Cậu Ấy Thật Đáng Thương

Chương 9



 

Hắn ta thừa biết tôi sẽ báo cảnh sát, nên kiên quyết không cho tôi lấy một kẽ hở nào để nắm thóp.

 

Phía cảnh sát ra hiệu cho tôi kéo dài thời gian trò chuyện thêm một lúc, để họ tiện bề định vị.

 

Tôi giằng co với hắn hơn nửa ngày trời, cuối cùng chẳng thu hoạch được kết quả gì, đúng lúc này, Phó Cẩn Hàm lại gọi điện tới báo rằng bản hợp đồng mới của Hoàn Xuyên đã được gửi sang.

 

Bọn bắt cóc không cần phải nói toạc móng heo ra, chúng đã liều mạng làm chuyện này cho Hoàn Xuyên thì chắc chắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý phải vào tù rồi.

 

Chỉ là nếu có cơ may thoát tội, bọn chúng cũng sẽ tìm mọi cách lách luật để tẩu thoát.

 

Chỉ cần tôi đặt b.út ký hợp đồng, cho dù có vài con dê thế tội phải xộ khám, Hoàn Xuyên cũng sẽ có cách phủi sạch sành sanh mọi trách nhiệm, để cho kẻ hái quả ngọt sau khi tôi hoàn tất thương vụ thu mua rút lui êm đẹp, cao chạy xa bay ra nước ngoài sống một đời tự do tự tại.

 

Tôi giữ im lặng một hồi rồi đảo mắt nhìn sang phía cảnh sát, bọn họ bảo: "Vẫn đang khoanh vùng điều tra, anh hãy cố gắng nghĩ cách trấn an bọn bắt cóc đi, mặc dù bước đầu anh đã ứng phó rất khôn khéo, con tin tạm thời vẫn được an toàn, nhưng không thể chắc chắn được việc bọn chúng có bị dồn vào chân tường mà làm càn hay không."

 

Tôi miết c.h.ặ.t điện thoại di động trong tay, lặng người đi một lúc, trong đầu bất chợt hiện lên hình ảnh khuôn mặt Quý Di Tinh, luôn là dáng vẻ hiền lành phục tùng, cúi đầu gọi dạ bảo vâng.

 

Thật đáng thương, thật mỏng manh nhỏ bé làm sao.

 

Một ý nghĩ lại thình lình nảy lên trong đầu, dường như cũng chính là ý nghĩ mà tôi đã băn khoăn nhiều nhất trong suốt mấy năm qua.

 

Cậu ấy hoàn toàn vô tội.

 

"Tôi ký."

 

Trình Kỳ khẽ liếc nhìn tôi: "Cái bản hợp đồng cắt đất bồi thường nhục nhã thế này mà cậu cũng chịu ký thì lấy gì để ăn nói với ban Hội đồng quản trị đây?"

 

"Tôi sẽ tự đi giải thích."

 

Trình Kỳ chìm vào im lặng, không đưa ra lời ngăn cản nào.

 

Sau hai ngày hai đêm ròng rã dốc sức tìm kiếm của lực lượng cảnh sát, cuối cùng cũng phát hiện ra tung tích của Quý Di Tinh tại một nhà máy bỏ hoang ở vùng ngoại ô thành phố.

 

Cậu ấy bị trói nghiến vào cây cột đá, đôi mắt bị bịt kín bởi một lớp vải đen dày cộm, nơi chiếc cằm nhọn hoắt vương lại những vệt m.á.u đã khô khốc, nổi bật một cách rợn người trên làn da trắng bóc như sứ của cậu ấy.

 

Quần áo lấm lem đầy bùn đất, những tiếng bước chân hỗn loạn khiến cậu ấy hoảng sợ cực độ, dường như cậu ấy muốn lùi lại phía sau theo bản năng, nhưng lại không có cách nào nhúc nhích được thân mình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bác sĩ ngồi xổm xuống trước mặt cậu yấ, nhẹ giọng vỗ về: "Chúng tôi là bác sĩ đây, chúng tôi sẽ không làm hại em đâu."

 

Tôi không nhìn thấy đôi mắt của cậu ấy, nên chẳng thể nào nhận diện rõ được biểu cảm trên gương mặt ấy.

 

Tôi vươn tay định tháo tấm bịt mắt của cậu ấy ra, nhưng lại bị vị bác sĩ bên cạnh cản lại: "Mắt cậu ấy đã bị che kín trong bóng tối quá lâu, giờ mà tiếp xúc ngay với ánh sáng sẽ không chịu nổi đâu, cứ để từ từ đã."

 

Tôi rụt tay lại, Quý Di Tinh liền xoay mặt về phía tôi: "Ngài Kiều?" Giọng điệu của cậu ấy rất nhẹ, nhẹ đến mức tôi không thể nhận ra lấy một tia mỉa mai nào trong đó.

 

Tôi chẳng dám chắc liệu lúc này cậu ấy có đang hướng mắt về phía mình hay không.

 

"Hiện tại cháu đã an toàn rồi."

 

Cậu ấy không nói thêm gì nữa, chỉ im lặng để người ta cáng lên xe cứu thương, tôi ngồi yên một góc, lẳng lặng ngắm nhìn khuôn mặt cậu ấy, vệt m.á.u vương nơi khóe môi khiến lòng tôi không khỏi hoảng hốt, tôi vươn tay muốn giúp cậu ấy lau sạch, nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung.

 

Thật ra, giữa chúng tôi, chưa bao giờ thân thiết đến mức ấy.

 

Cho dù đã trôi qua đằng đẵng bảy năm trời, chúng tôi cũng chưa từng là một gia đình thực sự.

 

Tôi thu tay về, không làm thêm hành động nào nữa, cứ thế trầm ngâm ngắm nhìn cậu ấy suốt dọc đường đi.

 

10

 

Bác sĩ dặn dò cần phải tiến hành kiểm tra tổng quát cho cậu ấy, e rằng các cơ quan nội tạng bên trong đã bị tổn thương.

 

Tôi gật đầu, cụp mắt đặt b.út ký tên lên giấy, ánh mắt lướt qua mục ngày tháng năm sinh, trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng, tôi vội ngẩng phắt lên nhìn vào màn hình điện t.ử ở hành lang bệnh viện.

 

Mười tám tuổi.

 

Hôm nay chính là sinh nhật lần thứ mười tám của Quý Di Tinh.

 

Khi túc trực bên giường bệnh của một Quý Di Tinh nhợt nhạt không còn chút m.á.u, trong đầu tôi lại bắt đầu miên man suy nghĩ, thật đáng thương làm sao, Quý Di Tinh.

 

Cậu ấy từ từ mở mắt nhìn tôi, đột nhiên phải đối mặt với cậu ấy, tôi lại chẳng biết phải mở lời thế nào.

 

Trước đây tôi từng chán ghét cậu ấy, giận cá c.h.é.m thớt lên đầu cậu ấy, sau bao nhiêu năm trời đằng đẵng trôi qua, khi đã thông suốt mọi chuyện, giờ phút này tôi lại không biết nên dùng cảm xúc gì để đối diện với cậu ấy nữa.