Cây Mắc Cỡ Cũng Có Thể Trở Thành Đại Boss Phản Diện!

Chương 59



Tuyết Chiêu vốn dĩ đã choáng váng, lại chịu ảnh hưởng từ cảnh trong mơ, càng không cách nào giữ được bình tĩnh để suy nghĩ rõ ràng.

Bị chạm vào đuôi, lại nhìn thấy những hình ảnh khiến cậu thẹn thùng…

Thật giống như cậu và Tu Kỷ Tân thật sự đã lên giường, nhưng cố tình cái gì cũng chưa làm, vậy mà trong lòng lại sinh ra một trận cảm giác nôn nóng khó hiểu.

Tuyết Chiêu theo bản năng hướng về phía Tu Kỷ Tân tìm kiếm trợ giúp, hy vọng hắn có thể khiến cậu an tâm lại.

Cách khiến cậu an tâm chính là sờ đuôi.

Thấy Tuyết Chiêu vừa ngượng ngùng vừa không tự giác ỷ lại chờ đợi, ánh mắt Tu Kỷ Tân dần trầm xuống, đem cậu ôm lên đùi mình.

Vạt váy lông bị vén lên, Tu Kỷ Tân ôm lấy eo Tuyết Chiêu, nhưng lại không như mong muốn mà chạm đến đuôi, chỉ là hôn đứt quãng lên môi cậu, từ eo sườn lần mò lên trên.

Tuyết Chiêu có phần nhịn không được, nhẹ nhàng cau mày, muốn đẩy tay hắn ra, chỉ cần sờ đuôi là được rồi.

Ngay lúc này, sương mù quanh người lại tan đi rất nhiều, động tĩnh bên giường sát vách đột nhiên vang lên càng thêm rõ rệt.

Âm thanh v·a ch·ạm càng lúc càng vang, Tuyết Chiêu nghe thấy chính mình trong đó đang khóc th* d*c đến dữ dội, không cần nhìn cũng biết cảnh tượng kịch liệt đến mức nào.

Sương mù tràn ra mang theo hơi thở t·ình d·ục càng thêm nồng đậm, từng tầng từng lớp bao phủ lấy bốn phía.

Mà đây là mộng của Tu Kỷ Tân, từ trong ý niệm của hắn mà thay đổi thành như vậy.

Tuyết Chiêu cúi đầu, gương mặt đỏ ửng, Tu Kỷ Tân v**t v* sau eo cậu, hơi thở phả ngay bên tai: “Muốn thao ngươi như vậy.”

Khác với “chính mình” trong mộng lúc trước, lần này giọng hắn thong thả ôn hòa, hoàn toàn không giống như đang nói những lời như thế.

Tuyết Chiêu hô hấp không thông, bả vai khẽ run rẩy.

Tu Kỷ Tân lại trầm giọng hỏi: “Vì sao lại thích sờ đuôi đến như vậy?”

Kể cả là từ trước khi tiến vào cảnh trong mơ, khi thì nói không thích hắn, khi lại ngoan ngoãn cho vuốt đuôi, bất cứ hành động nào cũng giống như đang trêu chọc, câu dẫn.

Những lời như “con thỏ đ*ng d*c” linh tinh gì đó, thật ra chỉ là đang trêu đùa Tuyết Chiêu mà thôi.

Quỷ hồn thì làm sao có thể đ*ng d*c.

Khả năng lớn nhất là, cậu rõ ràng đã có được quỷ thân nhưng vẫn chưa thấy thỏa mãn, còn muốn nhiều hơn nữa.

Nếu không phải thân thể cậu vẫn chưa hồi phục…

Tuyết Chiêu không trả lời, giống như căn bản không nghe rõ lời Tu Kỷ Tân nói, chỉ vùi đầu vào trong ngực hắn cọ cọ.

“Đuôi……” Cậu ủy khuất làm nũng, giọng mang theo chút nức nở, “Sờ một chút……”

Hầu kết Tu Kỷ Tân khẽ động, hắn lập tức đẩy cậu ngã xuống.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bốn phía trở nên tối đen tĩnh lặng.

Kỹ năng “Đi vào giấc mộng” @#* đã ngưng hoạt động…

Ánh trăng mỏng manh miễn cưỡng xuyên qua màn cửa, là nguồn sáng duy nhất trong căn phòng.

Tuyết Chiêu ngơ ngác một lúc lâu, mới dần phản ứng lại — cậu đã thoát khỏi cảnh trong mơ.

