Hô hấp của Tu Kỷ Tân khựng lại một chút, cánh tay đang ôm lấy Tuyết Chiêu cũng siết chặt hơn: “Muốn dạy ngươi cái gì?”
Tuyết Chiêu quấn khăn tắm trên người, bị ấn chặt vào lồng ngực hắn, gần như không thể nhúc nhích, lắp bắp nói ra hai chữ.
Giọng cậu mơ hồ, phát âm không quá rõ ràng, nhưng vẫn có thể nghe ra được — là “hôn môi”.
Dạy cậu hôn môi.
Trên mặt Tu Kỷ Tân không có biểu cảm gì, chỉ nhìn chằm chằm Tuyết Chiêu một lúc lâu.
Hắn dường như vẫn chưa xác định được rõ, Tuyết Chiêu đang giả ngốc, hay thật sự đơn thuần đến như vậy.
Nếu cậu thực sự là một sinh vật hoàn toàn không biết gì — giống như một con nhân ngư non — vô tình lạc đến bên cạnh hắn, không hề mang theo bất cứ mục đích gì, vậy thì vì sao lại không sợ hắn?
Thậm chí, ngoại trừ hắn ra, Tuyết Chiêu còn không muốn cho ai khác đến gần. Lúc ban ngày lần đầu gặp Tuyết Chiêu, Tu Kỷ Tân đã nhạy bén nhận ra điều đó.
Cũng bởi vì Tuyết Chiêu vừa hợp mắt hắn, lại vừa có vẻ ngoài xinh đẹp đặc biệt. Nếu đơn giản chỉ là một sinh vật nhu nhược thì đã sớm bị tống khỏi chiến hạm rồi.
Ăn cơm cũng phải đút, tắm rửa cũng cần giúp đỡ.
Hôm nay tâm trạng hắn thật sự không tệ, đến giờ vẫn chưa nổi giận.
Tu Kỷ Tân nhéo cằm nhọn của Tuyết Chiêu, nhẹ nhàng v**t v*, rồi bỗng nhiên khẽ cười một cái.
Tuyết Chiêu không đoán được hắn đang nghĩ gì, có chút lo lắng xen lẫn mong chờ trong lòng.
Hệ thống vẫn còn bị che chắn, không thể hỗ trợ gì, ngay cả lúc nãy đưa ra đáp án cũng không biết có đúng không.
Cho nên… có thể hôn mình không nhỉ… Có lẽ sau khi hôn sẽ khôi phục ký ức?
Nhưng mà, Tu Kỷ Tân không hôn cậu, chỉ ôm cậu ra khỏi phòng tắm.
Tuyết Chiêu vùi đầu, che giấu cảm giác mất mát, rồi lại khẽ ngáp một cái.
Khi trở lại thư phòng, Tu Kỷ Tân đặt cậu vào khoang nước sinh vật mới trên phi thuyền. Cái khoang cũ trước đó đã bị người máy trong nhà dọn đi, cả vũng nước trên mặt đất cũng đã được lau sạch.
Tuyết Chiêu len lén lặn xuống đáy nước rồi lại nổi lên, tựa vào vách khoang bên cạnh.
Vì giúp cậu tắm rửa, quần áo của Tu Kỷ Tân bị ướt hơn phân nửa. Hắn vừa cởi nút cổ áo, vừa nói: “Ngoan ngoãn ở yên đấy.”
Nói xong, hắn xoay người rời khỏi thư phòng.
Tuyết Chiêu bị để lại một mình. Trong thư phòng còn có một người máy trong nhà, nó tiến đến, định lấy chiếc khăn tắm trong nước đi.
“Không…” Cậu vội vàng ngăn lại, siết chặt khăn tắm quấn quanh người.
Lúc trước không có quần áo, giờ chiếc khăn tắm này chính là quần áo của cậu.
Người máy thấy vậy liền lùi lại, đáp: “Được.”
Chờ Tuyết Chiêu chỉnh lại khăn tắm cho gọn gàng, hệ thống cuối cùng cũng online trở lại.
【 Hệ thống 】: Sao rồi, tiến triển thế nào?
“Có vẻ vẫn ổn,” Tuyết Chiêu chần chừ trả lời, “Nhưng hắn chưa nhớ ra ta.”
