Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Năm 70

Chương 74: Chuẩn Bị Cho Chuyến Đi Một Mình**



 

Diệp Ninh mặt không đổi sắc nói: "Những người thành phố thích dùng bạc hà ngâm nước sẽ đặc biệt trồng đấy, nhà tôi trước đây cũng dùng thùng gỗ trồng."

 

Diệp Ninh nói là lúc trước cả nhà sống ở thành phố, khi đó trong nhà có cái ban công lớn, Mã Ngọc Thư thích trồng chút hoa cỏ rau quả trên ban công.

 

Hồi đó Mã Ngọc Thư luôn cảm thấy ban công quá nhỏ không đủ cho mình phát huy, bây giờ về thôn rồi, bà ngược lại có thể buông tay chân trồng cho thỏa thích, nhưng lại gặp phải hạn hán mười mấy năm không gặp, cây ăn quả và cây hoa trồng trước đó đều vì tưới nước bất tiện mà c.h.ế.t khô.

 

Năm nay thời tiết khác thường, khiến người sống trong thôn đều đang lo rau dưa mùa thu đông không đủ ăn, những nông dân trồng rau quy mô lớn năm nay sản lượng cũng giảm mạnh, nông thôn đã vậy, giá rau của người thành phố càng là không biết tăng đến đâu rồi.

 

Có điều những chuyện này Diệp Ninh cũng không thể nói với Cố Kiêu, hai người nghỉ ngơi một lát, liền tiếp tục đi về.

 

Đi đi về về gần ba tiếng đồng hồ, sức lực trên người Diệp Ninh đã dùng hết, chuyến sau này cũng không nhắc đến chuyện đi theo giúp đỡ nữa.

 

Cố Kiêu nghĩ cô đi một chuyến này chắc cũng mệt rồi, chất hàng xong vội vàng không yên tâm giục: "Cô mau về nghỉ ngơi đi, có nhiều bánh trung thu thế này, tôi tùy tiện ăn hai cái là no bụng, lát nữa cô đừng đưa cơm tới nữa."

 

Diệp Ninh trong lòng có suy nghĩ khác, nghe vậy cũng không từ chối: "Được, vậy tôi về trước đây, chỗ hàng này anh cứ từ từ vận chuyển là được, cũng không cần nhất định phải vận chuyển hết trong một ngày, tiền hàng anh cứ giữ lấy tháng sau đưa tôi là được."

 

Cố Kiêu gật đầu: "Được, dù sao lần này tiền hàng cũng không quá nhiều."

 

Sau khi trở về hiện đại, Diệp Ninh lập tức chuẩn bị trang bị cho chuyến đi.

 

Mã Ngọc Thư ngồi bên cạnh cô, ánh mắt liếc thấy cô đang xem bình xịt hơi cay và dùi cui điện, trong lòng rất thắc mắc: "Mua mấy thứ này làm gì?"

 

Chuyện Diệp Ninh qua bên kia xem tình hình căn bản không thể giấu được bố mẹ, dù sao cô qua đó cũng không đảm bảo có thể đi về trong ngày.

 

Diệp Ninh thành thật khai báo: "Cứ bán vàng mãi cũng không tiện, con muốn qua đó xem thử, xem có thể đổi chút đồ gì khác dễ biến hiện không, ngọc thạch trang sức các loại chẳng hạn."

 

Mã Ngọc Thư nghe vậy: "Con thân con gái một mình, tự mình đi lại bên đó quá nguy hiểm rồi?"

 

Diệp Ninh xua tay nói: "Không sao đâu mẹ, con cũng không đi chỗ nào quá xa, chỉ hoạt động ở thôn dưới núi và trên trấn thôi."

 

Dù sao cũng là lần đầu tiên đi lại bên đó, Diệp Ninh cũng không định chạy quá xa.

 

Chập tối Diệp Vệ Minh đ.á.n.h mạt chược từ phòng hoạt động của thôn về nghe vợ nói tình hình xong, ngược lại rất ủng hộ quyết định của con gái: "Bây giờ Ninh Ninh cùng chúng ta ru rú trong thôn cũng rất bức bối, đi lại bên ngoài nhiều một chút cũng tốt, có dùi cui điện và bình xịt hơi cay, cẩn thận một chút chắc không xảy ra chuyện gì đâu."