Ngay sau đó, hơi thở quen thuộc tiến lại gần.

Tuyết Chiêu lại bị bế lên một lần nữa, mềm như bông dựa vào trong ngực Tu Kỷ Tân, nức nở khe khẽ trong bóng tối.

Tu Kỷ Tân xoa đuôi của cậu, lực đạo mang theo chút trừng phạt, vừa xoa vừa thấp giọng hỏi: “Thoải mái không?”

Trong phòng vẫn chưa bật đèn, ánh sáng quá mờ, Tuyết Chiêu như thể còn đang ở trong mộng, ngây ngô trả lời: “Thoải mái……”

Cái đuôi bị lòng bàn tay hắn bao trọn, cả người đều trở nên ấm áp, cảm giác vô cùng thỏa mãn.

Dù cho lực có mạnh hơn, Tu Kỷ Tân vẫn không làm cậu bị đau, chỉ tiếp tục x** n*n và v**t v* cái đuôi ấy suốt một lúc lâu.

Tuyết Chiêu không biết mình bị buông ra từ lúc nào, chỉ cảm thấy mình đang ngồi trên giường, cửa sổ lùa vào cơn gió lạnh khiến cậu cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

Hồi tưởng lại tất cả những gì vừa xảy ra không lâu trước đó, cậu mới hậu tri hậu giác mà ý thức được, cuống quít nhấc chăn lên, đem bản thân giấu kín vào bên trong.

Tu Kỷ Tân nhìn thấy cảnh ấy, cũng không ngăn cản.

Hơi thở hắn có phần hỗn loạn, thong thả cởi khóa quần.

Tuyết Chiêu cuộn tròn trong chăn, gương mặt đỏ ửng vẫn chưa tan, chỉ nghe thấy nhịp hô hấp nặng nề của Tu Kỷ Tân bên ngoài.

Cậu không dám nhúc nhích, giống như một chú chim nhỏ sợ hãi, khẽ nhắm mắt lại, cố gắng giả vờ như không biết gì cả.

Mãi đến khi Tu Kỷ Tân đứng dậy rời khỏi, một mình đi vào phòng tắm.

Nghe tiếng nước vang lên từ bên trong, giờ khắc này Tuyết Chiêu mới thật sự bình tĩnh lại.

Cậu hơi cựa mình trong chăn, nhưng vẫn không đi ra ngoài.

Khi nãy… rõ ràng là bản thân vô cớ gây rối, còn cứng đầu nói Tu Kỷ Tân không thích mình.

Nhưng hiện tại, cậu đã hiểu rõ…

Tu Kỷ Tân là thích cậu.

Chẳng qua không chịu cùng cậu lên giường là bởi vì quỷ thân của cậu mới vừa luyện thành, vẫn chưa thể…

Tuyết Chiêu không muốn thừa nhận mình lại để ý chuyện như thế, một lần nữa nhắm mắt, hít sâu vài hơi, cố gắng xua đi những ý nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Nhưng mà cậu vừa nhắm mắt lại mạc danh nghĩ tới những hình ảnh đã thấy trong mộng.

Tuyết Chiêu lặng lẽ đỏ mặt, đưa tay sờ sờ vành tai đã nóng lên, trong lòng có chút ảo não.

Cậu đây là làm sao vậy, chẳng lẽ thật sự là……

Hay là do thân phận mị ma ở thế giới trước, còn để lại tác dụng phụ gì đó?

Tuyết Chiêu suy nghĩ miên man, thì nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra.

Tiếng bước chân từ xa dần tới gần, Tu Kỷ Tân đã trở lại phòng.

Khi ánh đèn bật sáng, Tuyết Chiêu mới ý thức được cậu trốn trong chăn lâu như vậy mà không tranh thủ lúc Tu Kỷ Tân còn chưa quay lại mặc quần áo vào cho xong.

Bây giờ muốn chui ra thì đã không kịp nữa rồi, thú bông cũng không biết bị ném ở đâu.

“Sao còn trốn trong đó?”

Tu Kỷ Tân đi tới gần, nắm lấy một góc chăn, muốn trực tiếp kéo lên.

Tuyết Chiêu vội vàng ngăn lại, cách lớp chăn đẩy tay hắn ra, rồi lập tức rụt người lui về phía sau.

Sau đó, trong chăn truyền ra một giọng nói mỏng manh: “Quần áo……”

Tu Kỷ Tân liếc mắt nhìn, rồi cầm lấy thú bông bị vứt sang một bên, giúp cậu mặc lại quần áo đã bị cởi ra.