【 Hệ thống 】: Chắc là chưa thể nhanh như vậy được, dù gì hôm nay mới là ngày đầu tiên gặp nhau mà.
Trong mắt hệ thống, tiến triển đã vô cùng nhanh chóng, có lẽ là bởi vì trong thân thể Tu Kỷ Tân còn tồn tại một phần ý thức khác đang ngủ say, mà phần đó hơn phân nửa là vừa gặp Tuyết Chiêu đã nhất kiến chung tình.
Chỉ cần tiếp tục “câu dẫn”, sớm muộn gì cũng sẽ khôi phục ký ức.
Đương nhiên, càng nhanh càng tốt. Thế giới này đã bị lệch khỏi cốt truyện quá nhiều, tình trạng cũng không còn ổn định.
“Ừm…”
Tuyết Chiêu lại ngáp một cái, rồi lặn xuống đáy nước.
Đã ăn no, tắm rửa xong, cơn buồn ngủ nồng đậm cũng kéo đến.
Cậu không buồn quan tâm Tu Kỷ Tân có quay lại nữa hay không, cứ thế nằm ngủ trong khoang sinh vật mới.
Người máy trong nhà đại khái là được lập trình để ở lại nơi này phụ trách chăm sóc Tuyết Chiêu. Sau khi lau sạch vết nước trên sàn, thấy cậu đã ngủ, nó chu đáo tắt đèn.
Thư phòng chìm vào bóng tối, rèm cửa cũng đã được kéo lại nhẹ nhàng lay động dưới làn gió nhẹ thoảng qua.
Không rõ đã qua bao lâu, cánh cửa thư phòng mở ra nhẹ nhàng.
Người máy lập tức tiến lên đón, định bật đèn thì bị ngăn lại.
Tu Kỷ Tân chậm rãi bước đến bên khoang nước, ánh mắt chăm chú nhìn gương mặt đang say ngủ của Tuyết Chiêu.
Tuyết Chiêu không hề hay biết hắn đã đến gần, vẫn ngủ rất ngon, nằm nghiêng gối đầu lên một góc khăn tắm, chiếc đuôi cá màu bạc phát ra ánh sáng mỏng manh trong bóng tối.
Tu Kỷ Tân yên lặng nhìn cậu hồi lâu, rồi mới xoay người rời khỏi thư phòng.
Ngày hôm sau, Tuyết Chiêu tỉnh dậy, trong phòng vẫn như cũ chỉ có người máy trong nhà.
Người máy rất nhanh đã mang đồ ăn đến cho cậu, có vẻ như đã nắm bắt được khẩu vị của Tuyết Chiêu, bữa sáng cũng không khác mấy so với đồ ăn của nhân loại bình thường.
Nhưng Tuyết Chiêu không thấy quá đói, chỉ ăn nửa miếng bánh ngọt và hai quả nho.
Sau đó, cậu dựa vào vách khoang nước nằm chán chường, muốn hỏi Tu Kỷ Tân đang ở đâu, nhưng lại ngại vì khả năng ngôn ngữ của nhân ngư thật sự quá tệ, không thể nói được câu dài, mà người máy trong nhà thì chưa chắc nghe hiểu.
Thế là cứ thế trôi qua cả buổi sáng, mãi đến gần trưa, bên ngoài thư phòng cuối cùng cũng vang lên tiếng bước chân.
Cửa phòng mở ra, Tuyết Chiêu lập tức ngoi lên khỏi mặt nước, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc thì cực kỳ vui mừng, nhẹ nhàng vẫy đuôi cá, tạo thành những giọt nước nhỏ bắn tung.
Tu Kỷ Tân mang cơm trưa đến. Người máy dọn sẵn một chiếc ghế đặt trước khoang sinh vật, rồi đẩy bàn ăn lại gần.
Lần này, toàn bộ món ăn đều đã được cắt thành từng khối nhỏ, còn được sắp đặt đẹp mắt.
Tu Kỷ Tân ngồi xuống ghế: “Ăn đi.”
Tuyết Chiêu nhìn hắn, rồi rụt rè trườn lại gần, duỗi tay cầm lấy chiếc nĩa bạc nhỏ, lại ngẩng đầu liếc nhìn hắn một cái.
Tu Kỷ Tân hỏi: “Còn muốn ta đút cho ngươi ăn à?”