 

Mã Ngọc Thư thở dài một hơi nói: "Haizz, cánh cửa gỗ này sao chỉ có con nhìn thấy chứ, nếu chúng ta cũng có thể nhìn thấy, đi cùng con cũng không cần lo lắng như vậy."

 

Nghĩ đến cái này, cả nhà ba người đều không khỏi thở dài một hơi.

 

Cánh cửa gỗ nhận người lạ, Mã Ngọc Thư ngoại trừ oán thán hai câu ra cũng không có cách nào khác.

 

Vì hàng hóa lần này không nhiều, Cố Kiêu cũng không thông báo trước cho Vưu Lợi Dân, tất cả hàng hóa đều vẫn chất trong hầm ngầm nhà họ Dương.

 

Ngày mai Cố Kiêu còn phải đi Đại đội Hồng Tinh giao dịch với Vưu Lợi Dân, tuy hôm qua Chu Tân Văn cũng không nói chỉ cho anh nghỉ một ngày, nhưng để cho chắc chắn, anh vẫn cầm hai cái bánh trung thu đi đến nhà họ Chu ở đầu thôn.

 

Cũng không phải Cố Kiêu keo kiệt, anh ngay cả nhà họ Dương không thân thiết lắm cũng sẵn sàng cho năm cái bánh trung thu, càng đừng nói đến Chu Tân Văn luôn chăm sóc mình, chỉ là đối với người nhà quê mà nói, bánh trung thu vốn dĩ khó kiếm, một hai cái còn có thể qua loa tắc trách, nhiều hơn nữa thì không dễ giải thích.

 

Lúc Cố Kiêu đến cả nhà Chu Tân Văn ăn cơm tối xong đang ngồi hóng mát trong sân, nhìn thấy anh tới, con dâu của Chu Tân Văn không để lại dấu vết trợn trắng mắt.

 

Chu Tân Văn làm đại đội trưởng, lại là người hiền lành, Ngưu Thảo Loan Tam Đại Đội có chừng năm mươi hộ gia đình, trong đó tự nhiên cũng không thiếu những hộ nghèo rớt mồng tơi sống khó khăn như nhà Cố Kiêu.

 

Đối với việc này Chu Tân Văn vẫn luôn giúp đỡ, thậm chí sẽ lấy lương thực nhà mình tiếp tế những người này.

 

Đối với việc này con dâu cả của Chu Tân Văn đã sớm không vui, nhưng ngại ông ấy làm cái đại đội trưởng này, mỗi tháng còn có thể nhận mười đồng tám đồng tiền lương mà thôi.

 

Tuy tiền lương này không phải tháng nào cũng phát tiền mặt, mà là tích lũy theo hình thức công điểm, nhưng đến cuối năm, chỉ riêng tiền lương của Chu Tân Văn đã có thể đổi được gần một trăm đồng, đây ở nông thôn thực sự là một khoản thu nhập không nhỏ.

 

Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết, nhà họ Cố là hộ nghèo trong những hộ nghèo ở thôn, Cố Kiêu vừa tới cửa chắc chắn không có chuyện tốt.

 

—— Bảo đảm không phải mượn lương thực thì là mượn tiền.

 

Thế nhưng hôm nay Cố Kiêu lại không phải vì những chuyện này mà đến, sau khi anh vào sân, trước tiên đưa bánh trung thu trong tay cho Chu Tân Văn: "Đội trưởng, vai cháu vẫn không nhấc lên nổi, ngày mai muốn xin nghỉ thêm một ngày."

 

Chu Tân Văn nhìn bánh trung thu trước mắt sửng sốt, nhưng cũng không đưa tay nhận, chỉ xua tay nói: "Được, chú thấy lần này cháu cũng bị thương nặng, đúng là nên dưỡng cho tốt, đừng ỷ vào tuổi trẻ không coi thân thể mình ra gì, già rồi lại chịu tội."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhà họ Cố điều kiện vốn đã không tốt, Chu Tân Văn sao nỡ lấy bánh trung thu của Cố Kiêu chứ: "Còn bánh trung thu này, chú không lấy, cháu tự mang về ăn đi."

