Câu Trả Lời Muộn Màng

Chương 22



 

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, tôi tiếp tục học lên tiến sĩ ngay tại trường.

 

Lạc Trạch học hệ đại học ba năm, nên tốt nghiệp sớm hơn tôi một năm, và chính thức quay về tiếp quản tập đoàn họ Lạc.

 

Dạo trước, sau khi rời khỏi công ty thực tập đầu tiên, tôi đã gọi cho Diêu Bồi, đến tập đoàn họ Lạc theo học hỏi ông một thời gian.

 

Tôi đã nắm rõ tường tận mô hình kinh doanh của cả hai công ty, chắt lọc những điểm tinh túy để tham khảo, và dùng chính công ty của chúng tôi làm nơi thử nghiệm vận hành.

 

Những khía cạnh nhận phản hồi không tốt, tôi lại đến thỉnh giáo Diêu Bồi.

 

"Cô gái nhỏ này, hóa ra tôi bồi dưỡng cô để kế nhiệm, cô lại tính đến học mót, rồi định lật đổ luôn cả tập đoàn họ Lạc đấy à!"

 

Miệng thì mắng mỏ vậy thôi, nhưng quay đi quay lại Diêu Bồi đã chỉ ra cốt lõi của vấn đề, lại còn nhiệt tình giúp chúng tôi chỉnh sửa nhắm đúng trọng tâm.

 

"Trao đổi ngang giá nhé, đúng lúc đang có một dự án mới, cô làm cho tôi một bản kế hoạch marketing đi."

 

"Như vậy có bị coi là tiết lộ bí mật thương mại không ạ?"

 

"Đừng có viện cớ, Lạc tổng đã lên tiếng rồi, tập đoàn họ Lạc không có bí mật gì với cô cả."

 

"..."

 

Quá trình chung sống với Lạc Trạch không hề gian truân như tôi hằng tưởng tượng, nhưng dăm ba trận cãi vã tủn mủn thì cũng không ít.

 

Tuyệt đại đa số nguyên nhân là do Diệp Tùng Thanh, vì cùng nhau gây dựng sự nghiệp, nên chúng tôi không có cách nào xa cách được.

 

Cuối cùng, việc vận hành công ty cũng đi vào quỹ đạo, chúng tôi không còn bận đến mức chân không chạm đất như hồi mới bắt đầu nữa.

 

Khi tôi tốt nghiệp thạc sĩ, Diệp Tùng Thanh đã có bạn gái, và một năm sau đó thì gửi thiệp cưới đến cho chúng tôi.

 

Lạc Trạch đã thở phào an tâm hơn hẳn, nhưng lại bắt đầu chuyển sang bắt bẻ gây chuyện với Hạ Thắng.

 

Tôi cạn lời: "Phiền anh mở to mắt ra mà nhìn xem, bác sĩ Hạ rốt cuộc có rảnh rỗi để bận tâm đến chúng ta không đã."

 

"..."

 

49.

 

Hạ Thắng dấn thân vào sự nghiệp y học, bận rộn đến mức tóc rụng từng vốc, cứ hễ tụ tập là lại đi khuyên răn từng người một đừng có học y.

 

Lạc Trạch vì thế cũng chịu để yên.

 

Trong đám cưới của Diệp Tùng Thanh, anh ấy đã đỡ thay cô dâu toàn bộ rượu, thành ra bản thân say khướt.

 

Lúc đến kính rượu tôi và Lạc Trạch, anh ấy vỗ mạnh lên vai Lạc Trạch, nhưng lại nói rằng:

 

"Tích Niên, cảm ơn em vì lúc trước đã từ chối anh.”

 

"Anh thực sự không dám tưởng tượng, nếu đối tượng kết hôn của anh không phải là cô ấy, thì anh biết phải làm sao."

 

"Cô ấy nóng tính, hay dỗi hờn, ngang ngược vô lý, lại còn hay khóc nhè, nhưng anh thực sự rất yêu, rất yêu cô ấy."

 

Lạc Trạch cười khẩy một tiếng, ra vẻ vô tội nhìn cô dâu đang đứng sau lưng anh ấy.