Tuyết Chiêu cọ tới cọ lui một lúc, lúc này mới từ trong chăn chui ra.

Tóc bạc của cậu hơi rối, lỗ tai cũng rũ xuống một chút, gương mặt vẫn còn ửng đỏ, dè dặt cẩn thận nhìn về phía Tu Kỷ Tân.

Tu Kỷ Tân kéo chăn ra, duỗi tay ôm cậu vào lòng.

Tuyết Chiêu vẫn mang vẻ sợ sệt, cúi đầu im lặng một lúc lâu, cuối cùng mới miễn cưỡng thả lỏng đôi chút, chậm rãi dựa vào vòng tay quen thuộc kia.

Tu Kỷ Tân v**t v* tóc cậu, rũ mắt hỏi: “Giờ thì ngoan chưa?”

Tuyết Chiêu vùi mặt vào, không nói lời nào, giả vờ như không nghe thấy.

Một lúc sau, cậu chậm rãi ngẩng đầu, nhỏ giọng nói: “Ta muốn xem TV……”

Tu Kỷ Tân hỏi: “Muốn ta xem cùng không?”

Tuyết Chiêu do dự một lát, nhẹ nhàng gật đầu.

Cậu nhìn vô cùng ngoan ngoãn, mà dáng vẻ này so với lúc tủi thân làm ầm lên đòi sờ đuôi lại càng giống như đang vô thức câu dẫn người khác.

Tu Kỷ Tân nhịn không được lại sát lại gần, hôn lên má Tuyết Chiêu một cái, rồi ôm cậu ra phòng khách.

【Hệ thống】: Ký chủ, mọi việc vẫn thuận lợi chứ?

Hệ thống một lần nữa online, bình tĩnh gửi đến một dòng tin nhắn.

Nó nhanh chóng mở ra giao diện, liếc nhìn qua các loại số liệu.

【Giá trị cảm xúc】: 101 điểm

Xem ra giá trị cảm xúc của một NPC là không có giới hạn cao nhất……

Số liệu tăng lên quá nhanh, hơn nữa thường xuyên xảy ra vào lúc hệ thống bị che chắn, khiến nó hoàn toàn không thể tiến hành phân tích.

Tuyết Chiêu khẽ “ừm” một tiếng, lặng lẽ đáp lại hệ thống.

Lúc này, giao diện bỗng nhiên hiện ra một loạt thông báo:

【Nhiệm vụ chi nhánh mới đã được công bố!】

【Tình huống nhiệm vụ cụ thể】: Khiến giá trị cảm xúc của một NPC bất kỳ vượt qua 60 điểm
【Phần thưởng nhiệm vụ】: Giá trị phản diện+10
【Giá trị phản diện hiện tại】: 75
【Nhiệm vụ đã hoàn thành!】

【Nhiệm vụ chi nhánh mới đã được công bố!】

【Tình huống nhiệm vụ cụ thể】: Khiến giá trị cảm xúc của một NPC bất kỳ vượt qua 90 điểm
【Phần thưởng nhiệm vụ】: Giá trị phản diện +10
【Giá trị phản diện hiện tại】: 85
【Nhiệm vụ đã hoàn thành!】

【Nhiệm vụ chủ tuyến mới đã được công bố!】

【Tình huống nhiệm vụ cụ thể】: Khiến một con người cam tâm tình nguyện chuẩn bị tài liệu cường hóa quỷ thân cho cậu.

【Nhiệm vụ khen thưởng】: Giá trị phản diện +50
【Giá trị phản diện hiện tại】: 95

Một lần liền tuyên bố ba nhiệm vụ, trong đó hai nhiệm vụ chi nhánh đã trực tiếp hoàn thành.

Hệ thống cẩn thận nghiên cứu nhiệm vụ chủ tuyến cuối cùng: “Cường hóa quỷ thân? Để ta xem yêu cầu những tài liệu gì……”

“Cái kia…” Tuyết Chiêu hơi ấp úng lên tiếng, “Hình như… đã làm rồi……”

Lúc trước sau khi rời khỏi cảnh trong mơ, Tu Kỷ Tân đã sờ đuôi cậu rất lâu, trên đường còn nhắc tới chuyện này.

Bởi vì hồn thể của Tuyết Chiêu vốn đã yếu, dù có dùng tinh huyết để tu luyện thành quỷ thân, thì vẫn cực kỳ mỏng manh.

