Câu Truyện Của Cừu

Chương 10



Nói thẳng ra, cô ta là "ma mới" và bị "ma cũ" bắt nạt – một kịch bản rất dễ hiểu và dễ cảm thông.

Trong tiết thể dục chiều hôm đó, giáo viên yêu cầu các nữ sinh tập né bóng.

Và như thể có sự sắp đặt nào đó, mỗi khi Sơn Du giành được bóng, cô ta luôn... “vô tình” ném trúng Bạch Nhược Linh.

Trước đây cũng đã từng như thế. Vô tình đụng, vô tình dẫm lên chân, vô tình huých vai. Nhưng hôm nay thì rõ ràng hơn, cố tình mà lại cứ giả vờ là vô tình.

Sau vài lần cố gắng phòng bị, cuối cùng Bạch Nhược Linh cũng không tránh được — quả bóng đập thẳng vào má cô.

“Ối! Xin lỗi Nhược Linh nha!” – Sơn Du mỉm cười, giọng nghe ra vẻ chân thành. “Tớ không cố ý đâu.”

Nhưng cơn đau khiến cơn giận trong cô như bị châm lửa. Một điều chưa từng xảy ra — Bạch Nhược Linh thật sự nổi giận.

Đến lần thứ hai, khi Sơn Du lại “vô tình” ném bóng về phía cô, m.á.u nóng dồn lên đầu. Cô bắt được bóng, không chần chừ, liền giơ tay ném trả – nhắm thẳng vào Sơn Du.

Không trúng.

Nhưng Sơn Du sững người.

Các bạn nữ xung quanh cũng bất ngờ. Một số nhìn nhau, trao đổi ánh mắt khó tin.

Bạch Nhược Linh vẫn giữ nét mặt bình thản, nhàn nhạt nói:

“Xin lỗi nhé. Tớ cũng không cố ý.”

Giờ nghĩ lại, buổi chiều hôm đó vẫn in đậm trong lòng cô. Có lẽ là vì cô ghét cái cảm giác bất lực của cánh tay mình — quá yếu. Cũng có thể vì sau khi tiết học kết thúc, cô bỗng cảm thấy... sợ.

Nếu lúc ấy cô ném trúng, liệu Sơn Du có đi mách thầy không? Mẹ cô có bị liên lụy không?

Nhưng suy cho cùng... bị bóng đập trong giờ thể dục thì có gì đặc biệt?

Trong quả bóng... cũng đâu có quỷ.

Trước khi kết thúc tiết học, thầy giáo thể dục tập hợp mọi người lại.

“Lớp 12A5, hôm nay cần hai bạn đến vận chuyển chè đậu xanh từ căng tin. Ai đến lượt đây?”

Sơn Du nhanh nhảu giơ tay, chỉ thẳng vào Bạch Nhược Linh:

“Thầy! Đến lượt cậu ấy ạ!”

“Hả?” – Thầy thể dục nhíu mày, liếc danh sách. “Hôm nay đáng lẽ là Hứa Bảo Nam.”

Trưởng ban thể dục vội đỡ lời:

“Hứa Bảo Nam bị trẹo chân hôm qua, đã xin phép nghỉ rồi thầy.”

Bạch Nhược Linh lúc này mới để ý, đúng thật, hôm nay không thấy Hứa Bảo Nam đâu.

“Thế à…” – Thầy gật đầu, rồi quay sang nhìn cô từ đầu tới chân. “Em làm được không đấy?”

“Cậu ấy làm được mà thầy, có xe đẩy nữa mà.” – Mộ Linh Nhi lịch sự vừa lau mồ hôi vừa nói thêm, giọng điệu mang vẻ bất đắc dĩ.

“Cậu ấy thường xuyên trốn việc kiểu này.”

Một đám nam sinh cũng đồng thanh hùa theo:

“Đúng rồi, đúng rồi! Đến lượt cậu ấy đấy ạ!”

Những người còn lại... im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Nhược Phương Ly đứng gần đó — người từng nắm tay Bạch Nhược Linh và nói “Tớ thích cậu” — chỉ lặng lẽ quay mặt đi, giả vờ không nghe, cười đùa với bạn khác.

Tất cả như một giấc mơ mà cô là người duy nhất tỉnh.

“Vậy... em đi đi. Các bạn khác tự do hoạt động thêm 15 phút rồi giải tán!” – Thầy thể dục quyết định.

Bạch Nhược Linh mím môi, không nói gì, lặng lẽ bước về phía căng tin.

Một mình cô không thể nhấc nổi thùng chè nặng như vậy. Như mọi lần, cô phải nhờ bác gái căng tin phụ giúp đẩy vào thang máy chở hàng.

“Cháu gái, sao lần nào cũng là cháu vậy?” – Bác gái nhìn cô, ánh mắt lo lắng.

Cô chỉ lắc đầu, không nói gì.

“Nếu có ai bắt nạt thì phải nói với giáo viên đấy!” – Bác gái dặn dò, giọng chân thành.

Hai tiết sau là tiết Tiếng Anh của giáo viên chủ nhiệm.

Lớp học ngập trong tiếng thì thầm và mùi chè đậu xanh.

Lục Hoài An và Chu Nam Vũ nằm ườn trên ghế, thậm chí còn cởi giày, khoe bàn chân hôi hám như một chiến tích.

“Á! Buồn nôn quá!” – Các bạn nữ thét lên, bịt mũi.

“Các cậu thì biết gì? Đây là mùi vị của đàn ông chân chính!” – Bọn họ cười ha hả, không hề biết xấu hổ.

Cửa mở.

Giáo viên chủ nhiệm bước vào, cau mày, quẳng quyển sách giáo khoa lên bục giảng:

“Im lặng! Ăn xong chưa? Vào học đi!”

Bạch Nhược Linh bước đến, nhỏ giọng:

“Thầy Quách, để em rót nước cho thầy.”

Thầy nhìn cô rồi đưa bình nước.

Sau đó, ông liếc về phía Lục Hoài An và quát lớn:

“Lục Hoài An! Em nói chuyện đủ chưa đấy?!”

Lục Hoài An vội xoay người, nở nụ cười khúm núm như chưa có gì xảy ra.

Không khí trong lớp rốt cuộc cũng dịu lại.

Bạch Nhược Linh giống như một tiểu cung nữ ngoan ngoãn. Cô rót nước xong, nhẹ nhàng đặt bình lên bàn giảng, rồi trở về chỗ ngồi.

Bên phải cô là Sơn Du.

Cô ta nghiêng đầu, ghé sát lại, thì thầm bằng giọng chỉ đủ để cô nghe:

“Cậu nịnh giáo viên cũng vô ích thôi.”

Tiết học bắt đầu.

Bạch Nhược Linh... nhắm mắt, nuốt lời định nói vào lòng, tiếp tục giả vờ như không nghe thấy gì cả.

Trên bục giảng, giáo viên chủ nhiệm vừa thổi chè đậu xanh, vừa cười như không cười:

“Có phải Linh Nhi muốn khiêu chiến phần đọc thuộc lòng bài tiếng Anh hôm qua không đấy?”

“Ồ—”Tiếng ồ lên ồn ào khắp lớp.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com