Tuyết Chiêu ngây thơ bất an, do dự mà nhỏ giọng nói: “Có bảo bảo rồi mà……”
Tình trạng giả dựng vẫn còn, cho dù có lúc tỉnh táo lại, hơn nữa biết là bị vật phẩm ảnh hưởng, cậu vẫn cảm thấy chính mình đang mang thai.
Đặc biệt là khi nhắc đến đề tài này, đầu óc Tuyết Chiêu lập tức rối tung lên, lại giống như đang say.
“Không, vẫn chưa có,” Tu Kỷ Tân kiên nhẫn nói, “Phải lên giường thật sự mới có, trong mộng không tính.”
Mặc kệ nguyên nhân là gì, Tuyết Chiêu ở điểm này lại vô cùng cố chấp, kéo dài đến tận bây giờ.
Tu Kỷ Tân đã từng phối hợp, giờ lại không phối hợp nữa, cố chấp muốn giải thích rõ ràng cho cậu, phải nói cho cậu biết, cậu căn bản không có khả năng mang thai.
Tuyết Chiêu thần sắc mê mang: “Nhưng mà, ngươi lúc trước còn nói……”
Cụ thể đã nói gì, cậu lại quên mất, não bộ hỗn loạn khiến cậu mơ hồ.
“Nói cái gì?”
Tu Kỷ Tân xoa cái đuôi của cậu, thấp giọng nói: “Nói ta muốn thao ngươi.”
Tuyết Chiêu cả người run rẩy, suy nghĩ lập tức bị quấy nhiễu.
“Muốn mang thai? Muốn có bảo bảo?” Tu Kỷ Tân để sát vào vành tai cậu, ngữ khí bỗng nhiên trầm xuống vài phần, “Nói cho ta, muốn mang bảo bảo của ai ?”
Cái đuôi bị dùng sức nắm lấy, Tuyết Chiêu khó nhịn bật ra một tiếng hừ, sợ hãi mở miệng: “Ngươi……”
Tu Kỷ Tân ngay sau đó buông lỏng lực tay, nhẹ nhàng x** n*n, tiếp tục hỏi: “Ta là ai?”
Tuyết Chiêu theo trực giác cảm thấy đáp án cho câu hỏi này không đơn giản như vậy, liền nỗ lực suy nghĩ.
Mắt thấy đáy mắt Tu Kỷ Tân càng lúc càng trầm xuống, Tuyết Chiêu thật cẩn thận trả lời: “Là… là chủ nhân……”
Tu Kỷ Tân mới vừa rồi còn vì cậu nói muốn đi tìm chủ nhân khác mà tức giận, chuyện này Tuyết Chiêu không hề quên.
“Vậy phải nói,” Tu Kỷ Tân nửa như dỗ dành, “Muốn mang thai bảo bảo của chủ nhân.”
Tuyết Chiêu chôn mặt vào ngực hắn, cảm thấy xấu hổ hồi lâu, âm thanh nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: “Muốn mang thai bảo bảo của chủ nhân……”
Có lẽ nói như vậy xong, Tu Kỷ Tân sẽ không còn giận cậu nữa……
Thế nhưng, Tu Kỷ Tân lại dùng giọng điệu mềm nhẹ mà nói tiếp: “Vậy thì làm sao để mang thai? Có phải nên cầu chủ nhân thao ngươi, thì mới có thể mang thai bảo bảo của chủ nhân?”
Tuyết Chiêu bị câu này kích đến toàn thân run rẩy, chỉ muốn tìm nơi nào đó trốn đi cho khuất mắt.
Cậu giãy giụa muốn thoát khỏi vòng ôm của Tu Kỷ Tân, định biến đổi hình thái chui vào trong thú bông, nhưng lại không được.
Tu Kỷ Tân giữ cằm cậu, mạnh mẽ hôn một cái lên gương mặt, thúc giục: “Mau nói.”
Tuyết Chiêu quả thật muốn khóc, ủy khuất nói: “Ngươi bắt nạt ta……”
Hệ thống sớm đã ngắt kết nối, nhưng vẫn hiện ra một khung thoại trên giao diện, còn sót lại một tin nhắn cuối cùng mà nó từng gửi:
【Hệ thống】: Ký chủ giữ bình tĩnh! Đừng để hắn bắt nạt!
Tuyết Chiêu nước mắt lưng tròng, mà Tu Kỷ Tân tựa hồ cũng mềm lòng, nhìn cậu một hồi lâu bằng ánh mắt nặng nề, rồi hỏi: “Còn muốn đi tìm chủ nhân mới nữa không?”
“Không……” Tuyết Chiêu vội vàng nói, “Sẽ không.”