Tu Kỷ Tân từng nói, hắn đã thiết lập trận pháp ở nhiều nơi trong phòng, sẽ không ngừng giúp Tuyết Chiêu tụ hồn cho quỷ thân.

Đợi thêm hai ngày nữa, lại dùng đến đạo phù chú thứ hai, lúc đó mới được xem như là “dưỡng” xong.

Hệ thống vô cùng kinh ngạc và mừng rỡ: “Thật sự chứ!?”

Nó nhanh chóng tra cứu cơ sở dữ liệu, quả nhiên phát hiện việc cường hóa quỷ thân đích thực yêu cầu thiết lập trận pháp hoặc vẽ bùa chú, nếu hai người ở bên nhau thường xuyên, tiến độ sẽ càng nhanh hơn một chút.

【Hệ thống】: Vậy thì nhiệm vụ chủ tuyến cũng có thể tính là đã hoàn thành rồi!

Tiến triển thuận lợi đến mức này, hệ thống phá lệ khen ngợi Tu Kỷ Tân hai câu.

【Hệ thống】: Xem ra dù hắn không có ký ức ở thế giới trước thì cũng vẫn thật sự thích ký chủ đấy.

Tuyết Chiêu không đáp lại, vành tai hơi đỏ lên.

Cậu thật sự không dám nói ra việc Tu Kỷ Tân giúp cậu cường hóa quỷ thân là vì… vì cái lý do kia…

Hệ thống cũng không hỏi thêm gì, dù sao thì quá trình thế nào cũng mặc, mục tiêu cuối cùng đạt được là được rồi.

Hệ thống một lần nữa rà soát lại lịch sử nhiệm vụ đã hoàn thành, trong lòng mang theo tâm tình vi diệu phức tạp.

Nhiệm vụ ở thế giới này so với những lần trước quả thật nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Tuyết Chiêu không cần chạy khắp nơi tìm kiếm manh mối, cũng không cần lo sợ bị ai phát hiện thân phận, chỉ cần chuyên tâm nâng cao thực lực là được.

Hơn nữa, càng thu thập được nhiều giá trị cảm xúc từ NPC, thì giá trị sinh mệnh tích lũy càng cao, hồn lực của quỷ hồn cũng theo đó mà mạnh lên.

Tình hình trước mắt mà nói, Tuyết Chiêu chỉ cần ở bên cạnh Tu Kỷ Tân, gần như không cần tốn sức gì, cũng có thể được “nuôi dưỡng” trở thành “ác quỷ tương lai”, “đại phản phiện” có thực lực cường đại.

Trong khi hệ thống mang tâm trạng vi diệu, phức tạp suy nghĩ thì đồng thời lại sinh ra một tia lo lắng.

Tu Kỷ Tân là một trong các vai chính trong tương lai, nếu cứ tiếp tục thế này, có khi nào sẽ ảnh hưởng đến cốt truyện chính thức của thế giới này?

Nhưng nghĩ lại, nếu thật sự lo ngại chuyện cốt truyện bị ảnh hưởng thì ngay từ đầu nhiệm vụ đã phải nhắc nhở cấm tiếp cận những nhân vật quan trọng.

Mà hiện tại nhiệm vụ vẫn tiến triển hoàn toàn bình thường, vậy thì hẳn là… không có vấn đề gì cả.

Hệ thống yên tâm, liền tắt thông báo nhiệm vụ.

Nhân lúc hiện tại Tuyết Chiêu đang nhàn rỗi, nó lại chủ động nhắc tới một chuyện khác.

【Hệ thống】: Ta đã tra cứu, hình thái bên ngoài của quỷ thân sẽ không ảnh hưởng đến tâm trí hồn thể. Nếu ký chủ cảm thấy có chỗ nào không bình thường thì rất có thể là do nguyên nhân từ vật phẩm.

Tình huống như vậy trong số các “phụ vật quỷ” là rất thường thấy, cũng có liên quan đến tính cách và thói quen của bản thân.

Tỷ như một con quỷ không thích ra ngoài nếu bám vào người sống thì hay ngồi lì trên bệ đá ở góc sân, dần dần trở nên quái gở, u uất nặng nề.

Tuyết Chiêu thì khác — hồn lực vốn yếu, lại vừa đơn thuần vừa dễ sợ hãi, cho nên việc bị ảnh hưởng bởi thú bông thỏ cũng có cơ sở nhất định. Dù tu luyện quỷ thân nhanh đến đâu, thì vẫn có khả năng vô ý dung hợp một phần đặc tính.

