Vưu Lợi Dân sờ đầu, cầu thị nói: “Tôi ở Thâm Thị cũng không góp được sức, toàn dựa vào vợ tôi và anh em giúp đỡ, ông chủ ông kiểm hàng trước đi, nếu không có vấn đề gì thì chúng ta tính sổ, mấy anh em này của tôi vừa đến Thâm Thị, tôi còn phải đưa bọn họ đi ăn cơm.”
Hàng hiếm như trúc tôn, ông chủ tiệm tạp hóa đương nhiên cũng sợ Vưu Lợi Dân trộn giả, bỏ vào trong một ít đồ hỏng hoặc đồ khác cho đủ số.
Vốn dĩ Vưu Lợi Dân còn lo trúc tôn quá nhiều, chỉ riêng kiểm hàng đã tốn không ít thời gian, muốn để bọn Diệp Ninh lên xe đợi trước.
Tuy nhiên bọn Diệp Ninh không để ý, không kêu mệt không nói, còn tiến lên giúp ông chủ cùng kiểm hàng.
Trúc tôn mong manh, lúc kiểm hàng lực tay còn không được quá lớn, ông chủ lôi một cuộn màng nilon từ trong tiệm ra.
Sau khi trải màng nilon ra trước cửa tiệm, ông chủ trực tiếp lôi một bao tải trúc tôn từ trên xe xuống, cân xong trực tiếp đổ lên màng nilon.
Ông chủ tiệm tạp hóa cúi người tùy ý cầm một cây trúc tôn từ trong đống trúc tôn lên, sau khi kiểm tra kỹ một lượt ông ta hài lòng gật đầu: “Ừm, váy nấm nguyên vẹn, thân nấm thô dài mập mạp, độ khô cũng thích hợp, phẩm chất bao này không có vấn đề.”
Những cây trúc tôn này đều là Tề Phương canh chừng từng nắm từng nắm đóng bao, cho nên Vưu Lợi Dân rất tự tin đảm bảo: “Đó là đương nhiên, chúng tôi đều là người làm ăn thật thà chất phác, chuyện lừa người là không làm, tôi có thể nói những trúc tôn phía sau chất lượng đều giống bao này.”
Ông chủ tiệm tạp hóa cười không nói, cũng không vì một câu đảm bảo của Vưu Lợi Dân mà ngừng kiểm hàng, may mà màng nilon trải ra rất rộng một mảng, bọn Cố Kiêu có thể giúp đổ trúc tôn trong bao ra, sau đó đợi ông chủ đi qua từng đống từng đống kiểm hàng.
Mấy chục đống trúc tôn, ông chủ thật sự kiểm tra từng đống một, cuối cùng cũng quả thực như Vưu Lợi Dân nói, mỗi một bao trúc tôn anh ta đưa đến chất lượng đều không tầm thường.
“Được, ba trăm sáu mươi hai cân trúc tôn, theo giá đã nói lần trước, tôi lấy hết!” Đồ chất lượng không có vấn đề, ông chủ tiệm tạp hóa làm người cũng sảng khoái, dù sao hàng đẹp thế này, một trăm đồng một cân thu lên, ông ta nghĩ cách vận chuyển đến Cảng Thành hoặc Áo Thành, đừng nói kiếm gấp đôi, cho dù là kiếm gấp mấy lần cũng có khả năng.
Vưu Lợi Dân nghe vậy lập tức từ trong túi đeo trên người móc ra máy tính: “Theo giá trước đó, ông đưa tôi con số này là được, hai cân thừa ra kia coi như tôi tặng ông.”
Hai cân trúc tôn thừa ra này cũng là Vưu Lợi Dân đặc biệt dặn dò Tề Phương bỏ vào, tuy là giá đã bàn xong, nhưng làm ăn mà, chính là phải để khách hàng nếm được chút ngọt ngào nho nhỏ.
