Cây Mắc Cỡ Cũng Có Thể Trở Thành Đại Boss Phản Diện!

Chương 36



Thân thể xuất hiện phản ứng xa lạ khiến Tuyết Chiêu có chút hoảng loạn.

Lần nữa nhìn thấy ánh mắt Tu Kỷ Tân đang nhìn mình, trong lòng cậu sinh ra cảm giác nhút nhát, lúng túng mà muốn bỏ chạy.

Thế nhưng cái đuôi vẫn còn bị người ta giữ lấy, toàn thân Tuyết Chiêu chẳng còn chút sức lực nào.

Ngay sau đó, cậu cảm nhận được đầu ngón tay đang v**t v* cái đuôi tựa như đang cố chạm sâu vào thứ bên trong hơn nữa.

Tuyết Chiêu lập tức luống cuống, cố chống cự lại, khẽ nói: “Đừng mà……”

Bộ đồ ngủ vốn đã rất rộng, chỉ cần kéo lên một chút là có thể chạm tới bên trong.

Tu Kỷ Tân nhẹ nhàng đè Tuyết Chiêu xuống, dỗ dành: “Đừng sợ, để ta xem thử một chút.”

Tuyết Chiêu không trốn thoát được, khuôn mặt bị ép sát vào người kia, cảm giác kỳ lạ trên cơ thể càng thêm rõ rệt.

Lỗ tai cậu đỏ bừng, hơi thở càng lúc càng gấp gáp.

Tu Kỷ Tân vẫn luôn dịu dàng dỗ dành, dù hành động hơi có phần ép buộc, nhưng giọng điệu lại vô cùng nhẹ nhàng và chậm rãi.

“Sẽ không khó chịu đâu,” hắn nói khẽ, “Ngoan nào.”

Tuyết Chiêu dần dần buông lỏng, đầu óc rối loạn, không thể suy nghĩ bình thường.

Cậu không kiểm soát được mà cả người run rẩy, chỉ còn lại bản năng thúc đẩy, tự mình tiến sát về phía trước cọ cọ.

Tu Kỷ Tân hôn lên môi cậu như khích lệ, tiếp tục dỗ dành, không ngừng khen cậu thật ngoan.

Lý trí của Tuyết Chiêu đã chẳng còn sót lại bao nhiêu, nhịn không được mà rúc vào bên cổ Tu Kỷ Tân, giống như một chú mèo con cuống quýt cắn nhẹ.

Cậu dùng sức cắn mấy lần, để lại dấu răng nhàn nhạt trên da đối phương.

“Ưm……”

Có lẽ vì đây là lần đầu tiên trải qua chuyện như vậy, Tuyết Chiêu không thể kiên trì được lâu.

Đầu óc hắn trống rỗng, mãi một lúc lâu sau mới chậm chạp nhận ra — vừa rồi mình đã làm những gì.

Cảm giác xấu hổ mãnh liệt ập tới, Tuyết Chiêu gần như không thở nổi, run rẩy nép trong lòng ngực Tu Kỷ Tân, khóe mắt đỏ hồng ướt át.

Tu Kỷ Tân rút tay ra, tiện tay lau qua rồi đặt lên áo ngoài bên cạnh, động tác vô cùng tùy ý.

Thấy hắn hành động như vậy, Tuyết Chiêu càng thêm cảm thấy xấu hổ.

Sao lại như thế được… Sao lại có thể…

Tuyết Chiêu quay đầu né tránh ánh mắt, vùi mặt xuống, tưởng như sắp bật khóc, lại bị người kia nâng mặt lên lần nữa.

Trên người Tu Kỷ Tân đã nhiễm hương của cậu, ánh mắt chăm chú , cúi xuống hỏi: “Cảm giác thế nào?”

Mặ Tuyết Chiêu đỏ bừng, ánh mắt lộ ra vẻ mơ hồ.

“Cảm giác thế nào?” Tu Kỷ Tân lại hỏi, “Có thoải mái không?”

Lần này Tuyết Chiêu nghe rõ, nhưng vẫn không trả lời, hơi thở hỗn loạn, không thông suốt.

Cảm giác… là gì chứ?

