“Trạm tiếp theo: THPT Dân Lập Thánh Tâm. Xin chú ý cửa xe, không chen lấn xô đẩy khi lên xuống.”
Tiếng phát thanh vang lên đều đều, lạnh tanh.
Xe dừng. Cửa mở.
Chỉ có một người bước lên.
Một cô gái.
Mặc đồng phục màu đen, tóc buộc gọn thành búi nhỏ sau đầu.
Sườn mặt thanh tú, ngũ quan sắc nét như tượng khắc.
Nhỏ bé, mảnh khảnh như một đóa sen khép nụ trong giá lạnh.
Cô không quàng khăn. Không mặc áo ấm. Trời đang mưa.
Từ Mục Hiến lập tức nhận ra là cô bé ở khu chung cư nhà ông.
Thỉnh thoảng ông vẫn gặp vào buổi sáng sớm. Cô bé lễ phép, đi học sớm, dáng vẻ lúc nào cũng mệt mỏi như thể gánh cả kỳ thi đại học trên vai.
Giờ phút này, ông như vớ được cọng rơm cứu mạng.
Cô bé ngồi xuống ghế sau ghế lái, yên lặng.
Ông chần chừ. Rồi không nhịn được nữa.
Ôm chặt cặp da vào n.g.ự.c như thể tấm khiên, chạy sang phía cô, thấp giọng năn nỉ:
“Em gái, giúp tôi một việc được không? Em có thấy… ghế hàng cuối có người ngồi không?”
Cô gái hơi sững sờ. Quay đầu nhìn thoáng qua rồi nhẹ nhàng đáp:
“Cháu nghĩ là… không có ai cả…”
Từ Mục Hiến hoảng hốt quay đầu theo.
Và lần nữa bắt gặp đôi mắt đỏ m.á.u đó.
Cô ta… vẫn ngồi đó.
Không nhúc nhích. Vẫn mặc bộ vest đen. Vẫn trừng mắt nhìn ông chằm chằm.
Không phải là ảo giác...
Ông sợ đến mức suýt đứng không vững, giọng run run:
“Em… em thật sự không thấy ai sao? Rõ ràng có người phụ nữ đang ngồi ở đó mà!”
“Cô ấy còn đang nhìn chằm chằm vào tôi!”
“Chẳng lẽ em không nhìn thấy?!”
Bạch Nhược Linh hơi chột dạ cô vội lấy kính cận trong túi ra, đeo vào rồi liếc nhanh về phía cuối xe.
Chỉ một giây sau.
Mặt cô tái mét.
“Đúng rồi… có… có một người phụ nữ! Lúc nãy cháu không thấy… chắc do cô ấy mặc đồ đen, ngồi trong góc…”
“Nhưng bây giờ cô ấy đang nhìn về phía chúng ta! Cô ấy là ai vậy ạ?!”
Từ Mục Hiến thở phào một hơi không biết nên cảm thấy nhẹ nhõm hay hoảng loạn hơn.
Ít nhất... không chỉ mình ông thấy cô ta.
“Tôi không quen. Tôi thề. Nhưng cô ấy cứ nhìn tôi suốt. Cảm giác… rất quái dị.”
Cô gái nhỏ nhẹ an ủi:
“Chắc là người bị vấn đề về thần kinh thôi ạ…”
Từ Mục Hiến chợt nhớ lại lần đầu tiên mình gặp cô ta.
Trang điểm tinh tế, son bóng phát sáng trong đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Khuôn mặt đẹp, chỉ hơi mệt mỏi. Khi ông lên tiếng bắt chuyện, cô ta gật đầu mỉm cười.
Lúc đó hoàn toàn giống người bình thường.
Hay là... chỉ hôm đó cô ta còn là người?
Ông gật đầu, lặp lại như để tự trấn an:
“Đúng, đúng. Tôi cũng nghĩ vậy. Cô ta bị thần kinh. Nhưng mà em cũng phải cẩn thận đấy. Có khi cô ta theo cả em…”
Nhược Linh hơi run:
“Vâng… hay là, hay là mình gọi cảnh sát ạ? Nhỡ cô ta làm hại người thì sao?”
Từ Mục Hiến cười gượng, trong tiếng cười có mùi thất bại:
“Không sao. Dù sao tôi cũng là đàn ông mà…”
Cô nhìn ông, thấy tội nghiệp quá, bèn nói:
“Thế… chú ngồi ở đây luôn đi. Cháu cũng sắp đến nơi rồi, có thể xuống cùng nhau.”
“Chú?”
Từ Mục Hiến như bị ai tát một cú vào lòng tự trọng.
Ông bàng hoàng quay sang, lặp lại:
“Chú… nhìn già đến vậy sao?”
Nhược Linh hoảng hốt xua tay:
“Dạ, không phải… cháu… cháu chỉ… gọi quen miệng thôi ạ.”
Ông hậm hực nhưng vẫn không quên “vớt vát” chút tự tôn:
“Gọi là… đại ca cũng được.”
Nhược Linh bật cười khẽ:
“Vậy… gọi là anh Hiến nhé?”
Từ Mục Hiến gật đầu, như thể mình vừa giành lại một chút vị thế xã hội mong manh:
“Ừ. Gọi thế… nghe ổn hơn.”
Từ Mục Hiến cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn khi có Bạch Nhược Linh ngồi bên cạnh trò chuyện.
Khi xe đến khu chung cư Lâm Đường, ông mới biết cô bé học sinh này tên là Bạch Nhược Linh, là học sinh cấp ba. Thế là ông đẩy gọng kính, nghiêm túc nói với vẻ từng trải:
“Tuy hơi cực, nhưng em phải cố gắng lên. Nhớ chọn một chuyên ngành tốt... Đừng như tôi.”
Ông thở dài, rồi tiện tay quay đầu nhìn ra cửa kính. Trong màn mưa mờ mịt, người phụ nữ kia không đi theo.
Cả hai cùng thở phào.
Hai người che ô, bước về phía căn hộ trong ánh đèn vàng leo lét. Không khí mưa phùn khiến tiếng bước chân vang lên khẽ khàng.
“Anh Hiến, sao anh không thay cái cửa sổ bảo vệ ở nhà?”
Vấn đề này đã nằm trong đầu Bạch Nhược Linh từ rất lâu rồi.
Căn hộ cũ kỹ nhưng vị trí đắc địa, chỉ riêng cái khung sắt rỉ sét kia là trông vô cùng lạc lõng.
Từ Mục Hiến lúng túng một chút, rồi gãi đầu:
“Anh chỉ thuê thôi mà. Còn đang... tiết kiệm.”
(Có điều, số tiền tiết kiệm ấy chắc cũng chỉ đủ mua một cái… bệ xí mới trong căn hộ này.)
“À...” – Bạch Nhược Linh gật đầu.
“Vậy... anh có biết ông béo ở tầng 1 đối diện làm nghề gì không ạ? Cái ông to con, hay đứng hút thuốc ấy. Em thấy hơi... sợ ông ấy.”
Từ Mục Hiến nhớ lại, đáp:
“À, tên là Quan Chính Hạo. Nghe nói là người Đông Bắc, mở cửa hàng xe hơi. Còn sao lại vào tận đây thì anh cũng không rõ.”