Tóm lại, thứ đang ảnh hưởng đến cậu hiện tại, một là “thú bông”, một là “con thỏ”.

Hệ thống phân tích sơ bộ nếu chịu ảnh hưởng từ thú bông, cậu có thể sẽ trở nên ngoan ngoãn, an tĩnh, thích được ôm ấp, làm bạn, luôn mang theo cảm giác mềm mại dễ gần. Còn nếu bị ảnh hưởng từ con thỏ, thì rất có thể sẽ nhiễm một số tập tính động vật

Tuyết Chiêu thấp thỏm bất an: “……Tập tính động vật?”

Cho nên, cậu thật sự có khả năng… đ*ng d*c?

Chuyện này đối với một “gốc cây nhỏ” như cậu mà nói, đúng là quá mức khó tin, gần như không thể tưởng tượng nổi…

【Hệ thống】: Đúng vậy, ta đã sắp xếp lại một ít tư liệu.

Hệ thống liền một hơi gửi tới cả đống thông tin, toàn bộ đều liên quan đến thỏ — từ đặc điểm sinh lý, hành vi, cho đến các thói quen sinh hoạt, từng dòng một rõ ràng chi tiết.

Tuyết Chiêu chỉ liếc mắt nhìn qua, căn bản không có tâm tư để đọc kỹ.

“Kỳ thật cũng không cần quá lo,” hệ thống nhẹ giọng an ủi, “Vấn đề không nghiêm trọng đâu. Quỷ thân đã luyện thành, hiện giờ còn đang trong quá trình cường hóa, sẽ không tiếp tục dung hợp với vật phẩm thêm nữa.”

Dù cho có thực sự bị ảnh hưởng một chút, thì cũng chỉ là rất nhỏ thôi.

Những lời này khiến sự bất an trong lòng Tuyết Chiêu giảm bớt đôi chút, cậu khẽ “ừm” một tiếng.

Phim truyền hình vẫn đang chiếu, nhưng mắt Tuyết Chiêu dần trở nên thất thần, vô thức ôm chặt lấy Tu Kỷ Tân hơn một chút.

Cảm nhận được cậu khác thường, Tu Kỷ Tân khẽ nghiêng đầu, giọng trầm thấp hỏi: “Sao vậy?”

Tuyết Chiêu ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn hắn có chút ngơ ngác, trong đó mang theo một tia ngây thơ khó hiểu, xen lẫn một chút uất ức.

Tu Kỷ Tân vuốt nhẹ mái tóc bạc của cậu, không nhịn được lại ghé sát vào, định thân mật một chút.

Tuyết Chiêu bỗng nhiên mất hứng, dùng sức đẩy hắn ra: “Không cần……”

Đêm nay hai người đã có không ít hành động thân mật, Tu Kỷ Tân cũng không để bụng, nhẫn nại tính tình, nhẹ nhàng dỗ: “Được rồi, không hôn nữa.”

Tuyết Chiêu miễn cưỡng chấp nhận, để mặc hắn ôm, lại tựa vào lòng ngực Tu Kỷ Tân, quay đầu tiếp tục xem TV.



Trước khi ngủ, Tuyết Chiêu thay đổi hình thái một lần, duy trì trạng thái quỷ thân.

Bộ áo lông trên người cậu thật sự không thích hợp để ngủ, Tu Kỷ Tân liền tìm một bộ quần áo của mình, tạm thời đưa cho cậu mặc như áo ngủ.

Tuyết Chiêu chui vào chăn thay đồ, thú bông thì trụi lủi nằm bên cạnh gối, quần áo cũ của cậu được sắp xếp chỉnh tề, cẩn thận bỏ vào trong ngăn tủ.

Trời dần sáng, Tuyết Chiêu từ trong chăn chui ra, buồn ngủ ngáp một cái.

Đèn trong phòng đã tắt, Tu Kỷ Tân ôm lấy cậu nằm xuống, bàn tay dịu dàng vỗ nhẹ lên mái tóc bạc: “Ngủ đi.”

Tuyết Chiêu dựa vào lòng ngực hắn, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ sâu.

Rèm cửa khép chặt, gần như không lọt chút ánh sáng nào, khiến cả căn phòng chìm trong bóng tối tĩnh lặng.

Trong trạng thái mơ mơ màng màng, Tuyết Chiêu lại nằm mộng.

Không phải là kiểu giấc mơ do kỹ năng “sáng tạo cảnh trong mơ” tạo ra, mà là một giấc mộng thực sự.