Lúc đó quả thật là thoải mái, nhưng sau khi kết thúc…

Cho dù đã phát tiết rồi, Tuyết Chiêu vẫn cảm thấy lý trí chưa thể hoàn toàn quay lại.

Ngoài cảm giác xấu hổ, trong cơ thể ngược lại từng đợt từng đợt dâng lên thứ cảm giác hư không khó nhịn.

Cậu như thể… càng lúc càng thấy không ổn.

Đói quá…

Phải có thêm “đồ ăn” mới lấp đầy được cảm giác trống rỗng ấy.

Tuyết Chiêu rơi nước mắt, run rẩy lên án: “Đều tại ngươi…”

Chính là tại hắn, mới khiến cậu bị ép bước vào thời kỳ trưởng thành.

Rõ ràng tối qua vẫn chưa thế này mà…

Tu Kỷ Tân ôm lấy Tuyết Chiêu, chậm rãi lau nước mắt trên mặt cậu.

Tuyết Chiêu không khóc bao lâu, đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn, lại nhịn không được khẽ khàng cầu xin: “Ngươi hôn ta đi……”

Ngoài cửa sổ trời vẫn sáng rõ, lúc này vẫn đang là ban ngày.

Tu Kỷ Tân không nói lời nào, như thể không nghe thấy gì, chỉ lặng lẽ cúi mắt, bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo trên người Tuyết Chiêu.

Từ dưới hướng lên trên, làn da trắng mịn dần dần lộ ra từng chút từng chút một, nơi eo và sườn có vài vệt đỏ mờ, là dấu vết do hôm qua bất cẩn lưu lại.

Tuyết Chiêu luống cuống muốn ngăn lại, nhưng lúc này mới phát hiện — dường như Tu Kỷ Tân cũng đã…

Cũng có phản ứng rồi.

Cậu vẫn rất muốn được Tu Kỷ Tân hôn, nhưng lại vừa sợ hãi, vừa ngại ngùng, khẽ co người lại, giọng mang theo chút uất ức: “Ta… ta dùng tay giúp ngươi, được không?”

Tu Kỷ Tân không đáp vào câu hỏi đó, hỏi ngược lại một cách khó hiểu: “Ngươi hình như rất khác thường.”

Hắn vừa nói vừa chạm vào gương mặt nóng bừng của Tuyết Chiêu, thấp giọng hỏi: “Sao lại như vậy? Nói cho ta biết đi.”

Tuyết Chiêu bối rối chớp mắt, lắp bắp: “Không… không có gì……”

Cậu thật sự không giỏi nói dối, đầu óc giờ phút này vẫn còn hỗn loạn, càng không thể nghĩ ra lý do hợp lý nào để giấu diếm.

Nghe đến đó, ánh mắt Tu Kỷ Tân trầm xuống.

Sự khác thường của Tuyết Chiêu, là bắt đầu từ tối qua.

Nửa đêm ngủ không yên, chủ động muốn thân mật. Đến ban ngày vừa tỉnh lại chưa đến nửa tiếng, lại trông giống như đã đói bụng từ lâu.

Rất có thể là tối qua, trong lúc cố ý quyến rũ hắn, định dụ hỏi ra tung tích thánh vật, cậu đã vô tình “ăn” quá nhiều năng lượng, nên mới đột ngột bước vào thời kỳ trưởng thành của mị ma.

Tu Kỷ Tân nghĩ, cậu giống như một con mèo con vẫn chưa chịu nghe lời, định lén làm chuyện xấu, lại làm đổ sữa lên người mình, lạnh đến mức suýt bị cảm, vậy mà vẫn không chịu ngoan ngoãn thừa nhận.

Hắn cởi nốt chiếc cúc cuối cùng trên áo Tuyết Chiêu, để lộ bờ vai mảnh khảnh và xương quai xanh xinh đẹp.

Tuyết Chiêu không còn sức chống cự, chỉ biết dựa vào trong lòng hắn, biểu cảm vừa đáng thương vừa mong chờ, một bên lại không nhịn được, muốn chủ động hôn hắn lần nữa.

Lấy hết can đảm tiến sát lại gần, cằm Tuyết Chiêu liền bị nắm lấy.

