Cây Mắc Cỡ Cũng Có Thể Trở Thành Đại Boss Phản Diện!

Chương 67



Ban đêm mang theo giá lạnh, từng luồng gió thổi vào từ cửa phòng mở ra.

Hơi thở của Tu Kỷ Tân càng thêm rối loạn, con ngươi nặng nề nhìn chằm chằm vào Tuyết Chiêu.

Trong đáy mắt hắn dao động cảm xúc mãnh liệt, gần như không thể kìm nén.

Sát khí cũng trong khoảnh khắc ấy bỗng tăng cao, từng đợt từng đợt thấm vào trong không khí.

Nhưng đúng lúc này, hàng mi Tuyết Chiêu khẽ run, nước mắt lặng lẽ lăn xuống không một tiếng động.

Cậu giống như đang rất khổ sở, thần sắc lại mang theo vẻ bất an.

Sát khí thoáng chững lại, Tu Kỷ Tân nhìn cậu, thấp giọng phun ra mấy chữ: “Ngươi khóc cái gì?”

Chẳng lẽ chỉ vì như vậy mà đã sợ hắn đến thế sao?

Sắc mặt Tu Kỷ Tân càng thêm u ám, nhưng vì Tuyết Chiêu đang khóc, hắn đành cưỡng chế lại táo bạo cùng xúc động trong lòng.

Tuyết Chiêu càng khóc càng thương tâm, nhưng trong đôi mắt đẫm lệ khi nhìn sang lại dường như mang theo chút ủy khuất cùng ý vị ỷ lại.

Cậu ôm chăn, dịch người về phía trước một chút.

Hô hấp Tu Kỷ Tân hơi ngưng lại, chậm rãi giơ tay, nhẹ nhàng lau sạch nước mắt trên mặt Tuyết Chiêu.

Động tác vô cùng nhẹ nhàng, giống như đang cẩn trọng thử nghiệm.

Sau đó, Tuyết Chiêu lại dịch người gần thêm lần nữa, vươn tay về phía hắn, rõ ràng mang tư thái muốn thân cận.

Tu Kỷ Tân lập tức ôm cậu vào trong lòng, yết hầu khẽ lăn, dịu dàng giúp cậu lau nước mắt.

Tuyết Chiêu vẫn đang khóc, nhưng không nói lời nào, cúi đầu khẽ sờ lên một vết sẹo cũ trước ngực Tu Kỷ Tân, đầu ngón tay lạnh buốt hơi run rẩy.

Cậu vẫn còn nhớ rõ, đó là lần Tu Kỷ Tân bị phạt, bị treo suốt ba ngày ba đêm…

Tuyết Chiêu không dám nhìn thêm nữa, chỉ ôm chặt lấy Tu Kỷ Tân, chôn mặt vào lòng hắn mà khe khẽ nức nở.

Tu Kỷ Tân thấp giọng dỗ dành: “Được rồi, đừng khóc nữa.”

Nước mắt của quỷ hồn là một trong số ít cùng chung cảm xúc với nhân loại, thứ đó không thể nào giả vờ mà có được.

Tuyết Chiêu đơn thuần, tâm tư cũng luôn viết rõ trên mặt.

Cậu đã xem hết cảnh tượng trong mơ, vậy mà không hề sợ hãi, ngược lại… giống như đang đau lòng.

Sát khí còn sót lại tạm thời phai nhạt đi một chút, nhưng cũng lại bắt đầu run rẩy dâng trào, mơ hồ có chút hưng phấn.

Tu Kỷ Tân nhịn không được cúi đầu, hôn lên vành tai Tuyết Chiêu và những sợi tóc bên mặt cậu.

Hắn hôn hồi lâu, sau đó mới nâng mặt cậu lên.

Tuyết Chiêu đã bình tĩnh lại đôi chút, cậu bị ôm rất chặt, gần như không thể cử động, ngoan ngoãn hôn Tu Kỷ Tân một cái.

Ngay sau đó, nụ hôn nóng bỏng lập tức rơi xuống.

“Ưm…” Tuyết Chiêu mới bắt đầu đã gần như không thở nổi, khẽ giãy giụa.

