16
Bàn tay tôi đột nhiên bị anh chộp lấy giữ c.h.ặ.t.
Tôi kinh hoàng phát hiện ra, cái chỗ vừa nãy còn đang ở trạng thái chờ kia, giờ phút này c.h.ế.t tiệt thế nào lại... ngẩng cao đầu chào cờ rồi!
Ủa sao tự dưng anh ấy lại khỏi bệnh thần kỳ thế này?
"Chu Lẫm... anh anh anh..."
Tôi chỉ thuận miệng nhắc đến người yêu cũ thôi mà, anh kích động cái nỗi gì chứ?!
"Luật sư Thẩm."
Anh cúi người ép sát tới, giam cầm tôi hoàn toàn trong khoảng không gian giữa vòm n.g.ự.c vững chãi và hai cánh tay rắn chắc của mình.
"Người yêu cũ của anh, anh đã khai báo thành khẩn rõ ràng rồi. Để đảm bảo tính công bằng, có phải em cũng nên... thành thật khai báo chút không?"
Tôi chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
"Người yêu cũ của em... có một anh, đã bị em tự tay tống vào tù rồi..."
"Ồ."
Anh gật đầu, ngón tay khẽ khàng mơn trớn, ve vuốt cổ tay tôi.
"Thế ba người còn lại thì sao?"
"Quên sạch rồi..."
Tôi cố gắng tìm cách lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
Chứ nếu mà khai thật ra, cái hũ giấm chua lòm này không biết chừng sẽ nghĩ ra đủ chiêu trò quái đản gì để "báo thù" tôi nữa.
Anh cúi đầu xuống, ch.óp mũi gần như cọ sát vào mũi tôi, hơi thở nóng rực phả ra.
"Nghĩ cho kỹ vào. Đầu thú thì được khoan hồng..."
"Thế nếu em cố tình kháng cự thì sao?" Tôi bướng bỉnh cãi cố.
Anh khẽ bật cười một tiếng, vùng eo đầy ẩn ý xấu xa mà rướn mạnh về phía trước thúc một cái.
"Thì dùng 'biện pháp mạnh' hầu hạ."
"Chu Lẫm, anh..."
Mặt tôi đỏ bừng lên như gấc chín, sao cái lão này lại lưu manh, đổ đốn đến thế cơ chứ!
"Chồng ơi, em thấy... hôm nay 'nó' bị tổn thương rồi, cần phải được nghỉ ngơi tẩm bổ thật tốt..."
Ánh mắt anh thâm trầm, trầm thấp bật cười thành tiếng.
"Trạng thái của nó đang cực kỳ tốt. Hơn nữa, còn đang vô cùng khát khao..."
"Rửa sạch nỗi nhục trước đó."
Thôi xong, chạy trời không khỏi nắng rồi.
Tôi bị anh bế bổng lên theo kiểu công chúa rồi ném thẳng xuống giường.
Anh dường như thực sự nung nấu quyết tâm phải rửa sạch cái tiếng xấu bất lực lúc trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ra sức chứng minh "thực lực" dồi dào cùng "khả năng tiếp thu học hỏi" đáng kinh ngạc của bản thân.
Từ chỗ lóng ngóng vụng về cho đến khi thuần thục điêu luyện, anh chỉ mất vỏn vẹn có nửa tiếng đồng hồ.
Thể hiện một cách triệt để tố chất thể lực siêu đẳng cùng thiên phú học tập đáng gờm.
Toàn thân tôi mệt rã rời tới mức một ngón tay cũng chẳng buồn nhấc lên nổi, anh vẫn cứ áp sát bên tai tôi dồn dập tra hỏi.
"Luật sư Thẩm, năng lực chuyên môn tầm này đã đủ khiến em hài lòng chưa?"
"Xếp thứ mấy trong danh sách một hai ba bốn người kia của em?"
Tôi hoàn toàn kiệt sức, thều thào đáp.
"Chu Lẫm, anh dám lạm dụng tư hình... em nhất định phải khởi kiện anh..."
Anh khẽ c.ắ.n nhẹ lên vành tai tôi, cười trầm thấp.
"Luật sư Thẩm à, đêm nay... anh nguyện làm một kẻ cuồng đồ ngoài vòng pháp luật."
"Hay là, em cứ kết án phạt anh tù chung thân bên em thêm vài năm nữa đi?"
Aaaa!
Không biết cái lão này có lén lút uống t.h.u.ố.c bổ thận tráng dương gì không nữa!
Chuyện này thật là phi khoa học mà!
17
Sáng sớm ngày hôm sau, việc đầu tiên tôi làm ngay khi vừa tỉnh dậy trong trạng thái mơ màng chính là quơ tay tìm điện thoại.
Trông thấy một tin nhắn chưa đọc từ cô bạn thân, tôi theo bản năng bấm vào xem.
"Chị em ơi, hôm nay tao vừa quét ra được mấy em trai mơn mởn trẻ trung lắm. Dẫu sao mày cũng sắp ly hôn rồi, tan làm đi với tao ra ngoài nghía trước xem có chấm được mối nào không..."
Phía sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nói đầy nguy hiểm.
"Ly hôn? Còn muốn tìm mấy em trai trẻ trung mơn mởn cơ à?"
Tay tôi run b.ắ.n lên, chiếc điện thoại suýt chút nữa thì rơi bộp thẳng vào mặt.
"Không phải đâu! Chồng ơi anh nghe em chống chế... à không, anh nghe em giải thích đã!"
Thế nhưng, Chu Lẫm hoàn toàn không thèm cho tôi bất kỳ cơ hội nào để sắp xếp câu chữ phân bua.
Anh cứ thế hùng hục cày cuốc quên mình.
Dùng hành động thực tế để chứng minh bản thân hoàn toàn không có một chút liên quan nào đến EXP "tuổi già sức yếu".
Thân xác tôi chính thức coi như tàn phế, rã rời hoàn toàn.
Anh còn ép uổng tôi phải nói lời lấy lại danh dự và gột rửa hình tượng cho anh.
"Cảnh sát Chu nhà em... mạnh mẽ lợi hại hơn cái xe nhún trẻ em gấp vạn lần... em không bao giờ đòi ly hôn nữa đâu..."
Tôi khốn khổ đưa tay đỡ lấy cái thắt lưng già sắp gãy lìa đến nơi.
Khổ cái đời là oái oăm thay, tôi còn phải vắt chân lên cổ chạy cho kịp ca làm lúc tám giờ sáng.
Ai kia thì ngược lại, tinh thần sảng khoái phơi phới, tâm trạng xem chừng tốt vô cùng.