Cậu chủ động cọ cọ lòng bàn tay Tu Kỷ Tân: “Ta chỉ thích ngươi……”
Thật ra đây là hai chuyện khác nhau, cho dù thật sự cần phải đi tìm chủ nhân mới, thì chuyện đó cũng hoàn toàn không giống với việc ở bên Tu Kỷ Tân.
Tuyết Chiêu không có cách nào giải thích, đành phải thử dùng phương thức “dỗ một chút”.
Cũng may cách này có tác dụng, đáy mắt Tu Kỷ Tân đang buồn bực cũng dịu đi không ít, đem Tuyết Chiêu ôm chặt vào trong ngực.
Nụ hôn lần này coi như ôn nhu, Tuyết Chiêu vươn tay ôm lấy hắn, ngoan ngoãn thè đầu lưỡi ra phối hợp.
Hôn được một lúc, Tu Kỷ Tân bỗng nhiên hỏi: “Tối nay, cho ta uống mấy lần chú vậy?”
Tuyết Chiêu l**m môi, vẻ mặt vô tội: “Đã quên rồi……”
Nhìn thì giống như một con thỏ nhỏ ngượng ngùng, nhưng có đôi khi gan lại rất to.
Còn biết tự mình vẽ phù chú, đổi lại là người khác, đã sớm bị đánh đến hoàn toàn bất tỉnh, không biết khi nào mới có thể tỉnh lại.
Tu Kỷ Tân nắm lấy mặt cậu: “Chín lần, ngươi hạ chú 9 lần.”
Có… có nhiều như vậy sao……
Tuyết Chiêu dời tầm mắt đi, không dám nhìn hắn: “Nhưng mà mấy cái đó…… Cũng đâu có hiệu quả gì……”
Tu Kỷ Tân căn bản không bất tỉnh bao lâu, thậm chí về sau còn không rõ rốt cuộc có yếu đi hay không, khiến người ta nghi ngờ có phải hắn cố ý giả vờ.
“Bởi vì phù chú của ngươi,” Tu Kỷ Tân rũ mắt, giọng trầm thấp, “Cho nên thân thể ta hiện tại không khoẻ.”
Vừa nói, hắn vừa thong thả xoa bóp đuôi của Tuyết Chiêu, lúc nhẹ lúc mạnh.
Tuyết Chiêu thở không nổi, lại không tự giác lộ ra chút lo lắng: “Đâu… đâu không khoẻ……”
Vừa dứt lời, cổ tay cậu đã bị nắm lấy, kéo xuống dưới.
Ngay sau đó, Tuyết Chiêu lập tức nhận ra mình vừa chạm vào cái gì, cả gương mặt đỏ bừng, cuống quít giãy giụa, lại không thoát được.
Tu Kỷ Tân đã sớm cứng lên, từ lúc Tuyết Chiêu ở cắn vào yết hầu hắn lần thứ hai ở trên sofa.
Có lẽ Tuyết Chiêu còn làm gì đó với hắn nữa, cho đến giờ phút này, hắn gần như không thể khống chế nổi bản thân.
“Làm sao bây giờ,” Tu Kỷ Tân đè tay Tuyết Chiêu lại, hơi thở nóng rực phả vào, “Hạ chú chín lần, vậy ta làm ngươi chín lần, được không?”
Tuyết Chiêu không thể nghe nổi những lời này, mắt cậu đỏ lên, tròng mắt phủ một tầng hơi nước.
“Còn ba tấm chưa dùng nữa,” Tu Kỷ Tân tiếp tục nói, “Cũng tính luôn vào.”
Những lá bùa giấu trong tay áo còn sót lại, đã sớm bị lấy ra, đặt lên bàn gỗ sát vách.
Tu Kỷ Tân vừa hôn môi Tuyết Chiêu, vừa lại hỏi một lần: “Được không?”
Bả vai Tuyết Chiêu khẽ run, cậu chôn đầu không chịu trả lời.
Cậu không lên tiếng, Tu Kỷ Tân liền tháo khóa thắt lưng, vẫn giữ tay cậu kéo xuống, muốn để cậu cảm nhận một chút.
Tuyết Chiêu thẹn đến mức không chịu nổi, cằm lại bị giữ chặt nâng lên, liền như vậy một lần nữa hôn môi với Tu Kỷ Tân.
Mà đuôi mất đi sự v**t v* lại dần dần khiến cậu có chút cảm giác trống rỗng.
Có lẽ cũng bởi vì những lời Tu Kỷ Tân vừa nói, sự chú ý của Tuyết Chiêu bị phân tán.