 

Cố Kiêu giải thích: "Không phải cháu mua, là hôm nay cháu đi trấn trên mua đồ, gặp người quen, anh ấy cho cháu mấy cái bánh trung thu, cháu liền mang cho chú hai cái."

 

Chu Tân Văn nghe vậy thần sắc dịu đi: "Cháu đi trấn trên rồi? Là người nhà đó?"

 

Nhà họ Cố trước kia là đại tộc ở trấn Nhạc Dương, bây giờ cũng có không ít chi thứ họ Cố sống ở trấn Nhạc Dương và các xã trấn lân cận, họ hàng bên Chu Thuận Đệ đều ở Ngưu Thảo Loan, cũng không có nhà ai nỡ tặng bánh trung thu cho bọn họ.

 

Ngược lại là chi thứ bên nhà họ Cố, có lẽ có khả năng này.

 

Chu Tân Văn còn muốn khuyên nữa, bảo Cố Kiêu mang đồ về cho Chu Thuận Đệ và Cố Linh ăn, nại hà Cố Kiêu căn bản không cho ông ấy cơ hội, dù sao cũng đã xin nghỉ xong rồi, anh trực tiếp nhét bánh trung thu vào tay Chu Viện bên cạnh, sau đó xoay người chạy mất.

 

Chu Tân Văn đuổi theo sau gọi mấy tiếng, nhưng Cố Kiêu nghe thấy tiếng lại chạy nhanh hơn, ông ấy đuổi không kịp người, chỉ đành sa sầm mặt mày về nhà.

 

Chu Viện không biết tại sao ông nội có bánh trung thu ăn còn không vui, ngay lập tức bưng bánh trung thu trong tay đến trước mặt ông ấy giục: "Ông nội, ăn bánh trung thu! Bánh trung thu lần trước cháu còn chưa ăn đủ đâu."

 

Chu Tân Văn trong lòng còn do dự nhưng mẹ của Chu Viện lại không quản nhiều như vậy, cười híp mắt sán lại cầm lấy bánh trung thu: "Nhà họ Cố này trước kia ăn của nhà mình bao nhiêu lương thực, bây giờ ăn của nó hai cái bánh trung thu cũng chẳng có gì, bây giờ con đi cắt ra chia cho mọi người."

 

Đối với hai cô con dâu trong nhà, Chu Tân Văn làm bố chồng, cho dù trong lòng có bất mãn cũng sẽ không nói gì, thấy cháu trai cháu gái quả thực thèm cái này, ông ấy cũng xua tay tùy cô ta đi.

 

Chu Tân Văn thầm tính toán trong lòng: Chỉ có thể sau này lén lút nhét chút tiền cho Cố Kiêu thôi.

 

Thế nhưng Cố Kiêu quả thực không thiếu bánh trung thu ăn, lúc anh về đến nhà, Chu Thuận Đệ đã bày cơm nước xong rồi, trên bàn cơm thứ bắt mắt nhất, chính là một bát tô lớn bánh trung thu đã bóc vỏ xếp chồng cao ngất.

 

Thấy cháu trai vẻ mặt kinh ngạc, Chu Thuận Đệ lên tiếng giải thích: "Thời tiết nóng quá, bánh trung thu làm xong này không để được bao lâu, cháu một lần mang nhiều về như vậy, chúng ta phải ăn cật lực hai ngày rồi."

 

Cố Linh đã sớm ngồi vào trước bàn, nghe vậy kích động xoa xoa tay: "Cháu trước đây nằm mơ cũng không dám nghĩ, mình lại còn có thể ăn bánh trung thu đến no!"

 

Bánh trung thu lần này Diệp Ninh mua tổng cộng bốn vị, giăm bông, đậu đỏ, hạt sen, trứng muối, còn về bánh trung thu ngũ nhân phổ biến khắp nơi những năm 70-80, bản thân cô không thích nên lần này cũng không mua.

 

Hương vị phong phú khiến người nhà họ Cố khi ăn bánh trung thu có một loại cảm giác mong chờ, cái cảm giác vĩnh viễn không biết cái tiếp theo là vị gì này, cũng khá là khiến người ta nghiện.

 

Người nhà họ Cố ăn bánh trung thu không cần giống như những người khác trong thôn, một cái bánh trung thu phải cắt thành mấy miếng chia nhau ăn, Cố Linh tay trái một cái, tay phải một cái, chỉ cảm thấy mình hạnh phúc đến sắp ngất đi rồi.