Ông chủ tiệm tạp hóa được không hai trăm đồng tiền trúc tôn, trong lòng quả thực cũng rất vui vẻ, ông ta là hộ giải tỏa, mở cái tiệm tạp hóa này chính là để có cái nghề làm ăn nhỏ giọt lâu dài, lần này vận khí tốt, ch.ó ngáp phải ruồi thu được một lô trúc tôn lớn thế này, quay đầu mà bán được, doanh thu tiệm tạp hóa này của ông ta ba năm năm cũng không cần lo lắng rồi.
Hiện tại thế đạo khá loạn, ông chủ tiệm tạp hóa cũng không thể để nhiều tiền mặt như vậy trong tiệm, chỉ đành nhờ Vưu Lợi Dân giúp ông ta trông tiệm, ông ta cầm sổ tiết kiệm tranh thủ trước khi sở tiết kiệm đóng cửa đi rút tiền về.
Cũng may đầu phố này có một sở tiết kiệm, ông chủ rời đi hơn nửa tiếng đã ôm hai gói lớn tiền mặt đựng bằng túi giấy kraft về: “Để cậu đợi lâu, thực sự là tiền quá nhiều, nhân viên sở tiết kiệm kiểm kê hạch toán tốn chút thời gian, cậu đếm thử xem?”
Giá cả trúc tôn này Vưu Lợi Dân phải giấu bọn Hà Ái Quân, đương nhiên sẽ không kiểm đếm tiền hàng trước mặt bọn họ, thời gian này anh ta mỗi ngày đều tiếp xúc với lượng lớn tiền mặt, lúc này anh ta chỉ cần mở túi giấy ra nhìn qua độ dày bên trong, trong lòng là biết số tiền này không chênh lệch lắm.
Tuy nhiên Vưu Lợi Dân trong lòng tính toán là tính toán, ngoài miệng lại không thể nói như vậy: “Tôi thấy lão ca ông cũng là người sảng khoái, tiền này tôi không đếm nữa, hơn nữa vợ tôi ở đó còn đang thu mua trúc tôn, ông sau này nếu còn cần, chúng ta còn có cơ hội hợp tác mà.”
Ông chủ tiệm tạp hóa quả thực không giở trò trong số lượng tiền hàng, cho nên ông ta cũng vẻ mặt thản nhiên nhận lời: “Được, chỗ trúc tôn này tôi bán trước, đợi quay đầu bán hết, tôi lại đi tìm cậu.”
Vưu Lợi Dân vội vàng gật đầu: “Vậy tôi để lại cho ông một địa chỉ, tôi làm ăn ở phố cổ Đông Lan phía trước, sau này ông có việc trực tiếp đến đó tìm tôi là được.”
Ông chủ xua tay cười nói: “Tôi biết, hiện tại phố cổ đó việc buôn bán của cửa hàng quần áo nhà cậu là tốt nhất, hai hôm trước vợ tôi mua một túi lớn quần áo ở nhà cậu về, còn đừng nói, những bộ quần áo đó mặc lên người quả thực khá có kiểu dáng, thảo nào lão đệ cậu việc buôn bán trong tiệm tốt thế.”
Vưu Lợi Dân toét miệng cười: “Ha ha, chị dâu thích là được, hôm nay chỗ tôi lại về hàng mới, quay đầu chị dâu mà lại đến, ông bảo chị ấy đến chào hỏi tôi một tiếng, tôi ưu đãi cho chị ấy một chút.”
Ông chủ tiệm tạp hóa cười xua tay: “Được, quay đầu tôi nói với bà ấy, cậu không phải có việc cần làm sao, mau đi bận đi.”
Vưu Lợi Dân quả thực còn không ít việc phải bận, anh ta đưa bọn Diệp Ninh về nhà Hoàng A Công, giờ này Hoàng A Công đã ăn tối ở bên ngoài đi dạo về rồi.
Trên đường Vưu Lợi Dân cũng nghe Diệp Ninh nói chuyện bọn họ kiếm một lô quần áo cũ đến Thâm Thị thử nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thâm Thị tuy phồn hoa, nhưng cũng là vàng thau lẫn lộn, Vưu Lợi Dân vừa nghe Diệp Ninh muốn cứ thế đỗ xe tải đầy hàng bên đường, liền vội vàng ngăn cản: “Cái này không được đâu, Thâm Thị buổi tối có nhiều côn đồ lượn lờ trên phố lắm, cái này mà bị bọn chúng cạy khóa, thì đúng là khóc cũng không có chỗ khóc.”