Cậu giống như lại quay về trạng thái “mang thai” trước đó, khi đó bị Tu Kỷ Tân v**t v* đuôi, rồi lại nhìn thấy những hình ảnh trong mộng kia, đặc biệt khát vọng được Tu Kỷ Tân tiếp tục an ủi mình.
Bởi vì… chỉ có như vậy, cậu mới thật sự có thể mang thai bảo bảo.
Tuyết Chiêu trong lòng rất rõ, đây cũng là ảnh hưởng do vật phẩm mang đến, nhưng cậu lại không thể khống chế nổi ý niệm của chính mình.
Không khống chế được suy nghĩ, giống như tất cả đang dần trở thành sự thật.
“Không phải muốn có bảo bảo sao?” Cố tình Tu Kỷ Tân còn cúi người hỏi, từng chút hôn lên mặt cùng môi Tuyết Chiêu: “Sinh cho ta một con thỏ nhỏ được không?”
Tuyết Chiêu vẻ mặt ngây thơ hoảng hốt, cuối cùng ngoan ngoãn đáp một tiếng khẽ: “Ừm……”
Yết hầu Tu Kỷ Tân chuyển động, động tác trên người Tuyết Chiêu càng thêm mạnh mẽ, chút ôn nhu ban nãy hoàn toàn biến mất.
Tuyết Chiêu bị đè ép trên chăn, vạt áo lông chỉ cần nhấc tay là có thể kéo lên.
Tư thế hai người vô cùng thân mật, khi luồng nhiệt nóng bỏng ma sát đến đuôi, cậu nhẹ nhàng nức nở một tiếng.
“Đừng sợ,” Tu Kỷ Tân vừa nửa dỗ vừa nửa uy h**p, “Không được rời khỏi ta, nếu dám đi tìm người khác……”
Ngón tay hắn lần theo đuôi trượt xuống, từng đốt từng đốt nhẹ nhàng thăm dò vào trong.
Tuyết Chiêu không phải nhân loại, thân thể lại đặc biệt yếu ớt, cho dù đã dùng trận pháp và bùa chú để cường hóa, vẫn cần phải được an ủi, nếu không sẽ bị thương.
Động tác ngón tay Tu Kỷ Tân ôn nhu, nhưng giọng nói lại thấp trầm, từng câu từng chữ như ẩn chứa áp lực đen tối: “Muốn đem cái thân thể này của ngươi… làm đến hỏng.”
Tuyết Chiêu hô hấp không thuận, cảm thấy xấu hổ đến mức nước mắt làm ướt hàng lông mi, quay đầu đi, không dám nhìn hắn.
Cho đến khi dạo đầu không sai biệt lắm, Tu Kỷ Tân mới đứng dậy, c** q**n áo trên người, ngay cả bộ áo lông váy phấn hồng mặc cho thỏ bông cũng bị hắn cởi xuống.
Ánh sáng trong phòng quá sáng, Tuyết Chiêu theo bản năng muốn tắt đèn, nhưng không thể thành công.
Cậu lại định chui vào trong chăn, kết quả chăn cũng bị Tu Kỷ Tân kéo ra, ném đến mép giường.
Tuyết Chiêu ngửa mặt nằm nghiêng, đầu gối bị Tu Kỷ Tân đè xuống, một tay nhẹ nhàng xoa đuôi để trấn an, rồi thong thả tiến vào.
Rèm cửa đóng chặt, bên ngoài bầu trời đen đặc một mảng.
Đệm giường không quá chắc chắn, chỉ cần động tác hơi lớn một chút sẽ phát ra âm thanh khe khẽ.
Tu Kỷ Tân lúc đầu còn giữ sự ôn nhu, đôi mắt đen nhìn chăm chú vào Tuyết Chiêu, theo dõi từng biến hóa rất nhỏ trên gương mặt cậu.
Phát hiện Tuyết Chiêu dần thích ứng không tệ, gương mặt đỏ bừng mãi chưa tan, thỉnh thoảng còn ngoan ngoãn vươn đầu lưỡi phối hợp hôn môi.
Về sau, tình huống càng lúc càng mất khống chế. Ánh đèn phía trên lắc lư không ngừng, Tuyết Chiêu cảm thấy bản thân như sắp ngất đi.
Vẫn là cùng Tu Kỷ Tân làm loại chuyện này……
Tuyết Chiêu mơ mơ màng màng nghĩ, nếu sau này đi đến thế giới khác, một lần nữa gặp lại hắn, có phải cũng sẽ là như thế này……
Kịch liệt đến cao trào, Tu Kỷ Tân bóp nhẹ gáy Tuyết Chiêu, thấp giọng hỏi: “Muốn sinh thỏ con không?”
