Cẩu Ở Hai Giới Tu Tiên

Chương 564



“Chuyện này……”

Không xa, Linh Hư Tử nhìn cảnh tượng trước mắt, ánh mắt không khỏi trở nên đờ đẫn.

Đây vẫn là vị Tam Nhãn tộc Đại Thừa suýt chút nữa đã chém giết hắn sao?

Sao trong tay vị Chân Quân này lại yếu ớt như một đứa trẻ vậy?

‘Đó chính là tu sĩ Đại Thừa! Lại còn nắm giữ một kiện tiên khí có thuộc tính công pháp hoàn toàn phù hợp... sở hữu chiến lực cận tiên... vậy mà cứ thế vẫn lạc sao?’

Linh Hư Tử nhìn Phương Thanh thu lại [Lôi Hỏa Trùy], trong lòng...

Vạn Thông Thiên đứng bên cạnh, với tư cách là chủ nhân của thương hội lớn nhất quốc phục, đã từng chứng kiến đủ loại cảnh tượng lừa lọc, trước khi làm rõ nguyên do sự việc, cũng quyết định tĩnh quan kỳ biến, tạm thời chưa có ý định ra tay.

Có lẽ, đúng như những gì một số đạo gia điển tịch đã ghi chép, ba ngàn đại đạo, đều có thể thành thánh, mà cái gọi là tu tiên, tu chính là sự siêu nhiên vật ngoại, phản phác quy chân.

“Lý công tử, ta còn muốn nhắc nhở ngươi một chút, Võ Vương gia tộc Yến gia thế lực cực lớn, theo ta được biết đệ tử của Võ Đế Yến gia gần cả trăm người, toàn bộ đều là thực lực Võ Vương.” Lúc này, Lãnh Vô Kiếm nói với Lý Thần.

“Như thế sao được, để ba con biết được lại làm ầm ĩ với ta, hậu quả còn nghiêm trọng hơn cả việc ta đi thăm lão Từ, không được.” Diệp ba nghĩ cũng không nghĩ liền từ chối.

Vừa rồi bọn họ chỉ biết phù thủy nói Tang Nhược gian lận cho Áo Lý, vẫn chưa biết rốt cuộc là gian lận thế nào, hoàn toàn không ngờ tới tinh thần lực của Áo Lý lại thấp đến vậy.

Vừa rồi có người bấm chuông cửa, Từ Tá Ngôn lúc đầu không dám ra mở cửa, trong lòng thầm nghĩ nếu mình ra mở cửa, liệu có gặp phải cảnh như trong phim, là kẻ thù của Diệp Khải Thành tìm đến, rồi mình ra mở cửa cái là bị làm bia đỡ đạn luôn hay không.

Trong lúc bước đi, từ trong bóng tối xung quanh, thỉnh thoảng lại có ánh mắt nhìn tới, hắn không quay đầu, chỉ trầm tĩnh khí, hướng về phía nhà xưởng bỏ hoang phía trước mà đi.

Hamada Ryoko dẫn theo Long Nhất, Tề Đằng lập tức vây lại, Hạ Kình Phong thì cùng Lạc Nguyệt Thần, Mã Long lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.

Qua khe cửa phòng tắm, Ngô Minh nhìn thấy hai người đàn ông trung niên vóc người trung bình bước vào, một béo một gầy, đều đội mũ lưỡi trai.

Sau khi ăn tối xong, Hạ Diệc cầm xẻng đi đến nơi giấu chiếc hộp hồi sáng, đào viên đá đỏ ra.

“Yên tâm đi, dù có người giám thị, chắc cũng không nhiều người, tối nay ta có cách, chỉ cần dẫn dụ bọn chúng hiện thân, rồi giết hết là được.” Đối với võ công của mình, Quân Nặc vẫn có sự tự tin nhất định.

“Tỷ tỷ, muội đã không còn là thân trong sạch nữa rồi, muội không còn mặt mũi nào đối diện với Hoàng thượng, tỷ đừng cản muội, hãy để muội lấy cái chết chứng minh sự trong sạch của mình, tỷ buông muội ra.” Vận Nhi khóc lóc, giãy giụa, nhất quyết muốn đâm đầu vào tường.

“Vậy thì đa tạ nhiều.” Ảnh gãi gãi đầu, đây thực sự là lần hắn thấy lúng túng nhất trong suốt bao nhiêu năm qua.

“Cao Nha Nội? Chẳng lẽ chính là công tử của Cao Cầu Cao Thái úy?” Trong triều Đại Tống, không chỉ có một vị Thái úy, Lý Sư Sư bắt buộc hắn phải nói ra tên thật của phụ thân mình.

“Bà nương, người ta sử dụng là gỗ, thứ nàng dùng lại là lợi đao có thể giết người!” Tô Toàn cười nói.

“Ngươi tên là gì? Thực lực khoảng mấy giai?” Giả Chánh Kim thực ra quan tâm nhất vẫn là thực lực bản thân của người phụ trách.

Bởi vì nhìn từ một hai cái cây khô bị cháy sém vô tình phát hiện được, nơi này có lẽ từng có thợ săn cần mẫn ghé qua, trong đêm khuya họ đã nhóm lửa cắm trại, nướng món thú rừng săn được, nên mới để lại những dấu vết như vậy.

Lý Liên Đình không cần phải ra tay, một vị Thiên hộ bên cạnh như tia chớp lao lên phía trước. Mạnh mẽ chộp lấy thanh kiếm của đối phương rồi bẻ gãy, trên tay hắn đang đeo găng tay bí kim.

Sơ Tâm chậm rãi nhắm mắt dưỡng thần, Bạch Thủy Nhu cứ một bước không rời canh giữ bên cạnh nàng, không dám khóc thành tiếng.

Khi hắn biết được cha mẹ mình đã bị người ta hãm hại dẫn đến từng bước đi vào chỗ chết như thế nào, tim hắn đau đớn như bị dao cắt.

Triệu Nhược Hi sau khi xuống máy bay, chắc hẳn là đã nhận được tin tiệc đón gió đã bắt đầu, cho nên không kịp chạy đến, vậy thì bây giờ chắc chắn đã về đến nhà rồi, nàng và Cố Dương hai người đã lâu không gặp, đôi bên nhất định đều rất muốn nhìn thấy đối phương.