Diệp Ninh nghe vậy mày nhíu c.h.ặ.t: “Trị an loạn thế sao? Vậy mấy ngày nay các anh đỗ xe ở đâu?”
Vưu Lợi Dân giải thích từng cái: “Mấy ngày nay xe của chúng tôi đỗ ở ngõ Dân Sinh, khu này là khu dân cư, trị an ngược lại tốt hơn một chút, nhưng dầu trong bình xăng cũng bị người ta hút sạch hai lần, về sau chúng tôi cũng học khôn rồi, mỗi tối cứ hút dầu ra trước, sáng hôm sau lại đổ vào.”
Thấy Diệp Ninh mặt mày ủ dột, Vưu Lợi Dân lập tức vỗ n.g.ự.c nói: “Xe cộ tổn thất chút dầu không sao, quan trọng là hàng, Hoàng A Công cho chúng tôi thuê nhà trong nhà có rất nhiều phòng trống, lát nữa tôi đi hỏi ông ấy, bảo ông ấy cho chúng ta thuê thêm hai gian phòng làm kho.”
Hoàng A Công thích yên tĩnh, lúc nhìn thấy Vưu Lợi Dân lại đưa nhiều người như vậy về, trong lòng ông thực ra có chút không vui.
Nhưng trải qua bao nhiêu ngày chung sống, Vưu Lợi Dân đã ý thức được Hoàng A Công là người ngoài lạnh trong nóng, chẳng qua ông một ông già sống một mình, trong tay có tiền lại có cửa tiệm, con cái còn không ở bên cạnh, trong tộc có không ít người đều nghĩ đợi ông già rồi chia chác gia sản của ông, ông bắt buộc phải tỏ ra rất khó dây vào, mới có thể cắt đứt ý nghĩ sán lại gần ông của đám họ hàng kia.
Vưu Lợi Dân tiến lên đưa chén trà trên bàn thấp đến bên miệng Hoàng A Công, vẻ mặt nịnh nọt cười nói: “A Công, mấy vị này đều là bạn của tôi, bọn họ tối nay muốn ở nhờ đây một đêm, còn có tôi lại vận chuyển ít hàng hóa từ quê lên, trong tiệm không có chỗ để, muốn thuê thêm của ông hai gian phòng làm kho dùng.”
Nể tình đám khách thuê Vưu Lợi Dân này còn coi là bớt lo, Hoàng A Công đồng ý vô cùng sảng khoái: “Được thôi, cứ hai gian phòng phía đông đó, tám mươi đồng một tháng, chỉ cần đưa tiền, tùy cậu dùng.”
Vưu Lợi Dân nghe vậy rụt cổ, rất muốn nói phía đông một lớn một nhỏ hai gian phòng, đáng lẽ là một gian tám mươi, một gian sáu mươi mới đúng, nhưng anh ta biết ông cụ tính tình quái gở, cũng không vì chút chuyện nhỏ này mà đắc tội họ.
Diệp Ninh và Cố lão đệ bọn họ xa xôi như vậy chạy đến, trên đường chắc chắn là ăn không ngon ngủ không yên, trước mắt anh ta quan trọng nhất là dỡ hàng trước, rồi đưa bọn họ ra ngoài ăn bữa ngon.
Diệp Ninh sức nhỏ, chuyển hàng là không giúp được gì rồi, chỉ đành cúi đầu lục lọi túi hành lý đựng đồ ăn của mình.
Đồ ăn cô chuẩn bị lúc xuất phát mấy người trên đường đã tiêu diệt hơn một nửa, lúc này chỉ còn một quả sầu riêng, hai hộp cherry, và một ít bánh quy, bánh mì.
Diệp Ninh cực kỳ thích ăn sầu riêng, quả sầu riêng này sở dĩ có thể giữ đến bây giờ, thuần túy là vì trước đó còn chưa đủ chín, lúc này cô lắc lắc thấy múi bên trong hơi lỏng rồi, liền nghĩ dứt khoát bổ ra mọi người chia nhau ăn cho rồi.