 

Chu Thuận Đệ ăn lương thực phụ lâu ngày, răng mòn ghê gớm, một miếng bánh trung thu phải nhai rất lâu, nhưng bà vẫn tán thán: "Bánh trung thu này vị ngon, nhiều dầu, nhìn là biết lúc làm không thiếu mỡ lợn và đường trắng."

 

Tốc độ ăn cơm của Cố Kiêu rất nhanh, ba năm cái bánh trung thu xuống bụng, lại uống thêm một bát cháo loãng tráng miệng, cũng là hòm hòm rồi, anh vừa hoạt động vai vừa lên tiếng nói: "Lần này đồng chí Diệp gửi không ít bánh trung thu tới, ngày mai cháu còn phải đi trấn trên một chuyến, buổi trưa chưa chắc đã về."

 

Chu Thuận Đệ gật đầu: "Được, cháu cứ làm việc của cháu."

 

Lần trước bán hàng Cố Kiêu mệt đến mức ngủ ở nhà cả ngày, Chu Thuận Đệ trong lòng rất đau xót, nhưng sau đó anh một lần mang về gần hai vạn đồng, nhìn đống tiền giấy kia, Chu Thuận Đệ lại cảm thấy mệt chút thực ra cũng chẳng có gì.

 

Bây giờ tiền tiết kiệm trong nhà mắt thấy sắp phá mốc ba vạn rồi, một khoản tiền lớn như vậy, nhà bọn họ ba người có tiêu cả đời cũng không hết.

 

Nghĩ đến tuổi tác của cháu trai, Chu Thuận Đệ lại động tâm tư, há miệng muốn nói chuyện cưới xin với cháu trai.

 

Nhưng Cố Kiêu bây giờ trong lòng căn bản chưa từng nghĩ tới những chuyện này, chỉ muốn kiếm tiền cho tốt, cũng không chú ý tới biểu cảm muốn nói lại thôi của Chu Thuận Đệ, ăn uống no say xong đặt bát đũa vào bếp rồi tự về phòng nghỉ ngơi.

 

Chu Thuận Đệ vốn định đuổi theo vào phòng nói, nhưng lại nghĩ cháu trai hôm nay vận chuyển hàng mệt cả ngày rồi, nên không đi làm phiền anh nữa.

 

Ngủ ngon một giấc xong, sáng sớm hôm sau Cố Kiêu từ trên núi đi đường vòng đến nhà họ Dương, vì đi đường vòng chậm trễ một chút thời gian, lúc anh đến Vưu Lợi Dân đã đợi rồi.

 

Đám người Vưu Lợi Dân cũng xuất phát từ sáng sớm, buổi sáng ăn là bánh bao mua từ tiệm cơm quốc doanh, bản thân bọn họ đã sớm ăn xong rồi, nhưng Vưu Lợi Dân cũng nghĩ đến Cố Kiêu, sau khi thấy người lập tức từ trong n.g.ự.c móc ra bốn cái bánh bao gói bằng giấy dầu: "Cố lão đệ, ăn chưa, tôi để phần bánh bao cho cậu, lót dạ trước đã."

 

Sợ bánh trung thu trong nhà để hỏng, nhà họ Cố sáng nay ngay cả cơm sáng cũng không nấu, vẫn là ăn bánh trung thu, tối hôm qua Cố Linh còn cảm thấy bánh trung thu là điểm tâm ngon nhất trên đời, sáng nay nhìn bánh trung thu trước mắt đã không nhịn được nhíu mày rồi.

 

Cố Kiêu lại không để ý những cái này, vẫn cứ ăn năm cái bánh trung thu mới ra khỏi cửa, thứ này chịu đói tốt, anh đi xa như vậy, lúc này vẫn chưa tiêu hóa bao nhiêu đâu.

 

Có điều bánh bao đưa tới tận cửa, Cố Kiêu cũng không thể không lấy, trực tiếp nhận lấy bỏ vào cái gùi sau lưng.

 

Nghĩ đến bánh trung thu Diệp Ninh nói muốn tặng cho Vưu Lợi Dân, Cố Kiêu cười nói: "Cũng khéo, tôi cũng mang cho anh một ít đồ ăn."