“Đêm qua,” giọng Tu Kỷ Tân trầm thấp, “Lẽ ra ta không nên mềm lòng với ngươi.”

Đêm qua…? Tối hôm qua?

Tuyết Chiêu cố gắng suy nghĩ, mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Cậu còn chưa kịp phản ứng, liền bị Tu Kỷ Tân bế bổng lên, mang đến giường.

Trên chiếc giường phủ chăn ga mềm mại mà chắc chắn, Tuyết Chiêu gần như bị ném xuống.

Tu Kỷ Tân lập tức đè người xuống, cúi đầu hôn cậu.

Cuối cùng cũng chờ được nụ hôn này, “đồ ăn” ngọt ngào khiến Tuyết Chiêu trong khoảnh khắc cảm thấy được thỏa mãn, tạm thời quên hết mọi chuyện khác.

Cậu vòng tay ôm cổ Tu Kỷ Tân, chủ động đưa đầu lưỡi mềm mại ra, muốn chiếm được nhiều hơn nữa.

Sau một lần thân mật, Tuyết Chiêu th* d*c không nổi, ngẩn ngơ một lát.

Nhưng không bao lâu sau, cảm giác đói khát và trống rỗng ấy lại dâng lên lần nữa, dường như vĩnh viễn không thể được lấp đầy.

Cậu bắt đầu cảm thấy bất an, cái đuôi quấn trên đùi cũng hơi co lại căng thẳng.

Tu Kỷ Tân cúi mắt nhìn chăm chú, hỏi: “Vẫn còn đói sao?”

Tuyết Chiêu uất ức khẽ đáp: “Ừm……”

“Muốn hôn môi,” Tu Kỷ Tân lại hỏi, “Hay là muốn được sờ đuôi?”

Bị lời hắn dẫn dắt, cổ họng Tuyết Chiêu khẽ động, nuốt nước bọt.

Không chỉ muốn được hôn… cái đuôi cũng muốn được sờ, còn muốn được Tu Kỷ Tân ôm trọn, không đi đâu cả.

Tu Kỷ Tân lại hỏi lần nữa: “Muốn lên giường sao?”

Lông mi Tuyết Chiêu khẽ run, thần sắc mang theo sợ hãi.

Nhưng rất nhanh sau đó, Tuyết Chiêu liền ý thức được — Tu Kỷ Tân căn bản không phải đang hỏi ý kiến.

Mấy chiếc nút áo trên người cậu từ lâu đã bị cởi, y phục chỉ cần kéo nhẹ một cái là có thể rơi xuống.

Tuyết Chiêu muốn trốn vào trong chăn, nhưng không thể thoát khỏi vòng tay ôm chặt của Tu Kỷ Tân, khóe mắt đỏ bừng, nghẹn ngào sắp khóc.

Rất nhanh, quần áo trên người cậu đã hoàn toàn không còn gì.

Thời tiết ngoài trời dần se lạnh, không biết từ lúc nào lò sưởi âm tường trong phòng ngủ đã được bật lên, khiến nhiệt độ trong phòng từ từ tăng cao.

Tuyết Chiêu không cảm thấy lạnh, ngược lại gương mặt nóng bừng, cơ thể cũng hơi nóng lên.

Tu Kỷ Tân nghiêng người đến gần, vừa dỗ dành vừa hỏi: “Ma văn ở chỗ nào?”

Rõ ràng biết mà vẫn cố tình hỏi. Tuyết Chiêu vừa xấu hổ vừa run rẩy, không còn sức để phản kháng, bị lật người nằm úp sấp trên chăn.

Khi ma văn trên người bị chạm vào, nước mắt cậu lập tức trào ra, vùi mặt trong chăn, chỉ để lộ ra mái tóc bạc và đôi tai đỏ bừng.

Ánh mắt Tu Kỷ Tân như mang sức nặng, dõi theo từng chuyển động của đầu ngón tay, từ ma văn lan xuống dãy gốc đuôi nối liền phía dưới, chậm rãi lần mò xuống.

