Màn lụa mỏng manh, hương trầm thoang thoảng, khung cảnh kiều diễm đầy xuân sắc khắp căn phòng.
Một nữ t.ử vóc dáng thướt tha, mỹ lệ yêu kiều đang định vươn tay về phía nam t.ử bên cạnh, thì người đối diện lại đầy vẻ không thể tin nổi: “Sư tỷ! Tỷ tỉnh táo lại đi, đây là mị độc!”
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, nữ t.ử trước mặt bỗng rùng mình một cái, vẻ đa tình quyến rũ vừa rồi vẫn còn vương vấn giờ đây lại trở thành gương mặt ngơ ngác.
Ôn Tri Hạ thực sự sắp phát điên rồi, cái quái gì thế này, thức đêm đọc tiểu thuyết đến mức xuất hiện ảo giác luôn rồi à?
Nàng cúi đầu nhìn lướt qua trang phục của mình, quần áo xộc xệch lỏng lẻo, hơn nữa cả người còn nóng bừng, đúng là muốn điên tiết mà!
“Ngươi gọi ta là sư tỷ? Ngươi là ai vậy?”
Vẻ mặt Thẩm Ngộ Phong đau đớn, đang liều mạng áp chế mị độc trong cơ thể, thấy sư tỷ lúc này lại có vẻ thần trí không tỉnh táo, hắn cảm giác như càng thêm tồi tệ.
“Sư tỷ, đệ là Thẩm Ngộ Phong, tỷ là Ôn Tri Hạ. Mấy ngày nay chúng ta tuân mệnh sư môn ra ngoài rèn luyện, lại vô tình rơi vào cảnh hiểm nghèo, trúng... trúng độc...”
Đến mấy chữ cuối cùng, vành tai hắn ửng đỏ, chỉ cảm thấy độc khí trong người càng không thể áp chế nổi nữa. Nhìn vị sư tỷ ngày thường cao cao tại thượng giờ đây y phục không chỉnh tề nằm ngay bên cạnh mình, trong lòng hắn như có một con ác quỷ muốn lao ra ngoài.
Đầu óc Ôn Tri Hạ trong phút chốc thanh tỉnh, đây chẳng phải là cuốn tiểu thuyết nàng thức đêm đọc hôm qua sao?
Thẩm Ngộ Phong là tên của nam chính, làm sao nàng có thể nhớ nhầm được!
Trời đất! Nàng xuyên sách rồi?
Quan trọng là nàng không phải nữ chính vạn người mê, nàng là nữ phụ công cụ cơ mà, lại còn là loại nữ phụ độc ác cứ thích đ.â.m đầu vào con đường tìm c.h.ế.t không biết hối cải!
Lúc đó nàng chú ý đến nữ phụ này là vì trùng tên với mình, ai ngờ chuyện tốt không đến lượt, tai họa mất đầu này nàng lại phải gánh!
Đây là một cuốn truyện tu tiên dành cho nữ giới, nhưng thực chất chỉ là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình gắn mác tu tiên.
Tình cảnh trước mắt căn bản không cần nàng phải động não suy nghĩ thêm cũng biết là chuyện gì.
Ôn Tri Hạ vốn dĩ có chút thiện cảm với vị sư đệ vào môn hạ của sư tôn sau mình này, nhưng vẫn chưa đến mức là yêu. Nhưng vị tiểu sư đệ này sau đó lại có vẻ liếc mắt đưa tình với tiểu sư muội Dung Thanh Tuyết, cũng chính là nữ chính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đã là nữ phụ độc ác thì tâm tư đương nhiên không giống người bình thường, kẻ theo đuổi mình thì không thèm nhìn tới, nhưng thứ không có được thì lại cứ muốn cưỡng cầu.
Càng không có được lại càng không phục, cho nên nhân lúc bọn họ ra ngoài rèn luyện, nữ phụ đã cố ý dẫn cả hai vào nơi nguy hiểm rồi hạ mị độc, muốn cùng tiểu sư đệ này gạo nấu thành cơm để hoàn toàn có được hắn.