Tu Kỷ Tân miễn cưỡng kiềm chế, nhưng động tác vẫn mạnh mẽ như cũ.

Lưỡi Tuyết Chiêu tê dại, giữa chừng phải dừng lại để điều chỉnh hô hấp.

Rất nhanh, cậu liền cảm nhận được Tu Kỷ Tân đã có phản ứng.

Căn phòng vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc ngủ, ga giường lộn xộn, hai người chỉ quấn chung một tấm chăn, tư thế vô cùng thân mật.

Gương mặt Tuyết Chiêu hơi ửng hồng, cậu chủ động dựa vào trong ngực Tu Kỷ Tân.

Ảnh hưởng từ vật phẩm mang đến dường như vẫn còn một chút, đặc biệt là sau nụ hôn vừa rồi.

Tu Kỷ Tân nhéo chiếc cằm nhỏ của Tuyết Chiêu, hơi thở nặng nề, trầm giọng hỏi: “Ngươi không sợ ta sao?”

Trước khi ngày Thất Sát đến gần, Tuyết Chiêu đã hạ chú, lại còn trói hắn lại, chẳng phải là vì tin tức kia hay sao.

Bây giờ cậu đã biết hết mọi chuyện, có lẽ còn nghe được từ cái miệng của phụ vật quỷ kia những điều gì khác.

Tuyết Chiêu chần chừ một chút, dè dặt trả lời: “Có một chút……”

Những chuyện quá khứ liên quan đến Tu Kỷ Tân, quả thật không giống với những gì cậu từng biết và từng tiếp xúc.

Nói là hoàn toàn không sợ thì đúng là không thể, nhưng đau lòng… cũng là thật lòng.

Huống chi, Tu Kỷ Tân thích cậu, trước nay chưa từng làm tổn thương cậu, ở thế giới trước cũng đã như vậy rồi.

Cùng lúc đó, Tuyết Chiêu cũng rất hoang mang.

Rõ ràng Tu Kỷ Tân là vai chính của tương lai, sao có thể là “người xấu” được chứ?

“Chỉ có một chút thôi?” Tu Kỷ Tân rũ mắt xuống, “Vậy còn muốn ở lại?”

Hắn dỗ dành như thể hỏi ý: “Nếu ngươi muốn rời đi thì có thể nói cho ta biết.”

Cứ như thể chỉ cần Tuyết Chiêu nói, thì hắn sẽ đồng ý.

“Không cần……” Tuyết Chiêu khẽ đáp, chủ động hôn Tu Kỷ Tân một cái.

Cậu lại làm nũng: “Muốn sờ đuôi……”

Cho dù có một chút sợ hãi, cũng không hề muốn rời đi.

Cảnh tượng trong mơ đã kết thúc, Tuyết Chiêu không nhắc lại những chuyện quá khứ đó, vì sợ làm tâm trạng của Tu Kỷ Tân trở nên tồi tệ.

Còn về chuyện cốt truyện đã bị lệch hướng, hệ thống lại không còn online, bản thân Tuyết Chiêu cũng không có cách nào hiểu rõ được.

Tu Kỷ Tân ôm Tuyết Chiêu, bàn tay đặt sau eo thuận thế trượt xuống, nhẹ nhàng xoa xoa nhúm đuôi đang cuộn lại.

Hắn đang định cúi xuống hôn lần nữa, lại bị Tuyết Chiêu đẩy ra.

Tuyết Chiêu dường như lại nghĩ đến điều gì, thần sắc có chút lo lắng: “Vậy… ngươi có bị phản phệ không?”

Cậu bỗng nhiên ý thức được, tin tức từng nhìn thấy lần trước có thể là sự thật.

Theo như cách nói của đám thiên sư, tùy tiện giết một quỷ hồn cũng được coi là gia tăng sát nghiệt.

Tu Kỷ Tân im lặng một lúc rồi đáp: “Sẽ.”

“Không cần lo lắng,” hắn nói tiếp ngay sau đó, “Ta đã sớm có chuẩn bị.”

Tuyết Chiêu không rõ hắn chuẩn bị cái gì, thấy sắc mặt hắn vẫn bình thường, liền cho rằng hắn đã nghĩ ra cách giải quyết rồi.

