vươn vai như mới ngủ dậy, giọng kéo dài nghe mệt mỏi hết sức: "Trời ơi trời...tụi bây tính biến cái bàn thành sàn đấu văn chương hả? Tao còn đang khủng hoảng vì không thuộc nổi một câu thơ đây nè."
Thịnh quay sang, bật cười: "Chứ mày học bài chưa?"
Bách lập tức giơ tay lên trời như muốn thỉnh cầu: "Học cái đầu mày á! Tối qua tao nhớ học rồi, mà nhớ trong mơ! Giờ tao chỉ nhớ... "ao thu lạnh lẽo nước trong veo". Hết!"
Ngân chống tay lên bàn, nhìn Bách bằng ánh mắt lớp trưởng chính hiệu: "Ít ra mày còn nhớ bài, còn hơn mấy đứa nãy giờ chưa lật sách. Phải không Thịnh?"
Thịnh gật gù, góp lời: "Nhưng lỡ cô hỏi "ao thu lạnh lẽo nước trong veo" là ai viết, mà nó trả lời Nguyễn Du là mệt à nha."
Bách ôm mặt, rên rỉ: "Thôi mày đừng rủa tao nữa. Nãy tao đi ngang thấy cô Lan lườm một phát, tim tao muốn ngừng đập luôn đó."
Tiếng cười bật ra từ phía Ngân và Thịnh gần như cùng lúc, nhẹ nhàng mà giòn tan.
Ngay lúc ấy, tiếng chuông vào tiết vang lên "reng" như kéo tất cả về thực tại. Cả lớp đồng loạt chỉnh lại tư thế, gấp sách gọn gàng, chuẩn bị tinh thần cho một tiết Văn có khả năng gây đau tim.
Chỉ hai phút sau, cô Lan – giáo viên Văn nổi tiếng nghiêm như bà nội tổng quản – bước vào lớp. Tay xách túi, áo dài màu tím nhạt thướt tha, gương mặt nghiêm nghị như thể vừa chấm xong một bài văn dài ba trang nhưng sai chính tả mười chỗ.
Cả lớp đứng dậy, đồng thanh: "Chúng em chào cô ạ!"
Cô Lan gật đầu, cười nhẹ đúng kiểu "cười mà không vui", rồi đưa mắt quét một vòng như tia X-quang cấp tốc. Sau đó cô đặt túi xuống bàn, lấy sổ đầu bài ra, giọng đều đều mà áp lực như sắp gọi tên lên bảng: "Lớp trưởng, điểm danh giùm cô."
Ngân đứng dậy, nhìn quanh lớp: "Dạ thưa cô, lớp 11CL1..."
Cạch!
Tiếng cửa lớp mở ra lần hai, như một cú plot twist nhỏ giữa màn điểm danh tưởng chừng yên ổn. Một bóng dáng cao ráo, gương mặt sáng sủa nhưng mang theo chút gì đó rất đáng ghét bước vào.
Lê Hoàng Khánh Đăng.
Cậu ta đeo ba lô một bên vai, áo sơ mi đồng phục xắn nhẹ tay, cà vạt hơi lỏng, phong thái thong dong như vừa đi uống cà phê về chứ không phải đi học. Gương mặt không biểu cảm, mắt nhìn thẳng, không buồn lia qua bất kỳ ai kiểu "tao tới đây là vì trường cần tao, chứ không phải tao cần trường".
Cả lớp im phăng phắc, không khí như bị nén lại. Đám con gái ngồi bàn ba, bàn bốn gì đó hình như hít hơi sâu một cái. Ngân đang điểm danh thì đứng khựng lại, ánh mắt kiểu "Ủa? Nó nữa hả trời?".
Cô Lan ngẩng lên, mắt sắc như dao, nhíu mày: "Đăng, cô cho em vào lớp chưa? Lên đây!"
Cả lớp ồ nhẹ trong đầu. Rồi, xong phim!
Ai cũng tưởng sẽ có một bài giáo huấn dài như Truyện Kiều, nhưng không. Đăng dừng lại, quay đầu, đôi mắt nâu đen nhìn thẳng cô giáo, không hề né tránh. Giọng nói vang lên rất đỗi bình thản như thể đang chào hàng một món bánh mì: "Dạ, em vào lớp rồi mà cô."
Ngân nghe mà muốn ngã ngửa. Trời ơi, cái thái độ gì vậy? Nói chuyện với cô mà như đang cà khịa nhẹ.
