Nhìn nhận một cách khách quan thì mọi chuyện xảy ra trên người tôi dạo gần đây đều là hậu quả do sự tiếp cận của cậu ta mà ra.
Mặc kệ kẻ đầu sỏ reo rắc tin đồn là ai, thì mọi ngọn nguồn đều xuất phát từ cậu ta.
"Cách nói của cậu không đúng." Tôi ngước mắt nhìn cậu.
"Đây không phải là sự giúp đỡ mà cậu thích thì ban phát không thích thì tước đoạt, mà là rắc rối do chính cậu mang tới, thì cậu bắt buộc phải tự tay giải quyết nó.”
"Làm không được, thì cút ngay khỏi mắt tôi."
Lạc Trạch nghệt mặt ra.
Tôi nhìn người con trai này, nhận thức một cách vô cùng rõ ràng rằng, bỏ qua gia thế, cậu chẳng hề hoàn hảo chút nào.
Sự trịch thượng kiêu ngạo đã ăn sâu vào trong m.á.u thịt cậu ta, khiến cậu ta quen thói giữ khư khư cái tư thế của kẻ bề trên chuyên đi bố thí cho kẻ khác.
Cậu ta rất thông minh, nhưng lại hoàn toàn chẳng có lấy một chút thiên phú tự kiểm điểm bản thân nào.
Tôi ghen tị với cậu ta, tôi muốn tàn nhẫn phơi bày cậu ta, để cho sự đau đớn và hối hận đập vỡ lớp vỏ pha lê mà bám riết lấy tâm trí, dù cho ngày đêm có ch.óng vánh.
19.
Tin đồn nhanh ch.óng lắng xuống, nhưng những rắc rối mà Lạc Trạch liên lụy đến tôi vẫn chưa dừng lại ở đó.
Một ngày nọ lúc tôi về ký túc xá, cửa phòng đã bị khóa trái từ bên trong.
Tăng Thiến ở cùng phòng với tôi.
Những người xung quanh dường như đã biết trước chuyện này, ai nấy đều thò đầu ra khỏi phòng ký túc xá của mình, mưu đồ muốn chiêm ngưỡng bộ dạng chật vật của tôi.
Tôi thực sự cảm thấy hơi phiền phức rồi đấy.
Chất lượng cửa phòng ký túc xá vốn dĩ chỉ ở mức trung bình, tôi thả lỏng quai cặp sách, lùi về sau vài bước.
Lấy đà, chạy nước rút, dùng một cước tung cửa ra!
Hoàn cảnh gia đình Tăng Thiến khá giả, rất được lòng mọi người trong ký túc xá, chuyện này ngẫm nghĩ một chút là hiểu ngay nguyên nhân.
Mấy nữ sinh trong phòng giật mình hét toáng lên, tôi đảo mắt quét qua họ một vòng, rồi nhặt cặp sách bước vào trong.
"Tôi không có thời gian rảnh rỗi để chơi trò gia đình với mấy người đâu, nhớ báo hỏng để người ta đến sửa cửa nhé.”
"Nếu các cậu thích mở toang cửa thế này mà ngủ, thì tôi cũng chẳng có ý kiến gì."
Tăng Thiến đứng bật dậy: "Phương Tích Niên, mày giả vờ thanh cao cái nỗi gì! Tự mày đạp hỏng cửa, thì tự xách xác đi báo người ta đến sửa đi!"
Tôi đặt cặp sách xuống, lững thững tiến lại gần cô ta.
"Vậy ngày mai tôi gọi thầy chủ nhiệm đến sửa nhé, để xem cái biên bản kỷ luật này sẽ rơi vào đầu ai trong hai chúng ta."
Cô ta chột dạ lùi lại hai bước: "Mày chỉ cậy được thầy cô cưng chiều thôi, thành tích tốt thì có gì to tát chứ!"
"Bố cậu là Lý Cương chắc?"