Tuy nhiên Diệp Ninh xách cuống sầu riêng, lúc chuẩn bị dùng tay tách sầu riêng ở cửa tây sương phòng, Hoàng A Công vốn đang ngồi dưới mái hiên nhắm mắt nghe đài cánh mũi phập phồng, đột nhiên hít sâu một hơi, sau đó mạnh mẽ mở mắt ra: “Xạ hương miêu quả?”
Cũng vì Diệp Ninh tay nhanh, đã tách quả sầu riêng trong tay ra rồi, Hoàng A Công dễ dàng truy tìm được nguồn gốc mùi hương: “Này cô bé, xạ hương miêu quả trong tay cô là mua ở đâu vậy?”
Hoàng A Công đột nhiên đặt câu hỏi, Diệp Ninh không khỏi ngẩn người một chút: “Xạ hương miêu quả, ông nói là sầu riêng trong tay cháu ạ? Đây là cháu nhờ bạn nước ngoài mang về, xin lỗi, ông là ngửi không quen mùi này sao, vậy cháu mang ra ngoài bổ.”
Hoàng A Công vội vàng xua tay nói: “Không có, không có, thứ này hồi nhỏ tôi từng ăn rồi, cũng là mấy chục năm không gặp lại, tôi ngửi quen, cô bé, xạ hương miêu quả này của cô có thể chia chút cho tôi nếm thử không?”
Diệp Ninh hào phóng cười với Hoàng A Công: “Thật ạ, quả này là của bên Đông Nam Á, trong nước rất hiếm gặp, cháu còn sợ ông không ngửi được mùi này cơ, ông nếu thích, cháu lát nữa chia cho ông hai múi.”
Hoàng A Công đối với cô gái xinh đẹp như Diệp Ninh, giọng điệu đó có thể nói là muốn bao nhiêu nhu hòa có bấy nhiêu nhu hòa, nụ cười đó muốn bao nhiêu từ ái có bấy nhiêu từ ái.
Không ngờ có thể gặp lại thứ trong ký ức, Hoàng A Công ánh mắt hoài niệm lẩm bẩm nói: “Trước giải phóng chú hai tôi làm buôn bán đồ sứ, những nơi như Penang, Xiêm La, Miến Điện ông ấy đều từng đi qua, cô nói cái này gọi là sầu riêng đúng không, hồi đó mọi người đều gọi thứ này là xạ hương miêu quả, chú hai mang thứ này về xong, người trong nhà đều ngửi không quen mùi này, chỉ có tôi và chú hai tôi thích ăn, sau này...”
Chuyện sau đó Hoàng A Công không nói kỹ, nhưng không cần nói Diệp Ninh cũng có thể nghĩ đến, dưới cục diện lúc bấy giờ, quãng thời gian đó đối với một số nhóm người đặc định chính là lịch sử khổ nạn không muốn nhớ lại nữa.
Diệp Ninh tách sầu riêng xong, dùng đĩa trong bếp đựng hai múi thịt sầu riêng đưa qua cho Hoàng A Công.
Kỹ thuật chọn sầu riêng của Diệp Ninh tốt, sầu riêng này vỏ mỏng thịt dày, vốn dĩ cô mua chính là quả sầu riêng lớn nặng bảy tám cân, cho dù chỉ có hai múi thịt, cũng đầy ắp một đĩa lớn.
Hoàng A Công hai tay nhận lấy đĩa, cười híp mắt cảm thán: “Không ngờ lão già tôi hôm nay còn có lộc ăn này.”
Lúc này bên phía bọn Vưu Lợi Dân cũng làm xong rồi, anh ta qua đây vừa khéo nghe thấy câu này của Hoàng A Công, lập tức mở miệng nói: “Ông thích thì ăn nhiều một chút, Tiểu Diệp có đường lối, quay đầu tôi bảo cô ấy mua nhiều một chút, sau này tôi đến Thâm Thị tiện đường mang qua cho ông.”