“Còn nữa…” Tuyết Chiêu thả lỏng đôi chút, hàng mi dày rũ xuống, “Về sau ngươi đừng làm những chuyện đó nữa…”

Tu Kỷ Tân đáp: “Được.”

Hắn cúi xuống hôn Tuyết Chiêu, vừa nhẹ vừa mạnh xoa đuôi mềm mại phía sau của cậu.

Chuyện trong giấc mơ, dường như liền như vậy mà trôi qua.

Tuyết Chiêu dần dần thả lỏng, bị hắn đè xuống trên gối.

“Đừng sợ,” Tu Kỷ Tân nhẹ giọng dỗ dành nói, “Ta sẽ không làm đau ngươi.”

Gương mặt Tuyết Chiêu nổi lên những mạt đỏ ửng, duỗi tay ôm lấy hắn, nhẹ nhàng dùng chân cọ sát.

Đây là đ*ng d*c vẫn chưa kết thúc.

Dường như vẫn chưa thể xác định rõ ràng, Tu Kỷ Tân xoa nhẹ đuôi của cậu, lại trầm giọng hỏi:
“Còn muốn sinh thỏ con cho ta không?”

Hô hấp của Tuyết Chiêu hơi có phần dồn dập, c** nh* giọng đáp:
“Muốn sinh……”

Ngoài cửa sổ lại nổi lên từng trận gió, trời sắp đổ mưa, ban đêm trên đường phố chỉ lác đác vài bóng người qua lại.

Tầng tầng lớp lớp trận pháp vẫn như cũ, ngăn cách toàn bộ giá trị hơi thở và tiếng động, không để lọt ra ngoài dù chỉ một chút.

Ván giường lay động, Tuyết Chiêu lại khóc.

“Ô…… Chậm, chậm một chút……”

Tu Kỷ Tân hoàn toàn không để ý đến lời van xin, chỉ dùng đôi mắt đen nhánh chăm chú nhìn chằm chằm vào Tuyết Chiêu , như thể toàn bộ chuyên chú đều đặt trên người cậu.

Ước chừng phải “làm” đến ba lần, cuối cùng mới chịu dừng lại.

Tuyết Chiêu được Tu Kỷ Tân ôm vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, giường đệm cũng được dọn dẹp, thay mới khăn trải giường và chăn.

Sau nửa đêm, Tu Kỷ Tân giúp Tuyết Chiêu sấy khô tóc, cả tai và đuôi, rồi cùng cậu ngồi xem TV.

So với lúc Tuyết Chiêu vừa mới tỉnh lại, trạng thái của Tu Kỷ Tân lúc này trông dường như đã ổn định hơn không ít.

Hắn yên lặng cụp mắt xuống, dịu dàng v**t v* mái tóc bạc của Tuyết Chiêu.

Thế nhưng, khi qua 3 giờ sáng, sát khí lại bắt đầu dâng lên càng thêm nồng đậm.

Ở phòng bên cạnh, dây xích nửa trong suốt đã kéo dài đến tận mặt đất, trườn bò như rắn, chiếm cứ cả không gian.

Trên TV vẫn đang phát phim truyền hình, Tuyết Chiêu dựa vào lòng Tu Kỷ Tân, có phần thất thần.

Bộ váy ngủ tối qua đã bị làm dơ, sau khi tắm rửa xong, Tu Kỷ Tân thay cho cậu một bộ đồ ngủ bình thường.

Hệ thống cuối cùng cũng kết thúc trạng thái bị che chắn, thuận lợi hoạt động trở lại.

Nó bình tĩnh gửi thông báo: “Suốt hai ngày, 48 giờ.”

Giờ phút này, đã bước vào ngày thứ ba kể từ khi Thất Sát bắt đầu.

Vành tai Tuyết Chiêu ửng đỏ, hơi có chút chột dạ: “Ta… Ta không sao cả.”

Hệ thống thở dài: “Không sao là tốt rồi. Hai ngày qua cũng không phát hành nhiệm vụ mới.”

