Câu Truyện Của Cừu

Chương 159



Bạch Nhược Linh tiến đến giường bệnh, ánh mắt lạnh lẽo.

“Nhược Linh, cháu nói chuyện với nó đi, chúng ta ra ngoài.” Mẹ Chu kéo chồng mình đi ra ngoài.

Bọn họ vẫn tin tưởng rằng, chỉ cần mỗi ngày Bạch Nhược Linh đến nói chuyện với Hứa Bảo Nam thì con trai họ sẽ có thể tỉnh lại.

Trong phòng bệnh yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng “Tích tích” của máy móc.

Bạch Nhược Linh cầm lấy khăn lông ở bên cạnh lên và tiếp tục lau mặt cho cậu ta.

Lau xong, cô ném chiếc khăn dính nước lên bàn, sau đó cô lại nhìn chăm chú vào người đàn ông đang ngủ say ở trước mặt.

Cô cúi người xuống, nhẹ giọng nói vào bên tai cậu ta: “Hứa Bảo Nam, là tôi, Bạch Nhược Linh đây.”

Không biết có phải do ảo giác hay không mà cô lại nhìn thấy lông mi của Hứa Bảo Nam hơi giật giật.

Cô cẩn thận quan sát một lúc, nhưng người trước mặt vẫn yên tĩnh như cũ.

Lông mi cử động có lẽ là bởi vì cậu ta đang mơ một giấc mơ ly kỳ nào đó.

Đáng tiếc, cô không có cách nào mở đầu cậu ta ra để xem được.

Cô tiếp tục nói một cách nhẹ nhàng:

“Hôm nay trước khi đến đây, tôi đột nhiên nhớ lại một chuyện rất thú vị. Diệp Tinh Du từng nói, anh ấy cho rằng tên của tôi là Nhược Linh trong thiên lý rõ ràng (*). A... Tôi không ngờ tên mình lại có ý nghĩa quan trọng như thế. Cậu nói xem, tôi sẽ biến thành như thế, là thiên lý rõ ràng à?”

(*) Tên nữ chính là Nhược Linh, cũng có nghĩa là rõ ràng, sáng tỏ.

Cô chờ một lúc, nhưng rõ ràng là người thực vật không thể trả lời được.

Cô thở dài, đành tiếp tục nói: “Tôi kết hôn với Diệp Tinh Du rồi. Cậu sẽ chúc phúc cho chúng tôi đúng không? Đương nhiên, cậu không chúc phúc thì cũng chẳng sao cả. Nhìn thấy cậu nằm ở đây sống không bằng chết, đối với tôi mà nói, đó là lời chúc phúc tốt nhất rồi.”

Cô nhẹ nhàng nói bên tai cậu ta: “Hằng năm tôi đều đến đây, hy vọng nhất chính là nhìn thấy t.h.i t.h.ể của cậu đấy. Nhưng sao cậu vẫn chưa chết? Khó chịu như thế rồi thì không bằng tự mình bỏ cuộc đi... Các bạn học của chúng ta đều đang chờ để được đoàn tụ với cậu đấy.”

Suy nghĩ một lúc, cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt sưng húp của cậu ta, lại đổi ý: “Bỏ đi, nhìn cậu như bây giờ, tôi cũng rất vui vẻ rồi. Cậu yên tâm, về sau, năm nào tôi cũng sẽ đến. Nếu như ngày nào đó tôi không muốn đến nữa thì tôi sẽ tìm một cách thật tốt để tiễn cậu đi. Hứa Bảo Nam, cậu cảm thấy bây giờ mình rất khổ à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

“Lúc cậu ám chỉ xúi giục mọi người bắt nạt tôi, cậu có từng nghĩ đến một ngày nào đó mình sẽ biến thành như thế này không? Nhưng cho dù cậu có khổ đến đâu thì bố mẹ cậu vẫn luôn ở bên cạnh cậu... Mà mẹ tôi, bà ấy vĩnh viễn không thể trở về nữa rồi... Vừa nghĩ đến đó thôi là tôi lại muốn g.i.ế.c cậu thêm một lần nữa...”

Cô cười khổ một tiếng, sau đó lại ngồi thẳng người dậy, nhẹ nhàng sửa sang lại tóc cho cậu ta: “Chuộc lỗi cho hành động của mình đi. Hứa Bảo Nam, cho đến tận khi cậu c.h.ế.t thì cậu vẫn chỉ là một khối thịt thối nát mà thôi...”

Chuyến thăm ngắn ngủi này nhanh chóng kết thúc.

Lúc đi ra ngoài, bố mẹ Hứa Bảo Nam lại lôi kéo cô nói rất nhiều lời cảm kích, còn đưa cô ra khỏi bệnh viện.

Diệp Tinh Du cũng lái xe đến đón cô.

Bạch Nhược Linh lên xe, vẻ mặt có hơi mệt mỏi.

“Sao thế? Bố mẹ cậu ta lại lôi kéo em khóc lóc à?” Diệp Tinh Du ân cần hỏi.

“Ừ, không trách bọn họ. Em cảm thấy sau khi đi du lịch về có lẽ vẫn chưa nghỉ ngơi tốt nên hơi mệt, muốn về sớm ngủ một lúc.”

“Được. Vậy chúng ta mau về nhà ăn chút gì đó rồi để em đi ngủ.” Anh cũng nhận ra sự khác thường của cô, còn nói: “Sao anh cảm thấy lần nào em đi gặp Hứa Bảo Nam cũng đều không vui thế.”

“Ừ... có một chút.” Cô không phủ nhận.

“Lại nghĩ đến trận động đất đúng không... Cho dù em không đến thăm cậu ta thì mọi người cũng nhất định sẽ hiểu. Em không cần miễn cưỡng chính mình đi vạch lại vết sẹo đâu. Dù sao... chuyện đã qua lâu rồi.”

Cô cười rồi lắc đầu, nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay anh: “Có thể sẽ không vui, nhưng vừa thấy anh là em vui hơn nhiều rồi. Haiz, chúng ta không nói chuyện này nữa. Tối nay em muốn ăn Phật nhảy tường, được không?”

Anh mỉm cười: “Được, tối nay anh sẽ làm món Phật nhảy tường cho em.”

Ăn tối xong, bởi vì Bạch Nhược Linh cảm thấy mệt mỏi nên cô đi ngủ từ rất sớm...

Cô nằm mơ.

Trong mơ, một mình cô đang đi trên con đường đêm đen kịt, trong tay cô cầm một chiếc ô màu trắng.

Bầu trời đêm đỏ quạch, nhuốm màu m.á.u tanh. Mưa phùn lạnh lẽo rơi xuống, đèn đường đỏ như máu, tạo thành vũng m.á.u sền sệt trên mặt đất.

Trong m.ô.n.g lung, phía trước có một bóng người đang ẩn trong bóng tối, chậm rãi bước đi, che một cái ô màu đen.

Chiếc ô đen bị hỏng, mất một góc, lộ ra khung kim loại, phát ra ánh sáng lạnh lẽo.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com