Ta bị những tiếng cười nhạo đ.á.n.h thức.
Mở mắt ra, đập vào tầm nhìn trước tiên là đôi quan ủng thêu mây của Tiêu Nhung.
Ngẩng đầu lên nữa, là thân hình cao thẳng cùng đường quai hàm cương nghị của hắn.
Cảnh tượng này, kiếp trước ta đã từng trải qua.
Khi ấy, ta quỳ xuống cầu xin hắn không được, nhất thời nóng đầu, liền lao thẳng về phía con sư t.ử đá trước cổng, đ.â.m mạnh vào đó.
Khi ấy ta đã hét lên câu gì nhỉ?
"Tiêu Nhung, ngươi đừng hối hận."