Ngay trong ngày hôm đó, Khương Niệm Từ bị chuyển đến khu nhà dành cho nhân viên phía sau biệt thự cũ.
Không được ở nhà chính.
Không được tự ý ra vào Bếp Lầu Cũ.
Cô ta đập phá đồ đạc như phát điên.
“Tôi mới là người được nhà họ Khương nuôi lớn mười tám năm!”
“Chị ta dựa vào cái gì mà vừa trở về đã cướp hết mọi thứ của tôi?”
Tôi đứng ngoài cửa.
“Không ai cướp của em cả.”
“Là chính em tự tay đẩy từng người ra xa mình.”
Cô ta chộp lấy chiếc cốc trên bàn ném mạnh về phía tôi.
Chiếc cốc vỡ tan dưới chân.
“Khương Chi!”
“Đừng tưởng chị thắng rồi!”
“Tôi biết Hứa Trường Vinh đang ở đâu.”
“Tôi cũng biết năm đó vì sao ông ấy bị đuổi khỏi nhà họ Khương.”
“Chị muốn dựa vào ông ta để lật lại chuyện cũ sao?”
“Tôi sẽ không để chị được như ý đâu!”
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta.
“Em biết chuyện gì?”
Có lẽ lần đầu tiên thấy tôi thật sự mất bình tĩnh, ánh mắt cô ta lóe lên chút đắc ý.
“Chị đi hỏi ông ngoại đi.”
“Hỏi xem vì sao suốt hai mươi năm qua ông ấy tìm Hứa Trường Vinh khắp nơi.”
“Nhưng Hứa Trường Vinh thà ở bến cảng dạy chị mổ cá còn hơn quay về.”
Câu nói ấy mắc lại trong lòng tôi như một chiếc xương cá.
Nuốt không trôi.
Nhả không được.
Tối hôm đó, tôi lập tức đến bến cảng.
Nhưng căn nhà nhỏ của bác Hứa đã khóa cửa.
Hàng xóm nói ba ngày trước đã có người đón ông đi.
Người đến đón mặc đồng phục nhà họ Khương.
Tôi quay về biệt thự.
Khương Hoài Thanh đang uống t.h.u.ố.c.
Tôi hỏi thẳng:
“Bác Hứa đang ở đâu?”
Chiếc cốc trong tay ông khựng lại.
Một lúc lâu sau, ông mới đáp:
“Ông ấy đang ở bệnh viện.”
“Bệnh viện?”
“Ông ấy bị bệnh nặng.”
“Tại sao không ai nói cho cháu biết?”
Ông cụ thở dài.
“Ông sợ cháu phân tâm.”
Tôi bật cười.
Suốt những ngày qua, tôi đã nghe quá nhiều câu nói ấy.
Bố tôi bảo sợ tôi bị áp lực nên giấu chuyện tiền bồi thường.
Mẹ tôi bảo sợ tôi tổn thương nên không dám hỏi han.
Bây giờ đến ông ngoại cũng nói sợ tôi phân tâm.
Tôi nhìn ông.
“Vậy năm đó bác Hứa rời khỏi nhà họ Khương là vì ai?”
Bàn tay già nua của Khương Hoài Thanh siết c.h.ặ.t hộp t.h.u.ố.c.
“Ông ấy bị vu oan tội đ.á.n.h cắp bí phương.”
“Tất cả đều do Đường Viễn gây ra?”
“Không.”
Ông cụ lắc đầu.
“Đường Viễn chỉ là con d.a.o.”
“Người cầm d.a.o là người khác.”
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên một giọng nói mệt mỏi.
“Là tôi.”
Khương Tố Mai bước vào.
Gương mặt tiều tụy hốc hác, như già đi cả chục tuổi chỉ trong vài ngày.
Bà ta nhìn thẳng về phía tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khương Tố Mai cúi đầu thật lâu rồi mới cất tiếng.
“Năm đó, Bếp Lầu Cũ vốn định giao cho Hứa Trường Vinh quản lý. Tôi không phục. Một người mang họ khác, dựa vào đâu lại nắm giữ căn bếp của nhà họ Khương?”
Giọng bà ta khàn đặc.