Nó cũng không hỏi thêm nữa, xem ra mấy đạo phù chú đó thật sự không tạo thành giá trị ảnh hưởng lớn đối với Tu Kỷ Tân, hơn phân nửa hắn cũng không thật sự tức giận.

Sau đó, Tuyết Chiêu kể lại cho hệ thống giấc mộng mà cậu đã mơ khi ngủ vào ban ngày.

Bao gồm cả quá khứ của Tu Kỷ Tân, cùng nội dung thông tin kia — rằng hắn đã không nói thật với cậu.

Nghe xong những điều này, hệ thống vô cùng khiếp sợ.

【Hệ thống】: Cái gì cơ!?

【Hệ thống】: Sao ta lại cảm thấy có gì đó không đúng cho lắm…

Tuyết Chiêu do dự nói: “Không đúng ở chỗ nào? Là có bug sao?”

“Không xác định,” hệ thống đáp, “Có khả năng là cốt truyện hoặc nhân vật đã phát sinh lệch lạc ở đâu đó.”

Tuyến thời gian hiện tại của thế giới này là ở thời điểm trước khi cốt truyện chính thức trong truyện tranh bắt đầu, hầu như không có nhiều tình tiết quan trọng để tham chiếu.

Nhưng hệ thống vẫn luôn cảm thấy, với thân phận là vai chính, quá khứ của Tu Kỷ Tân không nên là như vậy.

Những gì hắn trải qua hiện giờ quả thực giống như một quá trình trưởng thành của vai phản diện… Tuy rằng đôi khi giữa vai chính và vai phản diện chỉ cách nhau một chút xíu.

Có lẽ là thiếu đi một chút vận khí, một thay đổi rất nhỏ, hoặc chỉ đơn giản là ý chí kiên định hơn một chút.

Hệ thống chợt nhớ ra ở thế giới trước, Tu Kỷ Tân từng là một Thánh Linh, mà nguyên nhân khiến hắn sa đọa… chẳng lẽ thật sự là do Tuyết Chiêu dụ dỗ sao…?

Tuyết Chiêu trong lòng thấp thỏm bất an. Hệ thống suy nghĩ một chút, rồi lại trấn an cậu:

【Hệ thống】: Cứ quan sát thêm xem, nếu có nhiệm vụ mới thì sẽ có thông báo nhắc nhở.

Dù thế nào đi nữa, quan hệ giữa Tuyết Chiêu và Tu Kỷ Tân hiện tại là vô cùng mật thiết, ở mọi phương diện đều như vậy.

Cho đến bây giờ, tất cả nhiệm vụ đều tiến hành thuận lợi, hệ thống cũng tin rằng về sau sẽ tiếp tục thuận lợi.

Tuyết Chiêu khẽ “ừ” một tiếng, rồi lặng lẽ rúc vào lòng Tu Kỷ Tân cọ nhẹ.

Hệ thống im lặng mở ra cơ sở dữ liệu, cố gắng tìm kiếm thêm manh mối.

Trên ghế sô pha, Tu Kỷ Tân ở bên cạnh Tuyết Chiêu đến suốt hừng đông, sau đó mới ôm cậu vào phòng ngủ.

Vì trước đó bị làm quá mức tàn nhẫn, lại thêm hai đêm liên tiếp không hề tiết chế, tình trạng đ*ng d*c của Tuyết Chiêu dường như đã không còn nữa.

Sau nửa đêm rốt cuộc cũng được nghỉ ngơi, giường đệm đã được dọn sạch sẽ, Tuyết Chiêu nằm trong chăn mềm mại, cọ cọ vào lòng Tu Kỷ Tân tìm kiếm ôm ấp.

Đèn trong phòng đã tắt, bên ngoài cửa sổ ánh nắng dần dần hé rạng, nhưng lại có vẻ nặng nề.

Bên ngoài vẫn còn mưa, trên bầu trời mây mù tụ lại, sương mù đỏ sẫm càng lúc càng đậm.

Tu Kỷ Tân không ngủ, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt ngủ yên của Tuyết Chiêu, chăm chú nhìn một cách tỉ mỉ và nghiêm túc.