Khi đến gần phần bên sườn chân, cái đuôi quấn quanh đùi Tuyết Chiêu liền chủ động tiến tới, khẽ cọ vào lòng bàn tay Tu Kỷ Tân, phần đuôi nhỏ ở cuối cũng thuần thục nâng lên, nhẹ nhàng đặt vào tay hắn.

So với Tuyết Chiêu đang ngượng ngùng xấu hổ, cái đuôi của cậu lại như thể rất biết điều, thành thật hơn nhiều.

Tu Kỷ Tân nắm lấy cái đuôi, v**t v* một lúc, sau đó mới buông Tuyết Chiêu ra.

Cuối cùng cũng giành lại được tự do, Tuyết Chiêu chậm chạp ngồi dậy, trốn vào một góc giường.

Cậu hoảng sợ mà co người lại, Tu Kỷ Tân thì ngồi ngay phía trước, ánh mắt đen láy nghiêng nhìn xuống, vừa thong thả vừa ung dung cởi bỏ cúc áo của mình.

Tuyết Chiêu lại bắt đầu thấy khó thở, kéo chăn lên định che kín cả người để trốn vào trong.

Cùng lúc đó, ở ngoài đình viện.

Hai trợ lý cùng đến, nhưng lại bị một con mèo đen chặn ngay cửa, không cho họ bước vào nửa bước.

Đối diện với con mèo đen, hai người giữ thái độ hết sức cung kính, một người khẽ giải thích: “Phía bên Cáo Giải Thính có chút chuyện, muốn thỉnh thần phụ sang đó xem.”

Sáng nay, Tu Kỷ Tân rời đi đột ngột, không nói với ai mình đi đâu.

Mãi đến khi không thấy bóng dáng,Nguyên Chử mới phái các trợ lý đi tìm.

Vài người đã tìm một vòng lớn, hỏi thăm những người từng trông thấy Tu Kỷ Tân, mới biết được hắn đã quay lại đình viện.

Nhưng mèo đen cũng đang canh giữ ở đó, tuyệt đối không cho họ vào trong quấy rầy, đến một tiếng gọi cũng không cho phép phát ra.

Trợ lý nói nhỏ mục đích đến đây, nhưng mèo đen vẫn đứng bất động tại chỗ, đôi mắt vàng lạnh lẽo nhìn thẳng vào họ.

Nó là linh miêu, cực kỳ thông minh nhạy bén, có thể hiểu tiếng người — nhưng nó chỉ nghe lời một người duy nhất là Tu Kỷ Tân.

Thấy hai người vẫn chưa rời đi, mèo đen bèn giơ móng vuốt lên, phát ra tiếng “grừ grừ” cảnh cáo.

Hai trợ lý vội vã lùi lại, không dám chần chừ thêm một khắc, quay đầu rời khỏi nơi đó nhanh chóng.

Đợi họ đi xa rồi, mèo đen nhảy lên tường rào, híp mắt phơi nắng, một bên vừa lim dim, một bên vừa tuần tra bốn phía.

Bên trong phòng ngủ, màn giường buông xuống, che đi phần nào ánh sáng ban ngày.

Tu Kỷ Tân vén chăn lên, đem Tuyết Chiêu đang trốn tránh ôm thẳng vào lòng.

Da kề sát da, nhiệt độ cơ thể thuộc về người kia truyền đến, không hề giữ lại chút nào.

Mới chỉ cách một lúc không được thân mật, Tuyết Chiêu lại cảm thấy nóng, lại đói — khi Tu Kỷ Tân hôn lên, cả người cậu liền mềm nhũn đến mức kỳ lạ.

Ma văn nơi thắt lưng cũng bị v**t v*, tiếp đó, tay kia lại tiếp tục đi sâu hơn xuống dưới.

Giọng Tuyết Chiêu mang theo tiếng nức nở: “Ta… ta dùng tay… được không?”

“Không được,” Tu Kỷ Tân thấp giọng đáp, “Nhìn ngươi bây giờ đi, có nhịn nổi không?”

Trong sách cổ từng ghi lại, khi mị ma bước vào thời kỳ trưởng thành, trong một khoảng thời gian ngắn, nhu cầu với “đồ ăn” sẽ tăng mạnh.

