Câu Truyện Của Cừu

Chương 157



“Bà nói đúng, cộng trừ nhân chia, trên có trời cao.” Cô dịu dàng ngắt lời: “Thật ra, cừu con quyết định độc c.h.ế.t tất cả động vật trong lớp là bởi vì nó sợ hãi. Bởi vì có quá nhiều biến số. Nếu có một con vật nào biết cừu con vừa mất mẹ mà vẫn ngoan ngoãn như thế, thì sẽ nhận ra có vấn đề; nếu có con vật nào không khát, cũng không uống nước, thì coi như xong rồi; còn nữa, các động vật cũng có bạn bè của mình, những bạn bè này có thể sẽ đến tìm chúng nó, hoặc sẽ đi tìm tê tê và hồ ly, hoặc là trong số chúng nó có người không chết... “

“Cừu con không tự tin rằng nó có thể g.i.ế.c c.h.ế.t được tất cả. Thậm chí nó còn nghĩ rằng có thể không ai trong số chúng nó sẽ chết, cùng lắm là đi bệnh viện rửa ruột là xong. Thế nhưng, cái ngày đặc biệt đó lại diễn ra vô cùng suôn sẻ, suôn sẻ đến mức kỳ quái.”

“Khi các con vật phát hiện ra sự khác thường, có con thì đau đớn gào thét, có con khóc lóc, có con còn muốn chạy trốn, nhưng chẳng mấy chốc lại ngã xuống, còn có con cố gắng gọi điện cho bố mẹ, nhưng không ai bắt máy cả. Thật sự rất kỳ quái, cũng không có động vật nào khác đến hỏi thăm, không có một ai quan tâm cả.”

“Có lẽ mọi người đều cho rằng chúng nó chỉ đang chơi đùa mà thôi, sau đó mọi người cũng chỉ cảm thấy hơi kỳ quái và đi luôn. Thật sự rất lạnh lùng, không phải sao? Các loài động vật trong lớp lạnh lùng và ác độc với cừu con, nên các loài động vật khác cũng lạnh lùng và ác độc với chúng nó.”

“Lúc cừu con đẩy mí mắt của chúng nó ra và nhìn qua từng người một, trong lòng nó đã nghĩ rằng nhất định là ông trời đang giúp nó. Mà điều cuối cùng chúng nó nhìn thấy trước khi c.h.ế.t chính là đôi mắt của cừu con. Đây chẳng phải là quả báo của chúng nó à?”

Nói đến đây, cô mỉm cười: “Tội lỗi của chúng nó đã chấm dứt dưới sự chứng kiến của cừu con. Còn tội lỗi của chính cừu con... có lẽ... Bà biết Sodom và Gomorrah (*) không?”

(*) Kinh Thánh mô tả, trước khi bị phá hủy, tại hai thành phố Sodom và Gomorrah tràn ngập những hành vi suy đồi, việc dâm loạn, cưỡng h.i.ế.p và thói quen hưởng thụ xa hoa là cực kỳ phổ biến. Bởi vì tội lỗi này, Thiên Chúa cuối cùng đã giáng họa tiêu diệt Sodom và Gomorrah bằng lửa và lưu huỳnh.

Bà Tôn cau mày: “Có ý gì? Không phải cô muốn nói rằng tất cả người của thành phố này đều là tội nhân đấy chứ?! Cô cho rằng mình là thiên sứ được Chúa phái đến hả?”

“Không phải. Tôi muốn nói là cừu con đã đầu độc những con vật đó, chỉ là do tâm niệm xấu xa của nó mà thôi. Một tâm niệm là thiên đường, một tâm niệm là địa ngục. Mà vốn dĩ nó đã quyết định c.h.ế.t đi, nhưng sự biến mất của khu rừng lại là một cơ hội cho nó, nên cái ác của nó cũng biến mất theo đó rồi. Tôi cho rằng, Sodom và Gomorrah trong lòng cừu con đã bị lửa trời thiêu rụi rồi. Mà cừu con ở trong ngọn lửa đó cũng cảm nhận được sự chỉ dẫn của trời cao: Thì ra, là trời cao hết lần này đến lần khác cho tôi cơ hội, muốn chúng nó c.h.ế.t đi và để cho tôi sống tốt.”

Cô nhẹ giọng nói: “Bà à, là ông trời đứng về phía tôi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Bà Tôn bỗng cảm thấy cực kỳ khiếp sợ, bị câu nói “Là trời ông trời đứng về phía tôi” đả kích đến mức trở nên choáng váng.

Có thật là như thế không?

Ông trời đứng về phía cô?

Ông trời đang cho cô cơ hội làm lại lần nữa?

Bà nên tin tường ác linh miệng đầy lời nói dối này không?

Vẻ mặt Bạch Nhược Linh trở nên ai oán: “Bà à, bản chất của cừu con chính là lương thiện. Nó vẫn luôn hướng đến tình yêu và sự tốt đẹp của thế giới này. Có lẽ đến cuối cùng, sẽ có một ngày nó từ một con quái vật biến trở lại thành cừu con một lần nữa.”

“Cho nên tôi tin rằng, thứ con người ôm ra ngoài, là một con cừu non mới sinh. Con cừu non này sẽ tìm cách để giúp đỡ càng nhiều người và cũng cứu vớt càng nhiều người hơn. Xin bà hãy tin rằng cái ác của nó đã biến mất trong ngọn lửa của trời rồi. Mà trên thế giới này, vẫn còn vô số động vật hung ác hơn nó nhiều. Bà không cần phải khó xử chỉ vì một con cừu con đâu.”

Bà Tôn gần như bị lay chuyển, thành khẩn nói: “Nhược Linh, có lẽ cô không phải người tàn ác nhất trên thế giới này, nhưng trình độ tàn ác của cô cũng không thua kém gì bọn họ đâu. Bọn họ là ác một cách trắng trợn, còn cô lại là một họa bì lương thiện.”

Bạch Nhược Linh nở nụ cười, nhưng nụ cười của cô vào lúc này dường như là phát ra từ tận đáy lòng.

“Dù bà có nghĩ thế nào đi nữa thì câu chuyện này đã thật sự kết thúc rồi.” Cô hít một hơi thật sâu rồi nhìn lên bầu trời: “Nhưng câu chuyện dù sao cũng chỉ là câu chuyện, không phải thực tế. Thực tế là, Chước Khánh Giang đã nói với tôi rằng gã ta sẽ không tha thứ cho bất kỳ ai đã làm tổn thương Linh Mẫn. Gã ta đã nói rằng sẽ độc c.h.ế.t tất cả bọn họ. Mà bây giờ, tên đầu sỏ đã c.h.ế.t ở trong chính hang ổ của mình, vậy coi như là gã ta đã phải chịu hình phạt xứng đáng rồi. Còn tôi...”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com