"Cái, cái gì cơ?"
"Không phải thì tém tém lại, mấy cái trò đấu đá này mang về nhà mà diễn với người nhà."
Tôi quay lưng thu dọn đồ đạc.
"Đây là trường cấp ba, nắm c.h.ặ.t lấy cái bảng điểm của mình rồi hẵng đến nói chuyện với tôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đám đông bu kín ngoài cửa nghe thấy câu đó liền phá lên cười ồ.
Tăng Thiến tức tối đỏ bừng mặt, cứng họng chẳng thể phản bác lại được lời nào.
Nhưng những màn khiêu khích vẫn chưa chịu dừng lại.
20.
Trong một lần trở lại trường vào cuối tuần, tôi bị Hứa Gia dẫn người chặn lại ngay giữa con hẻm nhỏ.
"Là mày nói cho A Trạch biết, tao là người tung tin đồn đúng không?"
Cô ta đinh ninh rằng tôi đã ly gián mối quan hệ giữa cô ta và Lạc Trạch.
Hứa Gia chậm rãi rút điện thoại ra, chĩa thẳng camera về phía tôi: "Lên, lột sạch quần áo của nó cho tao!"
Tăng Thiến ngày thường vênh váo hống hách giờ phút này lại ngập ngừng: "Làm vậy e là không hay cho lắm."
"Có tao ở đây chống lưng rồi, sợ cái gì, xông lên hết cho tao!"
Tăng Thiến vẫn còn đang lề mề do dự, nhưng những kẻ khác thì đã bắt đầu hung hăng ép sát lại gần.
Tôi lùi vào góc tường, thò tay rút con d.a.o rọc giấy ở ngăn bên hông cặp sách ra, chĩa thẳng mũi d.a.o về phía đám người.
"Đứa nào muốn c.h.ế.t thì cứ nhào vô thử xem!"
Chẳng ai dám lại gần thêm nửa bước.
Hứa Gia khinh khỉnh cười mỉa: "Phương Tích Niên, với cái điều kiện của nhà mày, mày còn dám vung d.a.o đ.â.m người cơ à?
"Mày mà đ.â.m bị thương người ta, tương lai tiền đồ coi như đi tong, mày bị tống vào tù thì bà mẹ mày cũng đừng mong sống nổi."
Toàn thân tôi cứng đờ.
Mẹ tôi...
Phải rồi, nếu tôi mà xảy ra chuyện gì thì mẹ tôi cũng xong đời mất.
21.
"Còn ngây ra đó làm gì, nó không dám động đậy nữa rồi, đè nó xuống!"
Đám người đó ùa lên vây c.h.ặ.t lấy, chỉ dăm ba nhịp đã tước mất con d.a.o của tôi, rồi bắt đầu điên cuồng lột quần áo tôi.
Tôi nắm c.h.ặ.t lấy áo đồng phục, c.ắ.n mạnh vào tay bọn chúng, nhưng sự phản kháng ấy lại chẳng mảy may có tác dụng.
Camera của Hứa Gia chĩa thẳng vào tôi, cô ta cười đầy ngạo mạn và càn rỡ.
"Lột từng cái một! Lột áo đồng phục của nó ra trước!"
Trong lúc giằng co, ý thức của tôi dần trở nên trống rỗng.
Không sao đâu, không sao đâu.
Chuyện này chẳng là gì cả.
Mình sẽ không bị cô ta đe dọa khuất phục, cho dù cô ta có phát tán ra ngoài, mình cũng chẳng mất đi miếng thịt nào.
Mình dám đảm bảo, chuyện này sẽ không bao giờ làm ảnh hưởng đến kết quả thi đại học của mình, càng không ảnh hưởng đến số tiền học bổng mà mình nhận được.
Cùng lắm là mang tiếng xấu, chỉ cần mình bịt c.h.ặ.t tai lại, đúng rồi, cứ bịt c.h.ặ.t tai lại thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả.