Câu Truyện Của Cừu

Chương 41



Cô ấy muốn lái một chiếc ô tô cổ băng qua những con đường rợp bóng cây ở châu Âu, đến Rome, Florence và nhà thờ Milan... Tất nhiên Liễu Thiên Nghi không biết đường phố ở Ý chật hẹp đến mức nào. Nhưng những tưởng tượng như vậy khiến cô ấy cảm thấy cuộc sống này tràn đầy hy vọng.

Trời về đêm dường như lạnh hơn.

Liễu Thiên Nghi vừa ôn lại ảo tưởng của mình vừa mặc áo khoác và vội vàng bước đi.

Thật kỳ quái. Đường đi đến bãi đỗ xe hôm nay hình như rất tối. Rõ ràng là có đèn đường, nhưng ở hai bên đường lại tựa hồ không nhìn thấu, đều là một màu đen nhớp nháp. Cô ấy bỗng nhiên cảm thấy mình đang ở trong một thế giới màu đen, chỉ còn lại con đường có ánh sáng yếu ớt này.

Những cành cây đen nhánh xòe ra lộn xộn trên không trung, tựa như bàn tay khô gầy của người c.h.ế.t muốn bắt lấy cái gì đó.

Cảm giác này có hơi nghẹt thở.

"Sao thế này, sao lại lạnh như thế..."

Nhìn lại, đột nhiên cô ấy thấy ở phía trước có một bóng người màu trắng đang chầm chậm đi đến đây.

Đợi đã, vừa rồi ở phía trước có người như thế đi đến đây à?

Chắc là do cô ấy quá đắm chìm trong ảo tưởng nên mới không chú ý.

Nhìn quần áo thì trông rất giống với quần áo bệnh nhân màu trắng ở khu nội trú.

Với tinh thần trách nhiệm cao, cô ấy đi nhanh hai bước rồi dứt khoát chạy lên đuổi theo. Cô ấy nhìn thấy một người đàn ông trung niên khoảng 50 tuổi. Ban đêm lạnh như vậy nhưng ông ấy chỉ mặc quần áo bệnh nhân mỏng manh, cũng không sợ mình bị c.h.ế.t rét!

Liễu Thiên Nghi nghiêm mặt nói: "Ông ơi, đã muộn thế này rồi mà sao ông còn ra ngoài thế ạ?" Cô ấy quan sát một lát rồi lại nói như cái s.ú.n.g máy: "Nếu vừa mới phẫu thuật xong thì thân thể còn rất yếu. Phải nghỉ ngơi thật tốt mới đúng! Sao ông lại ra ngoài được? Y tá trực ban không ngăn cản ông ạ?"

Người đàn ông quay đầu lại, run rẩy nói: "Ơ? Cô y tá, tôi, tôi sợ quá..."

"Ông sợ gì ạ?"

Ánh mắt ông ấy đảo loạn, giọng nói trở nên rất nhẹ và nhỏ, ông ấy nói:

"Ở đây... bị quỷ ám rồi."

Ông ấy vừa nói xong những lời này, toàn bộ thế giới dường như trở nên yên tĩnh.

Sự yên tĩnh biến thành vùng nước đen, lọc sạch mọi âm thanh, như thể thế giới chỉ còn lại hai người bọn họ.

"Ở đây, khắp nơi đều có quỷ..." Ông ấy bi thương nói.

Da gà nổi khắp người Liễu Thiên Nghi, giọng cô cứng lại: "Ông đừng có nói nhảm. Quỷ ám cái gì chứ? Mà sao trời lạnh thế này ông lại không mang giày?"

Lời trách mắng nghẹn lại giữa chừng.

Bàn chân trần của người đàn ông...

Trên ngón chân cái của ông ta, một sợi chỉ trắng buộc chặt tấm thẻ bài màu vàng.

Là một y tá, Liễu Thiên Nghi không thể không nhận ra tấm thẻ đó.

Thẻ tử thi...

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, cô lùi lại một bước, theo phản xạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Vẻ mặt người đàn ông đau khổ, ông ta chậm rãi nói: "Cô y tá, tôi... tôi đi đây..."

Liễu Thiên Nghi đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở run rẩy. Cô không dám nhìn, cũng không dám nhúc nhích. Như thể bị đóng băng, dù cô hoàn toàn tỉnh táo.

"Cô y tá, cảm ơn cô..." Ông ta tiếp tục bước tới, chậm rãi.

Khi Liễu Thiên Nghi dám ngẩng đầu lên lần nữa, con đường vắng tanh.

Chỉ còn lại một mình cô.

Trái tim cô như vừa sống lại sau một cơn ngừng đập, tay chân tê buốt, thân thể run rẩy. Nỗi sợ hãi, như một bóng tối nhớp nháp, lan tỏa từ hai bên đường, buốt giá đến tận xương tủy.

Cô chạy, chạy như điên, đến bên chiếc xe của mình.

Khi cô định mở cửa xe, một giọng nói vang lên từ phía sau: "Ơ? Chị Thiên Nghi?"

Cô giật mình quay lại, thở phào nhẹ nhõm. Đó là Bác Sĩ Phương, bác sĩ cấp cứu trực đêm, một chàng trai cao lớn, tràn đầy "dương khí".

"À, Bác Sĩ Phương."

"Chị sao vậy? Chạy như ma đuổi ấy." Cậu ta cười, đóng cửa xe lại.

"Không... không có gì..." Cô cố gắng lấy lại hơi thở. "À, tôi định đi mua cà phê, cậu có muốn uống không? Tôi mua cho."

"Thật sao? Tuyệt vời, cảm ơn chị. Cho em một ly mocha đá nhé."

"Được..."

"Vậy em đi thay ca đây." Cậu ta lắc chùm chìa khóa trong tay.

"Ừ..."

Liễu Thiên Nghi cúi đầu, tay run run mở cửa xe.

Bất chợt, một cái gì đó lướt qua tầm nhìn ngoại vi của cô.

Liễu Thiên Nghi giật mình quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào bóng lưng người bác sĩ...

Chờ đã, tại sao... tại sao anh ta cũng không mang giày?

Và tại sao, trên ngón chân anh ta lại có một tấm thẻ vàng đang đung đưa?

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, Liễu Thiên Nghi vội vã lao vào xe, tay run rẩy khởi động.

Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?

Một ý nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu cô—

Chẳng lẽ... mình đã gặp ma?

Khi Liễu Thiên Nghi về đến nhà, cô thấy Từ Mục Hiến đang nói chuyện với một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát.

Sau khi Trương Bân tự giới thiệu và đưa thẻ ngành, ông nhận thấy vẻ mặt bơ phờ, quầng thâm mắt của cô gái này có gì đó rất bất thường.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com