Trong mộng, cậu thấy mình cả người lông xù mềm mại, lúc thì là một con thỏ bông, lúc thì lại biến thành một con thỏ.

Nhưng Tuyết Chiêu từ trước tới giờ chưa từng tận mắt nhìn thấy thỏ thật, cho nên trong giấc mộng cái gọi là “thỏ thật” kia — dáng vẻ lớn lên cũng không khác mấy so với thú bông mà cậu thường ôm.

Không bao lâu sau, trong mộng liền xuất hiện Tu Kỷ Tân.

Cậu thì từ “thỏ thật” biến thành người, giống như hóa hình — mềm mại, trắng trẻo, bên tai vẫn giữ nguyên đôi tai dài xụ xuống, ôm lấy gối mà co lại.

Tu Kỷ Tân dịu dàng ôm lấy cậu, giọng điệu thân mật, nói rằng thật sự rất thích cậu, còn nói muốn cậu sinh cho hắn mấy con thỏ con.

Tuyết Chiêu trong lòng giãy giụa, muốn cự tuyệt — bởi vì cậu đâu phải thỏ thật, làm gì có khả năng sinh ra thỏ con được……

Nhưng trong mộng, cậu không nói nên lời, chỉ ngơ ngác gật đầu, cứ như vậy mà… đồng ý rồi.

Sau đó cảnh mộng bắt đầu trở nên hỗn loạn, hình ảnh mơ hồ, Tuyết Chiêu không nhìn rõ rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy thân thể mình nóng lên, lại giống như bị ai đó giữ chặt, không cách nào vùng ra.

Thẳng đến khi cảnh mộng đột ngột kết thúc, cậu mới mở mắt ra, ngơ ngác nhìn lên trần nhà đen nhánh.

Đã là tám giờ tối, Tu Kỷ Tân mới trở về nơi ở.

Hắn mang theo một túi giấy, mở khóa bước vào nhà.

Phòng khách trống trải, tối đen, chỉ có ánh đèn từ phòng ngủ là vẫn sáng. Nhưng Tuyết Chiêu lại không như thường lệ ra ngoài xem TV.

“Tuyết Chiêu?”

Bên trong phòng yên lặng, không có tiếng trả lời, nhưng khí tức của hồn thể vẫn rõ ràng hiện hữu.

Tu Kỷ Tân đi vào phòng, liền thấy góc giường có một đống chăn cuộn tròn, đang khẽ giật giật.

Hắn buông túi trong tay xuống, bước tới gần, từng chút một kéo chăn ra.

Quả nhiên Tuyết Chiêu đang trốn bên trong, sắc mặt có phần thấp thỏm và khẩn trương.

Tu Kỷ Tân ôm cậu ra ngoài, tay khẽ vuốt lên gương mặt hơi đỏ của cậu: “Làm gì mà chui trong chăn thế này?”

Không còn lớp chăn che, Tuyết Chiêu càng thêm bất an, theo bản năng rúc vào trong ngực Tu Kỷ Tân.

“Ngươi… sao giờ mới về……” Cậu ấp úng, “Ta, ta……”

“Sao vậy?” Tu Kỷ Tân nhẫn nại hỏi, “Thấy không thoải mái ở đâu à?”

Tuyết Chiêu lắc đầu, lại chần chừ gật đầu.

Ánh mắt cậu có vài phần hoảng loạn cùng không xác định, ủy khuất nói: “Bụng không thoải mái……”

Tu Kỷ Tân ôm lấy cậu, bàn tay lặng lẽ luồn vào trong vạt áo, chạm vào làn da bóng loáng mềm mịn.

Tuyết Chiêu càng đỏ mặt hơn, không ngăn cản hắn s* s**ng một lúc, sau đó nhỏ giọng hỏi:
“Ngươi sờ được chưa?”

Tu Kỷ Tân khẽ cúi người, nửa như trêu chọc, nửa như dỗ dành: “Sờ được cái gì?”

Tuyết Chiêu ngẩng mắt lên, ánh nhìn có chút mờ mịt, chậm rãi đáp:
“Ta hình như… đang mang thai con của ngươi.”

Tu Kỷ Tân hô hấp khựng lại, giọng trầm thấp, lặp lại: “Của ta?”

 

Tác giả có lời muốn nói:

Tuyết Bảo: o(/// ^ ///)o Chính là ngươi đó.
Tu Kỷ Tân: Lại đang bày trò gì nữa đây?