Tuyết Chiêu khẽ gật đầu: “Ừm…”
Hôm qua đã được hắn đút ăn rồi, cả buổi sáng không gặp, cậu không muốn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để thân cận Tu Kỷ Tân.
Tu Kỷ Tân lại lạnh nhạt nói: “Tự ăn đi.”
Nói rồi, hắn mở thiết bị truyền tin ra, màn hình trong suốt hiện lơ lửng giữa không trung.
Thứ đồ mà Tu Kỷ Tân đang dùng có giao diện trông khá giống với giao diện nhiệm vụ của hệ thống, khiến Tuyết Chiêu tò mò nhìn vài lần, sau đó cúi đầu dùng nĩa ăn một miếng thức ăn nhỏ.
Có vẻ như Tu Kỷ Tân đang bận việc, chỉ tranh thủ thời gian đến thăm cậu, lúc này đang lật xem đủ loại tài liệu và văn kiện trong màn hình truyền tin.
Nhưng hắn xem không được bao lâu thì sắc mặt dần trở nên khó coi, ánh mắt âm trầm xuống rõ rệt.
Tuyết Chiêu không để ý đến, vẫn chuyên tâm ăn phần cơm trưa của mình.
Cậu sợ không cẩn thận làm vấy nước ra ngoài, nên từng động tác đều rất cẩn thận. Cái nĩa này tuy dùng tốt nhưng lại quá trơn bóng.
Tuyết Chiêu chỉ cần run tay nhẹ một chút là không giữ được, một miếng thịt rơi thẳng xuống đất.
Người máy trong nhà lập tức tiến đến dọn sạch. Tu Kỷ Tân liếc nhìn, thấy Tuyết Chiêu đang cúi đầu nhìn xuống, dáng vẻ vừa tội nghiệp vừa đáng thương.
Lông mày Tu Kỷ Tân nhíu nhẹ lại, tắt thiết bị truyền tin, lấy luôn chiếc nĩa trong tay Tuyết Chiêu, muốn đút cậu ăn.
Tuyết Chiêu lập tức vui vẻ, ngoan ngoãn há miệng, cắn lấy miếng đồ ăn được đút tới.
Cậu ăn không nhiều, lượng cơm vẫn rất nhỏ, chỉ được vài miếng đã lắc đầu không ăn nữa.
Tu Kỷ Tân đặt nĩa xuống. Lúc này, thiết bị truyền tin đặt ở bên cạnh phát ra âm thanh.
Hắn có vẻ mất kiên nhẫn, ấn nút kết nối, đồng thời vẫn đút cho Tuyết Chiêu mấy quả nho đã được rửa sạch.
Loại nho ở đây không có hạt, vỏ cũng rất mỏng, Tuyết Chiêu ăn một quả, vừa nhai vừa nghe thấy Tu Kỷ Tân đang nói chuyện với ai đó.
“Bao nhiêu?”
“Chuyện như thế mà cũng cần phải hỏi sao?”
“Chi bằng giết hết cho rồi.”
Tu Kỷ Tân vừa lạnh lùng nói, vừa đút cho Tuyết Chiêu thêm một quả nho nữa, giọng nói không mang theo chút ấm áp nào.
Tuyết Chiêu cẩn thận nuốt quả nho, đôi mắt đỏ lặng lẽ quan sát Tu Kỷ Tân.
Máy truyền tin không bật loa ngoài, nên cậu không nghe được đối phương nói gì, chỉ có thể đoán — chắc chắn lúc này tâm trạng của Tu Kỷ Tân không tốt chút nào.
Một lát sau, Tu Kỷ Tân ngắt kết nối cuộc trò chuyện, tùy tiện đặt máy truyền tin sang một bên.
Hắn lại lần nữa cầm một quả nho, đưa tới trước miệng Tuyết Chiêu. Cậu chậm rãi ăn vào, rồi chủ động l**m nhẹ đầu ngón tay hắn.
Ánh mắt Tu Kỷ Tân lập tức dừng lại, nhìn xuống.
Tuyết Chiêu cố ý làm ra vẻ mặt ngây thơ vô tội, trong mắt còn ẩn hiện chút dè dặt như đang cố gắng trấn an hắn.
Cơn buồn bực không tên ban nãy nhờ vậy cũng tiêu tan không ít. Hắn thuận thế nắm lấy mặt Tuyết Chiêu, hỏi: “Biết hát không?”
