"Nhưng Phương Tích Niên này, một kẻ l.ừ.a đ.ả.o như cô, dựa vào cái gì mà được sống tự tại đến vậy?"
Bàn tay còn lại của anh bóp c.h.ặ.t lấy cổ tôi, từ từ siết lại.
Bàn tay nhàn rỗi của tôi bấm mạnh vào rãnh ngón cái của anh: "Đã không có năng lực gạt bỏ các lựa chọn, thì đừng oán hận khi mình không phải là người được chọn."
Đã không có vốn liếng để trở thành sự ưu tiên, thì nên chuẩn bị sẵn tinh thần bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.
"Bài toán trắc nghiệm ấy, nếu đặt trước mặt Phương Tích Niên và Lạc Trạch của năm mười tám tuổi, thì đáp án mãi mãi không bao giờ thay đổi."
Còn Lạc Trạch thì ghim c.h.ặ.t ánh mắt vào tôi, ánh nhìn sâu hoắm, như thể hận tôi thấu xương, hận không thể lột da nuốt sống tôi ngay lập tức.
36.
Khi năm ngón tay siết c.h.ặ.t đến một giới hạn nhất định, bàn tay đang bóp cổ tôi chợt nới lỏng.
Tôi ho sặc sụa điên cuồng, trượt người xuống vì kiệt sức, nhưng một bên cổ tay vẫn bị anh khóa c.h.ặ.t, đến mức gần như tôi ngả hẳn vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh.
Trán tôi tựa lên n.g.ự.c anh, hốc mắt cay xè.
"Đừng thế này nữa, Lạc Trạch.”
"Chẳng có một ai trên đời này xứng đáng để cậu phải đ.á.n.h cược cả cuộc đời mình đâu, đừng làm loạn nữa.”
"Có lẽ cậu nên suy nghĩ thật kỹ xem, tình cảm dành cho tôi rốt cuộc là sự yêu thích, hay chỉ là lòng hiếu thắng đang quấy... ưm..."
Lời nói bị cắt đứt giữa chừng, cằm tôi bị bóp c.h.ặ.t rồi nâng lên, trên môi nhói lên một cơn đau điếng.
Trong tư thế phải chịu đựng hoàn toàn, tôi nhận lấy một nụ hôn.
Răng môi c.ắ.n xé nhau, so với sự âu yếm thì đây giống như một cuộc giằng co xả giận hơn, trong con hẻm u tối chỉ còn lại những tiếng thở dốc đầy gấp gáp.
Bàn tay đang khóa c.h.ặ.t t.a.y tôi thả lỏng ra, trượt xuống ôm lấy eo tôi, tiện tay kéo mạnh một cái, tôi bị ghì c.h.ặ.t vào lòng Lạc Trạch một cách đầy bạo ngược.
Hơi rượu bốc lên, tôi lại cảm thấy đầu óc choáng váng.
Khó thở vô cùng, hai tay tôi chống lên n.g.ự.c Lạc Trạch đẩy mạnh ra, nhưng phí công vô ích.
Đẩy cự tuyệt hóa thành những cú đ.ấ.m thùm thụp, l.ồ.ng n.g.ự.c tê dại hệt như bị hàng vạn con kiến gặm nhấm, chỉ một phút lơ đễnh thôi là đã hóa thành những dòng nước mắt tuôn trào như thác lũ.
Đôi khi tôi cũng cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình, rõ ràng mình chẳng làm đúng điều gì cả, thế mà vẫn thấy tủi thân oan ức.
Bàn tay đang bóp c.h.ặ.t cằm tôi bị nước mắt làm ướt đẫm, Lạc Trạch sững sờ.
Tôi nhân cơ hội đó dùng hết sức bình sinh đẩy phăng ra, thoát khỏi sự kìm kẹp, nhưng cả người lại trượt ngã xuống đất.
Lạc Trạch nhấc bước tiến lại gần, tôi đột ngột cao giọng: "Đừng chạm vào tôi."