Một lúc sau, hắn mới lặng lẽ nhắm mắt lại.



Lại một ngày trôi qua.

Tới 7 giờ tối, Tuyết Chiêu được âm thanh nhắc nhở của hệ thống đánh thức từ trong chăn.

【Hệ thống】: Ký chủ, nhiệm vụ đã được công bố.

【Nhiệm vụ chủ tuyến mới đã được công bố!】

【Chi tiết nhiệm vụ cụ thể】: Dụ dỗ một nhân loại, đồng thời tiến hành thay đổi hồn thể.

【Phần thưởng nhiệm vụ】: Giá trị phản diện +80

【Giá trị phản diện hiện tại】: 175

Tuyết Chiêu ngơ ngác nhìn phần chi tiết nhiệm vụ:
“Thay đổi…hồn thể?”

【Hệ thống】: Thay đổi hồn thể có nghĩa là cướp lấy sinh mệnh của mục tiêu đặc thù, biến mình thành nhân loại thực sự. Mà mục tiêu bị thay thế sẽ bị nhốt lại trong một vật phẩm nhất định.

【Hệ thống】: Đây cũng chính là nhiệm vụ cuối cùng.

Nhiệm vụ cuối cùng…

Tuyết Chiêu lập tức tỉnh táo lại:
“Nhanh như vậy sao……”

Vậy mục tiêu để thay đổi hồn thể… cậu phải chọn ai đây?

【Hệ thống】: Giá trị sinh mệnh của ký chủ đã tăng lên rất nhiều, hồn lực cũng đã đạt đến mức rất cao.

【Hệ thống】: Có lẽ chính vì lý do đó, tiến độ nhiệm vụ mới luôn nhanh chóng như vậy.

Ngay lúc này, lại có thêm một loạt thông báo mới hiện ra:

【Ngài đã kích hoạt chủ tuyến ẩn, nhiệm vụ đang tiếp nhận】

【Chủ tuyến ẩn sắp được mở ra: Phong ấn ác hồn】

【Nhắc nhở nhiệm vụ】: Trong một số câu chuyện xưa, vai chính vốn không hoàn mỹ. Bọn họ cần phải trải qua thử thách và tôi luyện mới có thể trưởng thành. Nhưng nếu trên đường xuất hiện ngoài ý muốn, câu chuyện đó rất có thể sẽ đi đến hủy diệt.

【Nhiệm vụ ẩn mới đã được công bố!】

【Nội dung chi tiết của nhiệm vụ】: Vào những ngày Thất Sát gần kề, sử dụng “thay đổi hồn thể”, phong ấn NPC Tu Kỷ Tân vào trong một vật phẩm.

【Phần thưởng nhiệm vụ】: Giá trị phản diện +100, phần thưởng ẩn *1

【Giá trị phản diện hiện tại】: 175

Nhìn thấy phần nhắc nhở nhiệm vụ và nội dung chi tiết, Tuyết Chiêu hoàn toàn sững người.

Cậu theo bản năng ngồi bật dậy, nhìn quanh bốn phía — mới phát hiện Tu Kỷ Tân không có trong phòng.

Đúng lúc cậu vẫn còn đang mơ màng, hệ thống liền gửi đến một loạt tin nhắn.

【Hệ thống】: Ký chủ.

【Hệ thống】: Ta vừa liên hệ với quản lý viên, hắn đã hồi đáp — nơi này đích xác đã xuất hiện một điểm bug.

Nói chính xác, là NPC đã gặp vấn đề.

Tối hôm qua hệ thống đã có cảm giác bất thường, không ngờ lại thật sự là như vậy……

【Hệ thống】: Theo như nội dung nhiệm vụ và phần miêu tả chi tiết ban đầu, vai chính bắt buộc phải đi qua một con đường lệch lạc, mà điều đó sẽ dẫn đến hậu quả không thể cứu vãn.

Dựa theo nguyên tác cốt truyện, Tu Kỷ Tân lẽ ra nên vẫn ở trong Thiên Sư môn, tiếp nhận giáo hóa và rèn luyện.