Tuyết Chiêu vừa khóc vừa ch** n**c mắt, nức nở đáp lại: “Muốn……”
Cậu là quỷ hồn, thân thể vốn lạnh, nhưng lúc này đã hoàn toàn nhiễm phải nhiệt độ cơ thể của Tu Kỷ Tân, toàn thân cũng vì thế mà ấm lên.
Nhưng mà đến cuối cùng, Tuyết Chiêu giống như bị ép nuốt một ngụm dịch nóng bỏng, từ trong ra ngoài đều bị hơi ấm thấm ướt, bao phủ toàn thân.
Ý thức cậu hoảng hốt, đến cả đầu ngón tay cũng đang run rẩy không ngừng.
Tu Kỷ Tân hơi rút lui, rũ mắt nhìn Tuyết Chiêu đang nằm ngơ ngác trên giường, rồi lại xoay cậu lại để điều chỉnh tư thế, tiếp tục tiến vào thêm một lần nữa.
Tuyết Chiêu đột nhiên không kịp đề phòng, hơi thở vẫn còn hỗn loạn, lại bị đâm đến r*n r* nho nhỏ.
Tu Kỷ Tân bóp lấy eo cậu, bàn tay nắm lấy cái đuôi đầy lông đã dính nước, thỉnh thoảng lại nhẹ nhàng v**t v*.
Bầu trời bên ngoài đã dần dần sáng lên, ngày Thất Sát cũng chính thức đến.
Ngoài cửa sổ, tầng không trung bị bao phủ bởi một lớp sương mù đỏ sậm, người bình thường căn bản không thể nhìn thấy rõ.
Làm xong lần thứ hai, Tuyết Chiêu đã mệt đến mức không chịu nổi, cơn buồn ngủ cuồn cuộn kéo đến.
Tu Kỷ Tân đi vào phòng tắm múc nước, dùng khăn lông lau sạch người cho cậu, chỉnh lại chăn đệm đàng hoàng, rồi ôm cậu nằm xuống ngủ chung.
Tuyết Chiêu theo bản năng rúc vào lồng ngực hắn, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ say.
Bảy giờ sáng, người qua lại trên đường dần trở nên đông đúc.
Bên vệ đường, có ba người đang đứng ở một góc khuất, quan sát xung quanh đám người.
Trên người họ mặc đồng phục giống nhau, bên vai đều thêu cùng một kiểu huy chương.
Trong đó một người hỏi: “Hắn thật sự ở gần khu vực này?”
“Đúng vậy, tin tức chắc chắn là chuẩn,” người lớn tuổi hơn trong nhóm trả lời, “Còn vị trí cụ thể thì không rõ, trước cứ canh chừng đã.”
Mấy ngày gần đây Thất Sát đến, quỷ khí và sát khí đồng loạt gia tăng không ngừng.
Tu Kỷ Tân sinh ra đã mang sát khí, lại còn vương dính sát nghiệt, vào thời điểm như hiện tại thì càng dễ mất khống chế.
Các trưởng lão vẫn luôn lo lắng sẽ xảy ra biến cố gì, nên đã phái người đến âm thầm theo dõi, nếu thật sự có tình huống gì phát sinh, cũng tiện ra tay ứng phó.
Một người trong nhóm còn cầm theo một chiếc la bàn mini, chỉ cần sát khí trong khu vực phụ cận bộc phát, la bàn sẽ ngay lập tức đưa ra chỉ dẫn.
—
Thoắt cái trời đã chuyển sang tối, đèn đường dọc theo con phố lần lượt sáng lên.
Tuyết Chiêu ngủ một mạch đến tám giờ rưỡi mới tỉnh, mơ mơ màng màng mở mắt.
Đèn trong phòng đã được bật, rèm cửa vẫn được kéo kín mít.
Tu Kỷ Tân ở ngay bên cạnh, nhẹ nhàng vuốt tóc bạc mềm mại của Tuyết Chiêu.
Dưới ánh đèn, ánh mắt hắn hơi rũ xuống, đồng tử đen nhánh không gợn sóng, không rõ là lạnh lẽo hay chỉ đơn thuần là tĩnh lặng, khiến người ta khó mà đoán được cảm xúc thật sự.
Nằm trong lòng Tu Kỷ Tân, ý thức của Tuyết Chiêu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, theo bản năng rúc lại gần, giọng hàm hồ nói: “Đuôi……”
Tu Kỷ Tân giữ lấy mặt cậu, trầm giọng hỏi: “Cái gì?”
Đôi mắt Tuyết Chiêu lập tức đỏ lên, rất nhanh ươn ướt, dáng vẻ ngây thơ khiến người mềm lòng, làm nũng nói: “Muốn được sờ đuôi……”