Cô Lan thở ra một hơi rất mệt mỏi như đã quá quen với cái bản mặt này nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: "Vào lớp thì phải đúng giờ. Đừng để cô thấy em đi trễ lần nữa."
Đăng không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, rồi bước thẳng về chỗ ngồi ở bàn cuối, nơi cậu vẫn chiếm đóng suốt học kỳ này như một vị lãnh chúa không ngai. Vừa ngồi xuống, cậu rút sách ra, lật một trang ngẫu nhiên như thể mọi chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Ngân khẽ thở ra, ngồi xuống, ánh mắt vẫn chưa hết "ức chế". Không hiểu sao cô dễ dãi với nó thế không biết? Mà cũng đúng bà cô nào chịu nổi cái mặt dày cộng mười điểm thần thái của nó đâu.
Cô Lan tiếp tục điểm danh, lớp học trở lại nề nếp. Nhưng trong đầu Ngân vẫn còn nguyên một dấu hỏi to đùng: Không biết bao giờ cái thằng Khánh Đăng đó mới chịu bớt làm màu mà nghiêm túc học hành chút cho thiên hạ đỡ tức?
Ngân tiếp tục lướt mắt qua lớp một lần nữa, giọng nói đều đều, không chút vấp váp: "Lớp 11CL1, sỉ số 40, hiện diện 40, vắng 0, thưa cô."
Cả lớp im lặng, một số ánh mắt liếc nhìn nhau, có người thở phào vì không có ai vắng mặt, còn Bách thì lại ngồi ngáp dài, tựa lưng ra ghế với vẻ mặt không mấy quan tâm.
Cô Lan gật đầu hài lòng, rồi dời ánh mắt từ sổ điểm lên nhìn cả lớp. "Rất tốt! Lớp hôm nay có vẻ nghiêm túc hơn mọi khi. Cô hy vọng các em sẽ duy trì phong độ này."
Ngân ngồi xuống, mỉm cười nhẹ, tự thấy lớp mình cũng oách lắm chứ bộ. Nhưng chưa kịp thư giãn thì cô Lan lại mở sổ điểm, giọng đanh lại:
"Hôm nay chúng ta sẽ trả bài miệng bài Câu cá mùa thu nha!"
Cả lớp khẽ thì thầm, ai nấy đều chuẩn bị tinh thần. Ngân hơi căng thẳng, dù đã chuẩn bị tốt, nhưng vẫn không khỏi lo lắng.
Cô Lan dò sổ điểm, tay chấm nhẹ lên dòng tên như đang chọn "vận mệnh ngày hôm nay" của ai đó. Một giây yên lặng trôi qua, rồi cô ngẩng lên, giọng không nhanh không chậm:
"Nguyễn Minh Thịnh, lên đây đi em."
Cả lớp "ồ" lên một cái rất khẽ. Thịnh đứng dậy, chỉnh cổ áo, cầm tập mỏng, bước lên bục với phong thái như đang thi hoa hậu, trông tự tin đến mức Trân ngồi kế Ngân phải lẩm bẩm:
"Trời đất ơi, cái thằng này, kiểu gì cũng được tám trở lên cho mà coi."
Ngân liếc sang, khóe môi nhếch nhẹ kiểu "giỏi quá ha".
Thịnh bước lên bục, quay xuống cúi đầu chào nhẹ, nụ cười như "tắt nắng" khiến hai bạn nữ bàn đầu suýt quên mình đang chờ bị gọi. Cô Lan nghiêm giọng:
"Em học bài chưa?"
"Dạ rồi."
"Vậy em cảm nhận khổ thơ đầu cho cô."
Thịnh gật đầu, đọc trôi chảy như phụ đề đang chạy trong đầu:
"Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo..."
Đăng ở bàn cuối khẽ cười phì, kiểu "trời ơi, tẻo teo mà nghe thấy muốn xỉu". Còn Bách thì hí hửng huých vai bạn ngồi cạnh: "Biết ngay bài tủ của nó mà!"
Thịnh bắt đầu phân tích, giọng trầm ấm như đang kể chuyện cổ tích:
"Khổ thơ đầu tạo không gian tĩnh, gợi sự cô đơn của nhà thơ qua hình ảnh "nước trong veo" và "thuyền câu bé tẻo teo"..."