Nghe vậy, Tuyết Chiêu thoáng sững người, thần sắc hiện lên vẻ mờ mịt.
Hệ thống vội giải thích: “Nhân ngư có thể dùng giọng hát để săn mồi. Nghe nói tiếng hát ấy như thiên âm, khiến người ta vô thức bị mê hoặc mà tới gần.”
Nhưng Tuyết Chiêu lại hoàn toàn khác với những nhân ngư bình thường. Ở thế giới này, cậu không có nhiệm vụ, mà giao diện cũng chẳng có kỹ năng nào gọi là “ca hát”.
Tu Kỷ Tân nhẹ nhàng v**t v* gương mặt cậu: “Hát cho ta nghe đi.”
Tuyết Chiêu chần chừ một lúc rồi lắc đầu, tỏ ý mình không biết hát.
“Ngươi là nhân ngư mà lại không biết hát?” Giọng Tu Kỷ Tân trầm xuống, mang theo vẻ lạnh lẽo, “Vậy nuôi ngươi thì có ích gì?”
Hắn vẫn chưa nguôi bực bội từ cuộc trò chuyện trước đó, giờ nhìn qua lại càng thêm lạnh băng.
Tuyết Chiêu nghe vậy thì rõ ràng không vui, mím môi nhìn hắn, đuôi cá trong nước khẽ vỗ, tạo một ít bọt nước bắn lên.
Cậu thật sự giống như một con mèo nhỏ xinh đẹp đang giận dỗi, chỉ tiếc là móng vuốt lại chẳng đủ sắc bén để phản kháng.
Tu Kỷ Tân dùng ánh mắt sâu nặng nhìn chằm chằm Tuyết Chiêu, rồi đột nhiên vươn tay kéo cậu ra khỏi nước.
Bọt nước văng tung tóe khắp nơi, quần áo Tu Kỷ Tân lập tức bị ướt một mảng lớn, nhưng hắn chẳng thèm để tâm, cứ thế ôm Tuyết Chiêu vào lòng.
Trên người Tuyết Chiêu còn quấn khăn tắm, nhưng sau thời gian dài ngâm nước, nó đã trở nên nặng nề và vướng víu. Chỉ một cái kéo nhẹ, khăn đã bị hắn gỡ xuống, vứt thẳng lên mặt đất.
Bị bất ngờ để lộ hoàn toàn, Tuyết Chiêu theo phản xạ vùi vào trong ngực hắn, cuống quýt kéo áo khoác của Tu Kỷ Tân, cố gắng che chắn thân thể mình.
Tu Kỷ Tân giữ chặt lấy cậu, không để cậu giãy giụa lung tung, thấp giọng nói: “Ngươi thật sự là nhân ngư sao?”
Hệ thống vẫn đang bị che chắn, Tuyết Chiêu sợ hãi ngẩng đầu lên.
Cậu không biết phải làm gì, càng không đoán nổi Tu Kỷ Tân đang nghĩ gì trong đầu.
“Ta đã hỏi rồi,” Tu Kỷ Tân vừa nhẹ nhàng vuốt dọc sống lưng cậu, vừa nói tiếp, “Người phụ trách đưa cậu đến, căn bản không biết cậu trông như thế nào.”
Những người đó bị hắn hỏi đến ba lần vẫn một mực khẳng định không biết, hơn nữa cũng không giống đang nói dối, có vẻ đúng là chưa từng mở khoang sinh vật ra để nhìn.
Còn có một khả năng khác — Tuyết Chiêu đã bị ai đó âm thầm tráo đổi trên đường, thậm chí rất có thể là do chính cậu chủ động, chỉ để tiếp cận hắn.
Tóm lại, nghi ngờ trong lòng Tu Kỷ Tân chưa từng biến mất.
Tuy nghi ngờ thì vẫn nghi ngờ, nhưng không thể phủ nhận — Tu Kỷ Tân thật sự rất thích nhân ngư xinh đẹp này.
“Ngươi muốn cái gì?” Tu Kỷ Tân lại hỏi, giọng nói trầm thấp mang theo chút dụ dỗ, “Nói ra đi, ta đều có thể thỏa mãn cho ngươi.”
Ngữ khí hắn dịu dàng, rõ ràng mang theo ý dụ dỗ và xoa dịu.
