Nhiệt độ truyền đến lòng bàn tay tôi có phần bỏng rát, y hệt như dòng m.á.u nóng hổi phun trào lên mặt tôi trong giấc chiêm bao vừa rồi.
Tôi rụt tay lại, đăm đăm nhìn gương mặt ốm yếu đáng thương của cậu ấy, tiếng nói sâu thẳm nơi đáy lòng tôi dường như lại bắt đầu vang lên ngày một lớn hơn.
Thằng bé hoàn toàn vô tội, lại còn rất yếu ớt mong manh, tôi biết rõ điều đó mà.
Rốt cuộc thì đến bao giờ, tôi mới có thể ngừng trút giận lên đầu cậu ấy đây?
Tôi khẽ thở dài một tiếng, quay lưng bước ra khỏi phòng.
Lúc này Quý Di Tinh mới khẽ mở mắt ra, đờ đẫn nhìn chú chim vừa vụt bay qua ngoài cửa sổ, thứ ánh mắt tràn ngập khát khao được bảo bọc, thèm khát được yêu thương ấy rốt cuộc đã theo trận sốt cao này mà bốc hơi sạch sành sanh, chỉ còn đọng lại một nỗi lạnh lẽo thấu xương chẳng thể gọi tên.
7
Tôi vừa đến công ty, Trình Kỳ đã cầm một kẹp tài liệu bước vào, anh ta nhìn thấy quầng thâm đen dưới mắt tôi.
Anh ta mở miệng trêu chọc: "Đến muộn cả một tiếng đồng hồ, lại còn mất ngủ, cái mặt trông rệu rã như kẻ thận hư thế kia, khai mau, tối qua đi hưởng xuân tiêu ở đâu rồi?"
Tôi bực bội xua tay: "Cút đi, đừng có nói hươu nói vượn."
Anh ta cười một trận, sau đó mới nói vào chuyện chính: "Bên Hoàn Xuyên gửi hợp đồng mới đến rồi, cậu ép giá thấp quá, bên đó có vẻ không hài lòng lắm đâu."
Tôi ngước mắt lên nhìn anh ta: "Không hài lòng sao? Bọn họ sắp bị nộp đơn yêu cầu cưỡng chế thi hành án đến nơi rồi, tôi chịu tiếp quản cái đống tàn cuộc này cho, thế mà họ còn không hài lòng?!"
"Dù gì thì người ta cũng từng là doanh nghiệp đầu tàu của địa phương, đã có một thời làm mưa làm gió, độc quyền cả thành phố Lâm Xuân cơ mà, giờ mặt trời lặn sau núi rồi, họ cũng đâu muốn trông quá t.h.ả.m hại."
Tôi hừ lạnh một tiếng: "Chính vì chúng làm trò độc quyền nên mới có kết cục này đấy, bọn chúng muốn kéo dài thời gian thì cứ để chúng kéo, ép xuống thêm hai phần trăm nữa, kéo đến lúc cùng đường tự khắc chúng sẽ phải đồng ý thôi."
Trình Kỳ chép miệng mấy tiếng: "Cậu cũng đừng có lưu manh quá, xuất thân của Hoàn Xuyên thế nào không phải cậu không biết, đến lúc đó việc làm ăn không thành, lại còn rước họa vào thân."
"Rồng mạnh như tôi đây cứ thích đè bẹp lũ rắn độc địa phương đấy, chúng làm gì được nào?"
Trình Kỳ không tiếp lời nữa, mà lại hỏi sang một chuyện khác: "Tâm trạng cậu không tốt à?"
"Con trai của Kiều Thời Dữ, cậu biết mà đúng không?"
"Biết chứ, chẳng phải cậu luôn chướng mắt với cậu ta sao?" Trình Kỳ vừa nói, vừa khựng lại một nhịp, liếc nhìn sắc mặt tôi rồi nói tiếp: "Nhưng mà, tôi nói thật nhé, đứa trẻ đó đúng là chẳng có lỗi lầm gì cả."
"Cậu nuôi thằng bé bên cạnh bao nhiêu năm nay, nuôi một con ch.ó còn sinh tình cảm nữa là, cậu lớn từng này rồi, so đo với một đứa con nít thì không đáng đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nghe xong những lời anh ta nói, tôi rơi vào trầm mặc, ánh mắt vô tình dừng lại trên bức ảnh gia đình đặt trên bàn.
Bức ảnh gia đình này đã ở đây từ hồi bố mẹ tôi còn làm việc tại công ty, mãi đến tận khi tôi tiếp quản, nó vẫn chưa từng bị thay thế.
Tôi trong ảnh vẫn chỉ là một đứa trẻ ẵm ngửa, được mẹ bế gọn trong vòng tay, bố thì đứng bên cạnh mỉm cười.
Anh trai đang vươn tay ra chọc ghẹo tôi.
Tôi cụp mắt nhìn chăm chú một hồi, cho đến khi tiếng đóng cửa và bóng lưng rời đi của Trình Kỳ đ.á.n.h thức tôi tỉnh lại.
Lúc này tôi mới hoàn hồn, chợt nhận ra những người trong bức ảnh, cuối cùng chỉ còn lại mỗi mình tôi trên cõi đời này.
Bố mẹ đi rồi, mang theo tất cả tình yêu thương của tôi, còn anh trai đi rồi, cũng mang theo cả những oán hận trong tôi.
Còn về phần Quý Di Tinh, bỏ đi, chẳng cần thiết nữa.
Tôi sẽ không còn oán hận thằng bé, nhưng cũng sẽ chẳng yêu thương cậu ấy.
Cậu ấy là nhiệm vụ cuối cùng mà người chung huyết thống duy nhất trên thế giới này để lại cho tôi.
Hoàn thành rồi, thì mọi chuyện sẽ kết thúc.
8
Hôm nay tôi về nhà từ rất sớm, chú Liễu tiến đến giúp tôi cởi áo khoác ngoài.
Tôi ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng của Quý Di Tinh, thuận miệng hỏi: "Thằng bé sao rồi?"
Đây là lần đầu tiên trong suốt ngần ấy năm tôi chủ động hỏi han tình hình của Quý Di Tinh, khiến chú Liễu không khỏi có chút kinh ngạc.
Nhưng ông vẫn nhanh ch.óng đáp lời: "Cậu ấy tỉnh rồi, nhưng bảo là không có cảm giác ngon miệng, nên cả ngày nay chưa ăn uống gì cả."
Tôi sực nhớ ra lời Trình Kỳ nói, rằng anh ta có gửi vận chuyển đường hàng không mười cân cua tuyết đến nhà tôi.
Tôi bèn buông lời dặn dò: "Lấy cua tuyết nấu cho thằng bé bát cháo, để nó ăn lót dạ đi."
Chú Liễu vội vã gật đầu, lập tức bảo người hầu đi làm ngay, tôi nhìn theo bóng lưng bọn họ, trong đầu vụt qua một suy nghĩ.
Thật ra Quý Di Tinh hẳn phải là một đứa trẻ rất được người ta yêu mến nhỉ.