Cô Lan khẽ gật đầu. Ngân cũng phải công nhận: "Tên này nói nghe êm tai thật."
Rồi Thịnh kết bằng một câu "gây choáng": "Nói chung, em thấy bài này tuy nhiều hình ảnh đơn sơ, nhưng lại thơm mùi triết lý cuộc sống cô ơi."
Cả lớp phì cười. Cô Lan thì nhíu mày, không phải vì giận, mà vì chịu không nổi cái cách nói chuyện "cà khịa triết học" của Thịnh. Nhưng cũng phải công nhận: Nó vừa hài, vừa đúng.
"Được rồi, em về chỗ. Chín điểm." Cô nói, tay ghi vào sổ.
Thịnh gật đầu cảm ơn, về chỗ như anh hùng trở về từ chiến trận. Vừa ngồi xuống, cậu ghé tai Ngân, thì thầm: "Thấy chưa, triết lý nhẹ nhẹ là ăn điểm liền."
Ngân bĩu môi: "Ừ, triết lý mà thêm mùi bắp rang."
Cả hai cười khúc khích. Lớp học lại tiếp tục với những cái tên khác được gọi lên, nhưng rõ ràng phần trả bài của Thịnh đã "mở màn" quá xuất sắc, để lại dư âm khó phai.
Ở góc bàn cuối, Đăng vẫn đang ngủ gật, tay cầm viết nhưng mắt thì đã trôi về một cõi nào đó mà Câu cá mùa thu chắc cũng không thơ được bằng. Cô Lan liếc xuống, thở dài, giọng không to không nhỏ nhưng đủ khiến cả lớp im bặt:
"Lê Hoàng Khánh Đăng, lên đây."
Cả lớp đồng loạt quay xuống, ánh nhìn kiểu "U là trời, xong phim rồi ông tướng ơi."
Đăng giật mình tỉnh dậy, chớp mắt vài cái như thể vẫn chưa phân biệt nổi đâu là mơ, đâu là đời thực. Cậu nhìn lên bảng, rồi nhìn quanh lớp rồi mới chậm rãi đứng dậy, gãi đầu như đang tìm cách "reset lại hệ điều hành não bộ".
Cậu vừa đi lên, vừa ngáp một cái cố kiềm chế. Cả lớp nhịn cười, Trân quay sang Ngân, thì thào:
"Ủa, hôm qua nó chơi game tới mấy giờ vậy mậy?"
Ngân khoanh tay, mắt vẫn dõi theo bóng lưng tên kia, môi khẽ cong lên:
"Không biết, mà chắc cũng ráng học...chứ ai ngủ gật mà dám lên bảng tỉnh bơ dữ vậy?"
Đăng đút tay túi quần như người mẫu đi catwalk, thong thả tiến lên bục. Mấy bạn nữ gần cửa sổ thì lén cắn bút, tay chống cằm: "Ủa trời ơi, đi học mà như đóng MV."
Ngân lườm: "Đi học mà cũng phải diễn nữa hả cha?"
Cô Lan không nói gì, chỉ nhướng một bên mày, kiểu "xem mày giở trò gì nữa đây".
Đăng đứng thẳng, không mang theo vở, không nhìn xuống lớp, không nhìn cô giáo, mà nhìn ra cửa sổ. Chỉ một giây, rồi quay lại, giọng cất lên trầm đều:
"Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo."
Cả lớp đơ nhẹ. Gì vậy trời? Nó... thuộc thiệt?
Cô Lan gật đầu, ra hiệu cậu đọc tiếp. Đăng bước lên nửa bước, mắt liếc sang cô giáo, giọng trầm ấm hơn chút:
"Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo..."
Bách ở dưới khẽ rít lên: "Ôi ông cố ơi, nó đọc lào lào luôn kìa!"
Trân bĩu môi: "Nghe muốn đi cắm trại liền, lãng mạn thấy ghét."
Ngân thì hơi bất ngờ. Không ngờ thằng này thuộc bài đàng hoàng vậy luôn á? Bình thường cái gì cũng chậm rì, mà thơ thì như ai gắn chip nhớ vô não.
Cô Lan chống cằm, nghiêng đầu: "Rồi, em cảm nhận gì về bài thơ?"