Nhưng không rõ vì lý do gì, hắn lại không thể tiếp tục con đường đó — cũng chính là những gì mà phụ vật quỷ trong mộng đã cho Tuyết Chiêu nhìn thấy.

Tu Kỷ Tân bẩm sinh mang sát, vốn dĩ đã vô cùng nguy hiểm. Thêm vào đó, không ai xác định được hắn bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo từ khi nào.

Tính đến hiện tại, cốt truyện đã xuất hiện càng lúc càng nhiều lệch lạc, trên người hắn cũng đang tích lũy ngày càng nhiều hung thần và giá sát nghiệt.

Một khi ngày Thất Sát trôi qua, Tu Kỷ Tân sẽ triệt để biến thành một lệ quỷ cực kỳ hung tàn, tàn sát sinh linh.

Cho dù lần này có may mắn vượt qua, cũng không ai có thể bảo đảm tương lai sẽ không phát sinh điều tồi tệ hơn.

【Hệ thống】: Quản lý viên nói rõ, chỉ số của NPC này đã vượt quá giá trị cho phép, nếu không sớm xử lý, rất có khả năng sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng, thậm chí làm toàn bộ thế giới sụp đổ.

【Hệ thống】: Xem ra, thứ mà chúng ta lấy không phải là kịch bản của một “đại phản diện” bình thường nữa rồi……

Tuyết Chiêu vẫn chưa hoàn toàn lấy lại tinh thần, chỉ ngơ ngác nhìn chằm chằm vào khung thoại hiện lên trên màn hình.

【Hệ thống】: Hắn đã không còn là vai chính nữa, hơn nữa bất cứ lúc nào cũng có khả năng mất kiểm soát.

【Hệ thống】: Một khi thế giới sụp đổ,tổn thất không thể ước lượng, toàn bộ NPC nơi này đều sẽ t·ử v·ong.

Xét một cách khách quan, Tu Kỷ Tân quả thực không đạt đến tiêu chuẩn để trở thành vai chính.

Chỉ là vì hắn thích Tuyết Chiêu, vì muốn đối xử dịu dàng với cậu, nên nhìn qua mới giống như “người tốt”.

Nhưng thực chất, hắn giống như một quả bom hẹn giờ không rõ lúc nào sẽ phát nổ, mà nhiệm vụ của Tuyết Chiêu sau khi hoàn thành sẽ phải rời khỏi vị diện này, không thể mãi mãi ở bên cạnh hắn được.

【Hệ thống】: Ký chủ, đừng mềm lòng.

【Hệ thống】: Nhất định phải phong ấn hắn lại.

Hệ thống có chút lo lắng. Nó sợ rằng Tuyết Chiêu vì sinh ra tình cảm với Tu Kỷ Tân mà sẽ không nỡ ra tay.

Dù là nhiệm vụ ẩn hay nhiệm vụ chính, đều không có tính cưỡng chế. Cậu có quyền lựa chọn.

Nhưng hệ thống cũng hy vọng Tuyết Chiêu có thể hiểu được — Tu Kỷ Tân vô cùng nguy hiểm, hắn cách rất xa với hình tượng vai chính lương thiện mà cậu từng nghĩ.

【Hệ thống】: Sau khi phong ấn xong, thế giới sẽ tạm thời được mở lại trạng thái “cảnh trong mơ”, để hệ thống thử tiến hành sửa chữa bug.

Không rõ vì sao, nhưng phía quản lý viên nhấn mạnh rằng nhất định phải phong ấn NPC mục tiêu thành công thì mới có thể mở được trạng thái này, từ đó thế giới rơi vào trạng thái ngủ đông ổn định.

Hệ thống suy đoán rằng NPC Tu Kỷ Tân này nhất định mang tính đặc thù cực cao.

Nếu không phong ấn được, thì trạng thái “cảnh trong mơ” sẽ không thể mở, dẫn đến nguy cơ thế giới hoàn toàn sụp đổ.

Nhìn những dòng thông báo mà hệ thống liên tục gửi tới, Tuyết Chiêu rơi vào trầm mặc.

Sau một hồi trầm mặc, cậu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói có chút dè dặt:
“Vậy phong ấn rồi… còn có thể đem NPC mua lại được không?”