“Tôi sai Đường Viễn lén nhét bản công thức vào hành lý của ông ấy, dựng thành một màn kịch ăn cắp bí phương. Sau khi ông ấy rời đi, tôi cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc.”
Tôi nhìn bà ta.
“Vậy tại sao bây giờ bác lại nhận?”
Khương Tố Mai bật cười chua chát.
“Nhà hàng Thanh Giang đang bị điều tra, sự nghiệp của tôi cũng coi như tan tành. Bố muốn sửa di chúc, nếu tôi còn tiếp tục giấu giếm, e rằng chút tình nghĩa cuối cùng cũng chẳng giữ nổi.”
Lời thú nhận nghe thật khó coi.
Nhưng sự thật vốn chưa bao giờ đẹp đẽ.
Tôi lại hỏi:
“Khương Niệm Từ biết chuyện này bằng cách nào?”
Khương Tố Mai đáp:
“Nó từng tìm đến cầu xin tôi giúp đỡ. Hôm đó tôi uống quá chén, lỡ miệng kể ra.”
Khương Hoài Thanh tức đến mức ho sặc sụa.
Ông chống gậy đứng dậy, sắc mặt xám đi.
“Chi Chi.”
Ông nhìn tôi thật lâu.
“Ông nợ Hứa Trường Vinh một sự trong sạch, cũng nợ cháu một nhà họ Khương trong sạch.”
Tôi đáp rất khẽ:
“Vậy thì trả đi.”
________________________________________
Sáng hôm sau, nhà họ Khương chính thức công khai sự thật về vụ vu oan Hứa Trường Vinh hai mươi năm trước.
Lời khai của Đường Viễn, lời thú nhận của Khương Tố Mai, những cuốn sổ cũ cùng bản sao công thức được lưu giữ năm xưa đều được giao cho luật sư xử lý.
Bác Hứa nằm trên giường bệnh xem hết bản tuyên bố.
Ông chỉ hỏi tôi một câu:
“Nồi canh của cháu, còn dám bán trước cửa Bếp Lầu Cũ với giá mười tệ một bát không?”
“Dám ạ.”
Ông cười.
“Vậy thì đừng quan tâm người ta treo biển hiệu cao đến đâu.”
“Canh là nấu cho người uống, chứ không phải nấu cho biển hiệu uống.”
Tôi nắm lấy bàn tay ông.
Bàn tay ấy gầy hơn trước rất nhiều, nhưng những vết chai năm tháng vẫn còn nguyên.
Ông vỗ nhẹ lên mu bàn tay tôi.
“Cô bé.”
“Đừng học ông.”
“Chịu uất ức một chút là bỏ đi.”
“Cháu phải đứng ngay trước bếp lửa, để họ ngửi thấy mùi vị của cháu. Muốn quên cũng không quên được.”
________________________________________
Ngày Bếp Lầu Cũ mở cửa trở lại, tôi đặt nồi canh cá đầu tiên ngay trước cổng.
Mười tệ một bát.
Không ít người trong nhà họ Khương cho rằng làm vậy là tự hạ giá trị.
Nhưng tôi vẫn làm.
Khương Tố Mai cũng tới.
Bà ta không còn mặc những bộ đồ đắt tiền như trước, chỉ lặng lẽ đứng giữa đám đông, trên tay cầm tập tài liệu của luật sư.
Không ai đuổi bà ta đi.
Khương Hoài Thanh ngồi ngay trước quầy thu tiền.
Bát canh đầu tiên, ông tự tay bán.
Chú Triệu từ bến cảng hớt hải chạy tới, đặt mạnh mười đồng xu xuống bàn.
“Cho tôi một bát, nhiều hành vào.”
Tôi bật cười.
“Rễ hành phải nhặt sạch đấy nhé chú.”
Chú Triệu cười ha hả.
“Con bé này vẫn khó tính như ngày nào.”
Dòng người xếp hàng kéo dài gần hết con phố.
Có người tới xem náo nhiệt.
Có người thực sự muốn uống thử.
Khương Niệm Từ đứng sau quầy.
Cô ta mặc đồng phục nhân viên màu trắng, trước n.g.ự.c là tấm thẻ ghi hai chữ:
Thực tập sinh.