Cẩm Nang Sinh Tồn Của Ác Nữ Tu Tiên

Chương 14: Thẩm Ngộ Phong xuất quan



Luôn cảm thấy cái tên này sau khi bế quan ra xong thì cả người cứ kỳ kỳ thế nào ấy, mặt vẫn là mặt đó, ngoại trừ việc trông trưởng thành hơn một chút.

Nhưng mà ánh mắt lại không đúng.

Thẩm Ngộ Phong là kỳ Trúc Cơ, Giang Viễn Khoát là kỳ Kim Đan, đây căn bản không phải tỉ thí, mà là một màn áp đảo một chiều.

Ôn Tri Hạ muốn làm một nữ phụ độc ác, nhưng mục đích chính là chia rẽ nam nữ chính, nếu nam chính chẳng may bị đ.á.n.h c.h.ế.t thì mục tiêu này của nàng chẳng phải vĩnh viễn không hoàn thành được sao?

Vì thế, bám vào lý do này, nàng vẫn đi theo.

Chẳng biết lý do này là để thuyết phục bản thân, hay là để che đậy tâm tư nào khác.

Trời không biết, đất không hay, có lẽ ngay cả chính nàng cũng không biết.

Đến khi Ôn Tri Hạ đuổi kịp, Thẩm Ngộ Phong và Giang Viễn Khoát đã bày sẵn trận thế, đôi bên đều nghiêm túc chờ đợi. Một bên lộ rõ vẻ phẫn nộ, một bên đã thu lại vẻ công t.ử lãng t.ử của mình.

Đứng từ xa, chẳng biết hai người họ rốt cuộc đã nói gì, chỉ biết giây tiếp theo đã cát bay đá chạy, bắt đầu đ.á.n.h nhau tơi bời.

Tim Ôn Tri Hạ như vọt lên tới cổ họng, hỏa diễm kiếm ẩn hiện trong lòng bàn tay, nếu Thẩm Ngộ Phong thực sự sắp bị đ.á.n.h c.h.ế.t, nàng sẽ lao ra cứu người ngay lập tức.

“Trời ơi, thế mà lại là ngang tài ngang sức? Thẩm sư huynh kỳ Trúc Cơ mà lại lợi hại thế này rồi sao?”

“Mở to mắt ra nhìn đi, chiêu “Di Phong Hoán Ảnh” vừa rồi của Thẩm sư huynh chỉ có tu sĩ kỳ Kim Đan mới thi triển được thôi! Điều này chứng tỏ cái gì?”

“Chứng tỏ Thẩm sư huynh đã tìm ra bí quyết mà tu sĩ cấp thấp cũng có thể sử dụng được!”

“Đồ ngốc nhà ngươi, điều này chứng tỏ Thẩm sư huynh bế quan một năm đã đột phá lên kỳ Kim Đan rồi!”

“Vậy thì huynh ấy đúng là thiên tài!”

Sari

Ôn Tri Hạ thấy Thẩm Ngộ Phong đ.á.n.h rất có bài bản, bước chân liền dừng lại không tiến lên nữa.

Sức sống của những tin đồn nhảm luôn là mạnh mẽ nhất, hai thiên chi kiêu t.ử đột nhiên giương cung bạt kiếm đ.á.n.h nhau, mấy kẻ thông minh đã nhanh ch.óng nghĩ ra logic đằng sau.

“Thẩm sư huynh và Thanh Tuyết sư muội là thanh mai trúc mã, vị Giang đạo hữu này nghe nói lần này tới trao đổi là giả, muốn ôm mỹ nhân về mới là thật. Tình địch gặp nhau đỏ mắt, chẳng trách lại đ.á.n.h nhau!”

Lời giải thích này nhận được sự tán đồng nhất trí của mọi người, màn tranh phong hận tình lôi cuốn hơn hẳn so với việc tỉ thí pháp thuật đơn thuần.

Dung Thanh Tuyết nghe thấy động tĩnh chạy thục mạng tới hiển nhiên cũng nghe thấy suy đoán này, nàng ta nhìn hai bên đang đối đầu trong sân, ánh mắt đầy lo lắng nhưng trong lòng lại thầm vui sướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trước đây luôn thấy sư huynh đối xử với mình nhàn nhạt, có chút lạnh lùng, hóa ra là vì đều giấu kín trong lòng, giờ biết mình có khả năng bị kẻ khác nhòm ngó nên mới xuất quan sớm để tuyên bố chủ quyền...