Đến khi Ôn Tri Hạ xâu chuỗi xong cốt truyện đại khái, lại phát hiện Thẩm Ngộ Phong có chút không chịu đựng nổi nữa, ánh mắt mơ màng đầy d.ụ.c vọng, cả người dán sát về phía mình, ý thức mê muội tán loạn: “Sư tỷ...”
Theo thiết lập của tiểu thuyết, nam chính này luôn đi theo hình tượng thiếu niên thiên tài đoan chính, phong lưu tuấn tú, dù c.h.ế.t cũng phải giữ thân như ngọc cho nữ chính, sao giờ cốt truyện lại xuất hiện lỗi thế này?
Nam t.ử trong một số chuyện dường như không cần dạy cũng biết, hắn đầu hàng trước phản ứng chân thực nhất của cơ thể, cả người hoàn toàn bị mị độc khống chế, cúi rạp người xuống.
Ôn Tri Hạ lúc này cũng khó chịu muốn c.h.ế.t, một tiểu thịt tươi đẹp trai thế này nhào tới, nói thật lòng, nàng có chút đỡ không nổi.
“Đừng mà...”
Lời từ chối dưới tác dụng của t.h.u.ố.c nghe lại giống như tiếng rên rỉ mời gọi, đúng là muốn mạng mà!
Thẩm Ngộ Phong lông mày như tranh vẽ, tuyệt đối là một thiếu niên lang hạng cực phẩm trên đời, nếu không sao có thể là nam chính.
Nếu thực sự là tình một đêm thì thôi đi, tuy nàng không phải loại người tùy tiện, nhưng so với việc cơ thể khó chịu muốn c.h.ế.t thì c.ắ.n răng hưởng lạc một phen cũng không phải không được.
Thế nhưng nàng nhớ đến tình tiết trong sách, tình cảnh sau đó là mãi mà nữ chính không tìm thấy bọn họ nên trong lúc cấp bách đã nhờ sư tôn của họ đến cứu viện, rồi giải độc cho họ, cũng khiến âm mưu của Ôn Tri Hạ bại lộ trước mặt mọi người.
Sari
Cũng chính vì chuyện này mà nam nữ chính nảy sinh hiềm khích, Thẩm Ngộ Phong bắt đầu hận Ôn Tri Hạ, sau đó Ôn Tri Hạ càng thêm đố kỵ, cả đời dốc sức phá hoại tình cảm của nam nữ chính, cuối cùng trực tiếp nhập ma gây sóng gió khiến giới tu tiên không được yên ổn, kết cục là bị nam chính đ.â.m một nhát xuyên tim.
Ý thức Thẩm Ngộ Phong mơ hồ, vẻ thanh tú ngày thường biến mất, từ một con cừu yếu ớt biến thành một con sói, giọng hắn khản đặc, dùng chút tỉnh táo cuối cùng: “Sư tỷ, đệ sẽ chịu trách nhiệm với tỷ...”
Y phục của Ôn Tri Hạ bị kéo rách hết sạch, không còn mảnh vải che thân, nhưng nàng chẳng màng đến xấu hổ, còn chịu trách nhiệm cái gì nữa, nếu biết t.h.u.ố.c này là do ta hạ, chắc chắn ngươi là kẻ đầu tiên đ.â.m c.h.ế.t ta!
Ánh mắt Thẩm Ngộ Phong sâu thẳm, hơi nóng trong người gần như thiêu cháy hắn, hắn dùng sức giữ c.h.ặ.t Ôn Tri Hạ dưới thân mình, hai người gần như trần trụi đối diện: “Sư tỷ, tỷ nhịn chút.”
Ôn Tri Hạ sắp phát điên rồi, cơ thể nàng mềm nhũn không chút sức lực, hơn nữa theo cốt truyện thì lúc này chắc hẳn nữ chính Dung Thanh Tuyết đã dẫn sư tôn đến rồi, cơm hộp của nàng cũng đã hâm nóng sẵn rồi, nàng không thể c.h.ế.t như vậy được!
Ngay trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Ôn Tri Hạ chợt nhớ ra một thông tin quan trọng, nàng hạ quyết tâm, không ngần ngại cầm cánh tay mình lên c.ắ.n một miếng thật mạnh.