Tuyết Chiêu suy nghĩ một lát, kéo nhẹ tay áo Tu Kỷ Tân, nhỏ giọng nói: “Áo… quần áo…”
Chiếc khăn tắm rơi trên mặt đất ban nãy đã bị người máy mang đi mất rồi.
Cậu thật sự không muốn cứ ở trần thế này ngâm mình trong nước, hơn nữa nếu không có quần áo, hệ thống sẽ tiếp tục bị che chắn.
“Quần áo?” Tu Kỷ Tân rũ mắt xuống, “Ngươi nói muốn quần áo à?”
Đôi mắt đỏ của Tuyết Chiêu chớp chớp, nhẹ nhàng gật đầu.
Tu Kỷ Tân bỗng dưng sa sầm mặt, lạnh giọng nói: “Không cho mặc.”
Tuyết Chiêu ngẩn người, gương mặt không tự giác đỏ lên, ánh mắt mang theo chút ấm ức mà nhìn sang, rõ ràng là không vui.
“Còn gì nữa không?” Tu Kỷ Tân v**t v* bên hông cậu, giọng nói vẫn đều đều, “Nếu là muốn tự do, ta cũng có thể cân nhắc thử xem.”
Eo sườn Tuyết Chiêu được một lớp vảy mỏng bao phủ, sờ vào bóng loáng mềm mại.
Càng vuốt lên trên, là làn da trắng nõn như nhân loại, mềm mịn mượt mà, như chỉ cần dùng một chút lực sẽ để lại dấu vết rất sâu.
Tuyết Chiêu rất dễ xấu hổ, bị chạm vào như vậy, gương mặt càng đỏ bừng.
Cậu không trả lời câu hỏi, chỉ hừ nhẹ một tiếng như thể biểu đạt sự phản kháng, cố gắng đẩy tay Tu Kỷ Tân ra.
“Ta dạy ngươi cách nói chuyện có được không?” Tu Kỷ Tân vẫn không hề dao động, giọng nói vừa như ra lệnh, lại như đang dụ dỗ: “Gọi một tiếng chủ nhân.”
Tuyết Chiêu không chịu, mơ hồ gọi hắn một tiếng: “Anh ơi…”
“Cái này cũng là thứ ngươi có thể gọi sao?” Giọng Tu Kỷ Tân vẫn không thay đổi, nhưng ẩn chứa sự uy h**p lạnh lẽo, “Không sợ ta ném ngươi ra ngoài à?”
Tuyết Chiêu làm như không nghe thấy, vùi đầu vào lòng ngực hắn, dụi dụi làm nũng: “Anh ơi…”
Vùng eo hai bên, nơi lớp vảy mỏng phủ lên đã bị sờ tới sờ lui trong một lúc lâu, khiến Tuyết Chiêu vừa xấu hổ vừa khó chịu, nhưng cậu vẫn cố nhịn, cảm thấy hiện tại chính là cơ hội tốt để thân mật hơn.
Vì vậy, cậu lấy hết dũng khí, khẽ hôn lên mặt Tu Kỷ Tân một cái.
Giống như chỉ là vô tình chạm phải, nụ hôn ấy rất nhanh liền rút lui, mang theo hơi nước ướt át mỏng manh.
Giây tiếp theo, Tu Kỷ Tân nắm lấy mặt Tuyết Chiêu.
Hắn dường như không hài lòng với hành động vừa rồi của Tuyết Chiêu, đôi mắt đen sâu thẳm trở nên trầm lắng.
Tuyết Chiêu mang dáng vẻ sợ hãi, nhưng không hề giãy giụa, ánh mắt vẫn vô cùng vô tội, chẳng thể nhìn ra là có hối hận hay không.
Tu Kỷ Tân buông tay ra, khẽ ngửi thấy mùi hương cỏ cây độc đáo trên người cậu.
Rất nhạt, xen lẫn chút vị ngọt.
“Đã thành niên chưa?” Tu Kỷ Tân ôm lấy Tuyết Chiêu, thấp giọng hỏi bên tai, “Thành niên rồi, ta mới có thể dạy ngươi cách hôn môi.”
【Tác giả có lời muốn nói】
Tu: Nhu nhược, ngạo kiều, biết làm nũng, thân phận lại đáng nghi… Nhưng mặc kệ, vẫn muốn chiếm làm của riêng.
( Lý trí [-1] [-1] [-1] … )