Phụ thân nhìn hai mẹ con họ, chút dịu dàng cuối cùng trong mắt cũng tan biến.
Ông trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng ra quyết định: "Tô mỗ ta trung quân ái quốc, chưa từng kết bè kết cánh. Liễu thị, bà sau lưng ta cấu kết với Ninh Vương, tính toán hôn sự của nữ nhi mình, còn suýt kéo cả Tô gia vào vực sâu vạn kiếp bất phục, ta không thể giữ bà lại."
"Còn con..."
Ông nhìn Tô Liên Nhụy một cái: "Nếu con đã một lòng muốn gả cho Ninh Vương, ta cũng không ngăn cản. Nhưng từ hôm nay trở đi, con không còn là nữ nhi của Tô gia nữa."
"Hai mẹ con các người lập tức dọn khỏi Tướng quân phủ, từ nay về sau không còn bất kỳ quan hệ nào với Tô gia!"
Liễu di nương thét ch.ói tai lao đến, bị gia đinh ngăn lại.
Tô Liên Nhụy ngồi sụp xuống đất, thất hồn lạc phách.
24
Ba ngày sau.
Một cỗ kiệu xám xịt được khiêng vào Ninh Vương phủ bằng cửa hông.
Không phải trắc phi, mà là thiếp thất.
Ninh Vương vốn tính toán rất hay.
Hắn muốn thông qua Tô Liên Nhụy để kéo binh quyền trong tay phụ thân ta về phe mình, lại muốn Liễu di nương ở trong phủ thổi gió bên gối.
Giờ hai mẹ con họ đã bị đuổi khỏi Tướng quân phủ.
Đối với hắn, Tô Liên Nhụy chỉ còn là một quân cờ vô dụng, hắn ngay cả nhìn thêm một cái cũng lười.
Chưa đến ba tháng, ta đã nghe người trong yến tiệc kinh thành nhắc đến nàng ta.
Nghe nói thiếp thất trong Ninh Vương phủ sống còn không bằng nha hoàn.
Mùa đông không có than sưởi, mùa hè không có băng giải nhiệt, bệnh rồi cũng không ai mời đại phu.
Mấy lời ấy nghe thật quen tai.
Kiếp trước ở Cố gia, ta cũng từng sống như vậy.
Nàng ta viết thư cầu cứu gửi về Tướng quân phủ, môn phòng trả lại vẹn nguyên.
Có lẽ bị ép đến đường cùng, nàng ta vậy mà lại nhớ đến Cố Trường Phong.
Đúng là nghiệt duyên.
Sau khi từ hôn, con đường làm quan của Cố Trường Phong nơi nơi trắc trở.
Lại thêm lời đồn đãi thúc đẩy.
Tiền đồ vốn xán lạn cũng hóa thành bọt nước, cả ngày chỉ biết mượn rượu giải sầu.
Tô Liên Nhụy sai người đưa cho hắn một phong thư, cũng không biết trong thư viết gì.
Chỉ biết hai người lại dan díu với nhau.
Lén lút qua lại suốt nửa năm, vậy mà không ai phát hiện.
Số lần nhiều rồi, cuối cùng vẫn xảy ra chuyện.
Hôm đó không hiểu sao Ninh Vương lại hồi phủ sớm, lúc đi ngang qua thiên viện nghe thấy động tĩnh.
Hắn đạp tung cửa phòng, nhìn thấy hai người quần áo xốc xếch lăn trên giường.
Cố Trường Phong có quan chức trong người, không tiện tự tay xử trí nên bị trói giải đến Thuận Thiên phủ.
Tư thông với gia quyến vương phủ, làm loạn hậu viện.
Cuối cùng bị tước công danh, lưu đày ba ngàn dặm, vĩnh viễn không được hồi kinh.
Tô Liên Nhụy thì bị đ.á.n.h c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đêm đó, Liễu di nương cũng gieo mình xuống giếng ở trang t.ử.
Hai mẹ con cùng c.h.ế.t trong một ngày.
25
Tin tức truyền về Tướng quân phủ.
Phụ thân ngẩn người thật lâu, không nói một câu nào, xoay người đi vào thư phòng.
Chỉ qua vài ngày, tóc mai đã bạc đi hơn nửa, cả người như bị rút cạn tinh khí, đi đường cũng lảo đảo.
Mẫu thân nhìn trong mắt, sốt ruột đến ăn ngủ không yên, đêm xuống trằn trọc mãi không ngủ được.
Ta bưng một bát cháo yến bước vào.
Bà xua tay nói không ăn nổi.
Ta đặt bát xuống bàn, rồi ngồi bên mép giường.
"Mẫu thân đau lòng vì phụ thân, nhưng người có từng nghĩ đến lúc đôi mẹ con kia còn ở đây, phụ thân nơi nơi thiên vị, Liễu di nương chỉ cần thổi gió vài câu bên gối là phụ thân lại lạnh nhạt với người biết bao lần không? Những uất ức người từng chịu, thật sự đều quên hết rồi sao?"
Mẫu thân ngẩn ra, bàn tay siết góc chăn dần buông lỏng.
Hồi lâu sau, bà thở dài một hơi, bưng bát cháo yến lên ăn hết sạch.
Ngày hôm sau bà đã trở lại như bình thường.
Nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, không còn vì phụ thân mà hao tâm tổn trí nữa.
26
Hai năm sau.
Ta gả cho thiếu tướng quân Thẩm Hoài dưới trướng phụ thân.
Chàng trầm mặc ít nói, không hiểu phong nguyệt.
Nhưng ban đêm sẽ thay ta kéo lại chăn, mùa xuân cũng sẽ vì ta mà trồng đầy một viện hải đường.
Năm nữ nhi lên bảy tuổi, Thẩm Hoài phụng chỉ đi trấn thủ biên cương, ta cũng cùng đi theo chàng.
Giữa đường ngang qua nơi lưu đày, đột nhiên có người lao đến.
Ta ghìm cương ngựa.
Người nọ y phục rách nát, gầy đến mức không còn nhìn ra hình dạng, chỉ có đôi mắt vẫn sáng rực đến ch.ói mắt.
"Tô Cẩm Thư!"
Tên lính canh quất một roi xuống, hắn như không cảm thấy đau, chỉ nhìn chằm chằm ta.
"Nàng đến tìm ta đúng không? Ta biết trong lòng nàng vẫn luôn có ta mà..."
Ta nhìn thật lâu mới nhận ra đây là Cố Trường Phong.
"Mẫu thân!"
Nữ nhi cưỡi con ngựa nhỏ đuổi theo đến nơi, kéo áo choàng ta làm nũng: "Mẫu thân ơi, phụ thân nói phía trước có phiên chợ, muốn dẫn con đi mua kẹo hồ lô!"
"Được."
Ta thu hồi ánh mắt, cùng nữ thúc ngựa rời đi.
Sau lưng vang lên tiếng gào khàn đặc, nhưng chẳng mấy chốc đã bị cát bụi cuốn mất.
Không xa phía trước, Thẩm Hoài đang thúc ngựa chạy đến.
Ta khẽ cong môi.
Kiếp này, cuối cùng cũng được viên mãn.
[Hết]