Anh khựng lại ngay tại chỗ.
Tôi giơ tay gạt đi hàng nước mắt: "Lạc Trạch, về những chuyện đã qua, tôi xin lỗi, tôi thành thật xin lỗi cậu.”
"Nhưng trên thế giới này có quá nhiều người phải dốc cạn sức lực chỉ để sinh tồn, sự hối hận và bi thương không thể nào trở thành nhịp điệu chính trong cuộc sống của tôi được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Không có anh, tôi vẫn phải sống thật tốt.
Tôi bám tay vào tường lảo đảo đứng dậy.
"Nếu cậu đã đòi xong nợ rồi, thì từ nay về sau, hai ta đừng bao giờ liên quan gì đến nhau nữa."
Lần mò theo bức tường, tôi chầm chậm bước về phía có ánh sáng, bỏ lại anh ở phía sau lưng.
"Phương Tích Niên."
Lạc Trạch cất giọng khàn khàn gọi tên tôi, bước chân tôi thoáng khựng lại, nhưng không dừng lại thêm nữa.
37.
Tôi đã chuyển viện phục hồi chức năng cho mẹ.
Sự xuất hiện của Lạc Trạch giống hệt như một nốt nhạc đ.á.n.h hỏng trên phím đàn piano, thoáng qua rồi biến mất ngay tắp lự.
Hạ Thắng sau đó có hẹn tôi rất nhiều lần, tôi nhất mực từ chối tất cả, chẳng bao lâu sau thì bị cậu ta chặn ngay dưới lầu ký túc xá.
Cậu ta cứ như một bức bình phong di động, che chắn kín bưng lối đi của tôi.
Tôi bực mình, ném thẳng chiếc túi xách quai chéo vào người cậu ta.
Cậu ta nhanh tay chụp lấy chiếc túi của tôi, giọng có phần bất đắc dĩ: "Lại cáu gắt chuyện gì nữa thế, đại tiểu thư của tôi ơi."
Tôi cười khẩy: "Cậu làm cái trò gián điệp này, xem chừng cũng vui vẻ nhiệt tình gớm nhỉ."
Lạc Trạch có thể định vị tìm được tôi một cách chuẩn xác nhường ấy, tôi không tin là chẳng có chút công sức nào của Hạ Thắng.
Hạ Thắng vắt chiếc túi trở lại lên vai tôi, ra vẻ đùa giỡn: "Lúc trước tôi hùa với cậu gài bẫy người ta, thì giờ cũng phải trả nợ chứ."
Cậu ta thở dài sườn sượt: "Tích Niên à, để có thể quay về đây, mấy năm nay cậu ấy đã phải sống rất cực khổ, cậu..."
"Tôi không muốn nghe."
Tôi dư sức đoán được anh quay về khó khăn gian khổ nhường nào, và cũng chính vì thế, tôi không muốn tò mò tìm hiểu.
"Cậu không cần phải kể lể cậu ta đã vì gặp tôi mà nếm trải bao nhiêu trái đắng làm gì, tóm lại thì, tất cả những thứ đó cũng chỉ là sự ích kỷ của riêng cậu ta thôi.”
"Tôi không hề đòi hỏi cậu ta bắt buộc phải quay lại đây, chuyện này không được phép trở thành gông cùm đạo đức đè nặng lên vai tôi."
Dùng sự ảo tưởng đa tình của bản thân để tống tiền đòi hỏi người khác đền đáp, tôi chỉ cảm thấy thật man rợ.
Còn những lời khuyên can tự cho là đúng của Hạ Thắng, lại càng khiến tôi thấy nực cười.
Hạ Thắng đơ người.
Tôi khẽ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cậu ta.
"Cậu đã từng thổ lộ với tôi về sự tự do của chính mình, sau đó lại đi vào Đại học Y khoa để học lâm sàng. Nói thật nhé, lúc đó tôi cũng đã từng bị lay động bởi sự kiên định của cậu.”