Câu Truyện Của Cừu

Chương 25



Diệp Tinh Du thở dài: "Nhưng bố mẹ tớ học không giỏi. Nếu họ biết bài thơ đó, chắc tớ tên Diệp Du Du rồi."

Cô gái tưởng tượng cảnh cậu hung dữ giới thiệu tên Diệp Du Du, không nhịn được bật cười.

Cậu cũng cười, mặt đỏ bừng, càng muốn chọc cô vui: "Sau này ai gọi tớ là Dầu Dừa, tớ sẽ bảo họ: 'Mấy người đúng là đồ dốt văn!'"

Bạch Nhược Linh cười không ngớt.

Nếu cô là nhân vật trong tiểu thuyết, có lẽ quản gia sẽ nói: "Tiểu thư đã lâu rồi mới cười vui vẻ như vậy."

Cô hào hứng trò chuyện, biểu cảm càng thêm sinh động.

Diệp Tinh Du đổ mồ hôi hột, cố gắng nói những lời hài hước nhất để chọc cô vui.

Bạch Nhược Linh cảm thấy đường đến trạm xe buýt hôm nay thật ngắn ngủi. Cô mới nói chuyện được vài câu với Diệp Tinh Du thì đã đến nơi.

Bỗng nhiên, cô nhớ đến chuyện kỳ lạ hôm qua. Bạch Nhược Linh ngừng cười, ngập ngừng hỏi:

"Cậu có tin có ma trên đời không?"

"Hả?" Cậu ngạc nhiên. "Sao tự nhiên cậu hỏi vậy? Câu hỏi triết học hay văn hóa dân gian vậy?"

"À... không có gì," cô vội vàng nói, sợ mình bị coi là lập dị.

Nhưng nếu hôm nay lại có chuyện lạ xảy ra, cô sẽ hỏi Diệp Tinh Du. Cậu ấy trông rất giỏi đánh nhau, chắc cũng giỏi trừ ma.

Gần đến trạm xe buýt, cô cố ý giữ khoảng cách với cậu.

Diệp Tinh Du không hiểu, tưởng cô vội lên xe. Cậu bước nhanh hơn, theo sát cô.

Cậu còn đuổi theo cô lên xe.

"Cậu thích màu gì?" Xung quanh đông người, cậu không tiện nói nhiều, nhưng câu hỏi này đã ám ảnh cậu từ lâu.

Khăn quàng cổ đen của cậu trông không hợp với cô. Cậu muốn tặng cô một chiếc khăn màu cô thích.

"Màu đỏ."

Cô đáp khẽ, ngại ngùng trước ánh mắt của bạn học.

Một mình cô đã đủ nổi bật, Diệp Tinh Du càng thu hút sự chú ý vì chiều cao của cậu.

May mà Diệp Tinh Du không nói gì thêm.

Cậu đang nghĩ đến việc mua khăn quàng cổ đỏ cho Bạch Nhược Linh.

Nhà cậu có một chiếc khăn đỏ của mẹ, bà mới quàng một lần rồi chê trẻ con quá.

Chiếc khăn đó rất hợp với cô, nhưng dù sao cũng là đồ cũ. Cậu muốn mua cho cô một chiếc mới.

Diệp Tinh Du càng suy nghĩ, trí tưởng tượng của cậu càng bay xa.

Mua thêm cho cô một đôi giày thể thao mới. Rồi găng tay, áo khoác, trang sức... Cô ấy trắng trẻo như vậy, đeo khuyên tai ngọc trai chắc chắn sẽ rất đẹp...

Sau này nên mua nhà ở đâu? Cô ấy thích xe gì?

Tên con đặt thế nào thì hay?

Diệp Tinh Du chìm đắm trong những ảo tưởng về cuộc sống gia đình.

Khi Bạch Nhược Linh bước vào trường, cô đột nhiên cảm thấy hối hận.

Lẽ ra hôm nay cô không nên đi học cùng Diệp Tinh Du, không nên để bản thân đắm chìm trong niềm vui ngắn ngủi đó.

Rất nhiều bạn học đã nhìn thấy cô nói chuyện với Diệp Tinh Du. Nếu như trong số đó có người quen biết học sinh lớp 12/2...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Cô không dám nghĩ tiếp.

Nỗi bất an dâng trào trong lòng, như một bàn tay lạnh lẽo siết chặt cổ họng, khiến cô khó thở.

Nhưng một giọng nói khác vang lên trong đầu cô: "Mình không sợ. Mình không thể để bọn họ bắt nạt. Mình có quyền được vui vẻ. Mình không thể để bọn họ kiểm soát."

Giọng nói đó ngày càng lớn, lấn át nỗi sợ hãi trong cô.

Khi bước vào lớp, cô đã bình tĩnh hơn.

Buổi sáng, mọi người dường như không có phản ứng gì, khiến cô thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đến giữa giờ học buổi chiều, họ bắt đầu xì xào bàn tán, cố tình để cô nghe thấy.

"Hả? Thật không? Chắc chắn là Diệp Tinh Du à?"

"Có nên nhắc cậu ấy không? Cho cậu ấy biết cô ta là người thế nào."

"Cô ta cũng giỏi đấy..."

"Hóa ra là chê bọn mình, muốn tìm người hơn à."

"Ha ha ha, vớ vẩn. Của cậu nhỏ nhất thì có, của tớ to nhất."

"Ừ, cậu là vua 'chim' của Thánh Tâm!"

Bạch Nhược Linh nắm chặt vạt áo đồng phục.

Cô vừa tức giận vừa lo lắng.

Dù cố gắng tự trấn an, cô vẫn sợ họ sẽ đến nói những lời bịa đặt với Diệp Tinh Du.

"Rầm!"

Tiếng đập bàn vang lên, khiến cả lớp im lặng.

Bạch Nhược Linh quay đầu lại—

Hứa Bảo Nam đang tức giận.

"Mấy người nói nhỏ được không?" Cậu ta nghiến răng nói. "Ồn ào quá!"

Một nam sinh lấy hết can đảm nói: "Cậu Chủ Hứa, cậu sao thế? Sao tính tình khó chịu vậy?"

"Đúng đấy..." Một nữ sinh cũng nói: "Chân cậu khỏi rồi mà? Sao còn nóng tính vậy?"

Hứa Bảo Nam đứng lên, đi đến chỗ Bạch Nhược Linh: "Bạch Nhược Linh, ra ngoài với tôi."

"Hả? Gì cơ?" Cô nhíu mày.

Cậu ta nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ra khỏi lớp.

"Ồ!" Cả lớp xôn xao.

Đi được nửa đường, Hứa Bảo Nam quay lại, quát: "Im lặng! Đi theo làm gì?"

Các nam sinh dừng lại, ngạc nhiên nhìn cậu ta, rồi lại thì thầm.

Cậu ta đẩy Bạch Nhược Linh vào phòng thiết bị, đóng cửa sầm lại.

Khi quay lại, cậu ta thấy cô đang cầm quả tạ, giơ lên về phía mình.

Cậu ta cười: "Cậu định đánh tôi à?"

"Hứa Bảo Nam, tôi cảnh cáo cậu, đừng có làm bậy!"


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com