Mà thời kỳ trưởng thành của Tuyết Chiêu bắt đầu từ tối hôm qua, đến hiện tại, chỉ ôm hay hôn đã không thể nào thỏa mãn được nữa.

Nếu không được ăn đủ, mị ma sẽ như bị bản năng dẫn dắt, mất hết lý trí, hóa thành dã thú.

Nghe vậy, Tuyết Chiêu như không hiểu hết, trong mắt hiện lên chút mơ hồ lẫn hoang mang.

Tu Kỷ Tân hôn lên môi cậu, lại dỗ dành: “Đừng sợ, sẽ không đau đâu.”

Tuyết Chiêu một lần nữa bị đặt nằm xuống giường, vẫn đang rơi nước mắt, dáng vẻ đầy uất ức: “Không cần…”

Tu Kỷ Tân giữ lấy chân cậu, cúi đầu hôn môi: “Không cần cái gì?”

“Không cần cho ngươi ăn,” hắn vừa hỏi, “Hay là không cần làm ngươi? Chọn một cái.”

Tuyết Chiêu vì xấu hổ mà quay mặt đi, lông mi run rẩy, không thể thốt nên lời.

Tu Kỷ Tân dịu dàng v**t v* gương mặt cậu, nhưng động tác lại chẳng hề nhẹ tay, không có chút nào mềm lòng, từng chút một tiến sâu vào trong.

Đến lúc thật sự hoàn toàn kết hợp, Tuyết Chiêu cảm thấy mình sắp không thở nổi.

Một phần không thuộc về bản thân, lại bị gắn chặt vào cơ thể, như thể muốn đem cậu xé toạc ra, nghiền nát thành mảnh vụn.

Cậu thậm chí không khóc thành tiếng nổi, nước mắt chỉ có thể im lặng tuôn rơi mãi không dứt.

Nhưng khi đã chịu đựng qua được đoạn đầu khó nhịn kia, cảm giác dần dần thay đổi.

Cuối cùng, Tuyết Chiêu không tự chủ mà khẽ rên một tiếng, nước mắt cũng đã ngừng rơi.

Cậu nhìn màn giường khẽ lay động mà ngẩn người, rồi ngoan ngoãn vòng tay ôm lấy cổ Tu Kỷ Tân, cùng hắn trao nhau những nụ hôn đứt quãng.

Thì ra làm loại chuyện này, so với chỉ hôn môi, còn có thể nhận được nhiều “đồ ăn” hơn.

Giá trị sinh mệnh vẫn không hề có thông báo tăng lên, nên Tuyết Chiêu chỉ có thể ngây thơ tự mình trải nghiệm, lần mò cảm giác.

Cái đuôi mềm mại của cậu rũ trên chăn, phần đuôi nhỏ ở cuối thỉnh thoảng lại căng lên run rẩy, vừa cảm thấy dễ chịu lại vừa khó nhịn.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng gay gắt không biết từ lúc nào đã tắt hẳn, trong phòng không bật đèn, ánh sáng càng trở nên âm trầm mơ hồ.

Trong khoảnh khắc kịch liệt nhất, Tu Kỷ Tân hôn lên vành tai Tuyết Chiêu, thấp giọng hỏi: “Bây giờ để ta cho ngươi ăn, được không?”

Tuyết Chiêu lại rơi nước mắt, không thể trả lời thành lời.

Nhưng Tu Kỷ Tân nhất định phải nghe được đáp án, cho đến khi cậu ngượng ngùng nói ra chữ “Muốn”, hắn mới coi như chịu buông tha.

Cuối cùng, “đồ ăn” vừa quen thuộc lại vừa xa lạ kia, theo một cách khác tràn vào cơ thể.

Tuyết Chiêu gần như choáng váng, cái miệng nhỏ thở hổn hển, mãi mà không thể hoàn hồn lại.

Tu Kỷ Tân ôm cậu vào trong ngực, nhẹ nhàng v**t v* cái đuôi mềm nhũn đã không còn sức lực: “No chưa?”

Ánh mắt Tuyết Chiêu mơ hồ ngây ngô, vô thức l**m l**m đôi môi đỏ mọng của mình.