Đăng nhìn cô, rồi lại nhét tay vào túi quần, giọng đều đều:
"Em nghĩ... Câu cá mùa thu là bài thơ mà người ta đọc một lần thì thấy buồn, đọc hai lần thì thấy đẹp, đọc ba lần thì thấy muốn bỏ phố về quê nuôi cá và trồng thêm rau."
Cả lớp nổ tung một tràng cười, Ngân suýt nghẹn nước miếng. Trời ơi cái gì vậy trời?!
Cô Lan không giận, mà chỉ lấy tay day day trán, rõ ràng là đang cố nhịn cười.
"Em nói tiếp đi. Cô muốn nghe phần nghiêm túc."
Đăng cười nhẹ, không phải kiểu đểu mà là thật lòng, rồi bắt đầu phân tích, không ngắt quãng, không ậm ừ:
"Bài thơ gợi ra một không gian thu cổ điển, rất đặc trưng của thơ Nguyễn Khuyến: ao thu, thuyền câu, lá vàng, trời xanh... Nhưng điều làm em thích là sự tĩnh lặng. Nó không phải buồn, mà là một dạng cô đơn có gu. Như kiểu ai muốn tìm một nơi để trốn khỏi ồn ào, thì chỉ cần đọc bài thơ này là thấy bình yên rồi."
Cả lớp "ồ" lên một cách bất ngờ. Thật sự, không ai nghĩ Đăng lại nói ra được câu nghe như trích từ sách luyện thi Văn.
Cô Lan mím môi cười nhẹ: "Hay đấy, em về chỗ đi. Chín điểm."
Đăng cúi đầu, không cảm ơn, chỉ nhàn nhã quay về chỗ. Lúc đi ngang qua Ngân, không nói gì, nhưng liếc nhẹ một cái, kiểu "thấy chưa, ai nói tao học dốt?".
Giờ kiểm tra miệng tiếp tục, cô giáo tiếp tục gọi tên các học sinh khác. Cô Lan đóng sổ điểm cái cộp, giọng đều đều:
"Được rồi, hôm nay cả lớp trả bài khá ổn. Bây giờ, chúng ta tiếp tục với bài mới."
Tiếng thở phào như sóng vỗ khắp lớp. Áp lực điểm miệng tan sạch, thay vào đó là không khí học nghiêm túc trở lại.
Ngân mở sách, tay cầm viết, ngồi thẳng lưng như kiểu sẵn sàng thi đại học ngay bây giờ. Bên cạnh, Trân lật vở, nhìn bảng đầy quyết tâm. Thịnh ở bàn bên chống cằm nhìn lên, mắt hơi lơ đãng nhưng tai vẫn nghe kỹ từng chữ. Bách lúc nãy còn cười quằn quại giờ cũng đã nghiêm túc lôi sách ra.
Cô Lan viết lên bảng hai chữ to tướng "Thương vợ". Giọng cô chậm rãi vang lên, như dắt cả lớp trở lại với không gian thơ:
"Bài thơ Thương vợ của Trần Tế Xương là một trong những tác phẩm tiêu biểu về tình cảm gia đình trong văn học trung đại. Qua đó, ta thấy được lòng yêu thương, trân trọng mà ông dành cho người vợ tảo tần..."
Cả lớp đồng loạt cúi xuống ghi chép. Mỗi người một cách, mỗi chữ một kiểu. Trong không khí nghiêm túc ấy, Đăng – người vừa khiến cả lớp "té ghế" – cũng đang cắm cúi ghi vở. Không cà rỡn, không mơ màng, không ngủ gật. Chỉ có điều cái khóe môi ấy, vẫn còn cong cong đầy tự mãn.
Ngân chẳng bận tâm đến cậu ta. Nếu là trước đây, cô có thể sẽ chú ý đến Đăng mỗi khi cậu phát biểu hay thể hiện tài giỏi của mình, nhưng bây giờ, cô hoàn toàn tập trung vào bài giảng.
Cô Lan tiếp tục phân tích bài thơ, giọng nói trầm ấm của cô vang lên trong không gian lớp học tĩnh lặng.
"Chúng ta hãy cùng nhìn vào hình ảnh người vợ trong bài thơ. Câu đầu tiên: Lặn lội thân cò khi quãng vắng..."
Ngân viết vào vở, ánh mắt chăm chú vào từng chữ. Không chỉ cô mà hầu hết mọi người trong lớp đều nghiêm túc lắng nghe.
Tiết học cứ thế trôi qua trong sự tập trung tuyệt đối của cả lớp.