Dung Thanh Tuyết càng nghĩ càng rối bời, một mặt sợ đ.á.n.h nhau xảy ra chuyện, một mặt lại thấy ngọt ngào khôn xiết.

Thẩm Ngộ Phong và Giang Viễn Khoát đều là những thiên tài xuất chúng, đ.á.n.h nhau lại rất liều mạng, người bên cạnh căn bản không xen vào được, mãi cho đến khi kinh động đến môn phái.

Giang Viễn Khoát thân phận cao quý, mà Thẩm Ngộ Phong cũng là thiên tài hiếm có của tông môn mình, hơn nữa lại vừa mới kết đan. Vì vậy bất kể ai bị thương, bị tàn phế hay thậm chí là bị c.h.ế.t thì tổn thất đều vô cùng to lớn. Đợi đến khi người của đường trưởng lão tới, cả hai mới chịu dừng tay.

Thẩm Ngộ Phong nhìn chằm chằm nam t.ử mắt đào hoa phong lưu đối diện, ánh mắt sắc lẹm đầy cảnh cáo: “Giang Viễn Khoát, đây là Ngọc Thanh Tông chứ không phải Thanh Vân Tông, hy vọng ngươi tự trọng. Nếu lần sau ngươi còn khinh bạc như vậy, thì không chỉ đơn giản là đ.á.n.h một trận thế này đâu.”

Ánh mắt Giang Viễn Khoát đầy vẻ trêu đùa, hắn ta thu lại trường kiếm, huyễn hóa ra một chiếc quạt giấy cầm trên tay, đầy vẻ khiêu khích: “Thẩm Ngộ Phong, trận đ.á.n.h hôm nay của ngươi rốt cuộc là vì sư muội của ngươi, hay là vì sư tỷ của ngươi?”

“Liên quan gì đến ngươi.”

“Đương nhiên là có liên quan rồi. Nếu ngươi thích sư muội mình thì ta chỉ coi hôm nay là giao lưu học hỏi, nhưng nếu người ngươi thích là sư tỷ ngươi...”

“Thì sao.”

Ánh mắt Thẩm Ngộ Phong kiên định, không hề né tránh.

Chiếc quạt giấy đang lắc nhẹ trên tay Giang Viễn Khoát bỗng khựng lại, sau đó hắn ta từ từ mỉm cười: “Rất tốt, vậy thì cứ dựa vào bản lĩnh của mình đi.”

“Ngươi sẽ không có cơ hội đó.”

Khi Thẩm Ngộ Phong từ trên sân đi xuống, Dung Thanh Tuyết là người đầu tiên chạy tới, mắt nàng ta long lanh nước, vẻ mặt e thẹn xen lẫn lo âu, chưa kịp mở lời thì khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng lên. Ngón tay nàng ta vặn vẹo chiếc khăn tay, nhưng vẫn lấy hết can đảm nói ra: “Sư huynh, tâm ý của huynh muội đều hiểu cả, nhưng huynh không cần phải làm như vậy, vì huynh làm thế muội sẽ rất lo lắng.”

Thẩm Ngô Phong có chút ngơ ngác, nhưng vẻ ngơ ngác đó trong mắt Dung Thanh Tuyết lại là sự kìm nén: “Sư huynh, huynh bị thương rồi, để muội băng bó cho huynh nhé.”

“Không cần.”

Thẩm Ngộ Phong định nói vài câu đơn giản với sư muội rồi rời đi, nhưng hắn vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Ôn Tri Hạ ở đằng xa.

Chỉ trong nháy mắt, hắn đã xuất hiện trước mặt Ôn Tri Hạ, đôi mắt sáng rực: “Sư tỷ.”

Ôn Tri Hạ nhìn ánh mắt u oán của Dung Thanh Tuyết, lập tức cảm thấy mình như một kẻ xấu xa đại ác.

Nhưng mà xin lỗi nhé, nàng vốn dĩ là một nữ phụ độc ác mà.

Vì vậy Ôn Tri Hạ không những không rút lui, trái lại còn cười tươi rói nói chuyện với Thẩm Ngộ Phong: “Nói đ.á.n.h là đ.á.n.h, cũng gan gớm nhỉ. Trưởng lão tới thật đúng lúc, không bị thương chứ?”