 

"Chị dâu ơi, anh ấy nói xấu chị kìa."

 

……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nhưng thời gian trôi qua càng lâu, tôi lại càng thêm lo lắng.

 

Những lời lẽ về cái gọi là vòng đời của tình yêu mà lúc trước tôi đem ra nói với bà Tưởng, rõ ràng là đã hết hạn rồi.

 

Tôi vắt óc suy nghĩ, định tìm một cái cớ khác để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, nhưng đã bị bà ấy vạch trần thẳng thừng.

 

Bà ấy kể dạo trước Hứa Gia có về nước, nán lại một đêm, không biết đã xảy ra chuyện gì mà sang ngày hôm sau đã hốt hoảng sợ hãi chuồn mất.

 

Tim tôi giật thót một cái: "Cô ta không sao chứ ạ?"

 

"Chắc không có chuyện gì lớn đâu, chỉ nghe nói, một người trước giờ cứ luôn miệng kêu than không quen sống ở nước ngoài, đột nhiên lại nằng nặc đòi định cư luôn ở Anh."

 

……

 

50.

 

Dạo gần đây mẹ tôi đã có dấu hiệu tỉnh lại, bà Tưởng bảo đã mời một vị chuyên gia đầu ngành đến khám cho mẹ tôi.

 

Tôi có chút cảnh giác: "Cháu không hề có ý định chia tay với Lạc Trạch đâu ạ."

 

Bà Tưởng dở khóc dở cười: "Không có ý gì đâu, dạo này A Trạch đang làm mình làm mẩy đòi kết hôn, bác nghĩ là, nếu tổ chức đám cưới, mẹ cháu có thể tận mắt chứng kiến thì vẫn tốt hơn."

 

Tôi sững sờ, hồi lâu không biết trả lời thế nào.

 

Bà Tưởng vội vã bổ sung thêm: "Nếu cháu thấy nó phiền rồi, không muốn cưới, thì tự đi mà nói với nó, bác không quản được đâu đấy.

 

"Bác đã rửa tay gác kiếm không làm mẹ chồng ác độc nhiều năm rồi, tình cảm của hai mẹ con bác đang tốt lắm đấy."

 

Tôi bật cười: "Cháu bằng lòng ạ, cảm ơn bác gái."

 

Đầu dây bên kia im lặng mất nửa ngày, rồi phụng phịu thốt ra một câu: "Coi như cháu có mắt nhìn người."

 

Ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi giữa không trung, đúng vào lúc giao mùa xuân hạ.

 

Tôi bước đi trên con đường rợp bóng cây rộng thênh thang, những đốm nắng vụn vặt nhảy nhót lung tung trên người.

 

Bầu không khí vẫn còn vương vấn hương hoa, hòa quyện cùng sắc xanh mơn mởn tràn trề sức sống, thấm đẫm vào lòng người.

 

Tôi bị giáo sư hướng dẫn gọi đến trường, chỉ bận rộn buổi sáng, hiếm hoi lắm mới có được một buổi chiều rảnh rỗi.

 

Lại tình cờ đúng vào ngày nghỉ của Lạc Trạch, anh đến đón tôi đi hẹn hò.

 

Bóng dáng cao lớn xuất hiện từ đằng xa, ăn mặc theo phong cách thoải mái nhưng từng chi tiết nhỏ đều toát lên sự chăm chút tỉ mỉ.

 

Nụ cười rạng rỡ ngập tràn trong tầm mắt, vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.

 

Anh chạy như bay đến, nắm lấy tay tôi, sóng bước đi bên cạnh tôi.

 

Trong phút chốc m.ô.n.g lung, dường như chúng tôi đã quay trở lại những năm tháng ấy, dưới chân khu tập thể tồi tàn cũ nát, cùng nhau bước đi dưới một tia nắng ấm.

 

Lạc Trạch ấp úng ngập ngừng, bàn bạc với tôi về kế hoạch của ngày hôm nay.

 

"Đầu tiên là đi ăn cơm, buổi chiều đi xem phim, buổi tối có concert mà em thích, nếu em muốn, chúng ta lại..."

 

Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, cắt ngang lời anh.