Cây Mắc Cỡ Cũng Có Thể Trở Thành Đại Boss Phản Diện!

Chương 9



“Muốn cái gì nhất ?”

Nghe Tu Kỷ Tân hỏi, Tuyết Chiêu cố gắng suy nghĩ, cảnh tượng trong mơ cũng bắt đầu từ từ thay đổi.

Bụi cỏ xung quanh hai người càng lúc càng tươi tốt, gần như bao phủ lấy bọn họ ở giữa, ánh mặt trời rực rỡ, nồng nhiệt trên đầu.

An toàn, ấm áp, không có loài sâu đáng sợ nào.

Đây từng là điều Tuyết Chiêu muốn nhất. Nhưng từ sau khi cậu vào nơi này, cậu đã có thân phận mới.

Tu Kỷ Tân vẫn ôm Tuyết Chiêu trong lòng như trước, cúi mắt nhìn kỹ vào vết thương trên ngón trỏ của cậu, giống như không tiếng động mà hỏi cậu đã bị thương thế nào.

Tuyết Chiêu rụt tay lại, cũng chợt nhớ ra vì sao mình lại bị thương, cảm xúc dần dần trùng xuống.

Tu Kỷ Tân nhận ra điều đó, khẽ hỏi: “Ủy khuất gì sao?”

Tuyết Chiêu không nói gì, nước mắt lăn quanh khóe mắt.

Dưới sự trợ giúp của hệ thống, nhiệm vụ của cậu ở đây coi như thuận lợi, dì Hoài cũng đối xử với cậu không tệ.

Nhưng cậu vẫn luôn sợ hãi, sợ những ác ma khác, sợ thân phận mình bị lộ. Bởi vì cậu quá yếu, mỗi lần cần làm đạo cụ đều phải tốn rất nhiều thời gian.

Cậu cũng chưa từng được ăn no bao giờ, lúc sinh mệnh giá trị cao nhất cũng chỉ có 7 điểm. Luôn luôn trong trạng thái mệt mỏi và đói khát, lúc nào cũng phải nhẫn nại.

Dưới tác dụng của ác ma thảo, cảm xúc trong lòng sẽ bị phóng đại, Tuyết Chiêu càng nghĩ càng thấy tủi thân, nhưng lại không biết phải nói ra thế nào.

Cậu có thân phận đặc biệt, không thể để người khác biết. Dù trong khoảnh khắc này đầu óc không hoàn toàn tỉnh táo, thì trong tiềm thức, cậu vẫn biết mình phải che giấu bản thân.

Tu Kỷ Tân kiên nhẫn chờ đợi, dịu dàng vuốt nhẹ đuôi mắt hơi ửng đỏ của Tuyết Chiêu.

Tuyết Chiêu nhìn hắn, nhất thời đầu óc choáng váng.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ đầu độc, dì Hoài và hệ thống đều không cho cậu ra ngoài nữa. Dì Hoài muốn cậu nghỉ ngơi cho tốt, còn hệ thống thì sợ cậu cũng bị lây bệnh.

Ở nhà suốt ba ngày, Tuyết Chiêu đã đói lắm rồi.

Nếu không thì… ăn một chút trước vậy. Bây giờ, điều cậu muốn nhất chính là – “đồ ăn”.

Tuyết Chiêu hít hít mũi, cảm xúc đã dịu xuống không ít, vành tai cũng đỏ ửng.

Cậu rúc sâu vào lòng Tu Kỷ Tân, vừa rúc vừa lấy mặt mình cọ cọ vào lòng bàn tay hắn.

Cậu nhớ lại đêm mình bị bệnh, hôm đó độ hảo cảm của Tu Kỷ Tân đã tăng lên 2 điểm, là bởi vì…

Nhưng mà… hình như đây chỉ là trong mơ. Vừa rồi Tu Kỷ Tân còn nói, hắn không phải thật.

Không phải thật, vậy thì có thể làm tăng độ hảo cảm , hay ăn được “đồ ăn” sao?

Tuyết Chiêu suy nghĩ một lúc, rồi quay đầu lại, bất ngờ há miệng cắn ngón tay Tu Kỷ Tân.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Tu Kỷ Tân liền giữ lấy cằm cậu, buộc cậu buông ra.

Lực đạo không mạnh, chỉ là giữ nhẹ để cậu không tiếp tục cắn. Tuyết Chiêu không vui, giãy giụa một chút.

Tu Kỷ Tân nhìn cậu, đáy mắt hơi trầm xuống, nhẫn nại hỏi: “Tại sao lại cắn ta?”

Trong một lần mơ trước đó, Tuyết Chiêu còn hỏi hắn có thể để cậu ăn một ngụm không.

Tuyết Chiêu ngẩn người, mơ mơ màng màng nghĩ—tại sao…

Bởi vì cậu là… mị ma.

Thân là mị ma, cậu cần phải dựa vào “đồ ăn” để duy trì.

Dưới sự dẫn dắt của Tu Kỷ Tân, ý thức này hiện lên rõ ràng trong đầu Tuyết Chiêu.

Mà “đồ ăn” có rất nhiều cách để thu được.

Cảnh trong mơ cũng đang phóng đại h*m m**n của cậu. Bây giờ cậu thật sự rất đói, chỉ dựa vào cái ôm hay tiếp xúc đơn giản như vậy thì lượng “đồ ăn” thu được quá ít.

Muốn nhiều hơn, cụ thể phải làm thế nào, Tuyết Chiêu cũng mơ hồ đoán ra được chút ít, chỉ là trước giờ chưa từng thử qua.

Bản thể của cậu là một cây mắc cỡ, vốn không thích bị người khác đụng chạm.

Hệ thống cũng chưa từng nói gì với cậu về mấy chuyện đó, cảm thấy chỉ cần xoát được một chút độ hảo cảm là đã đủ duy trì giá trị sinh mệnh, như thế là tốt rồi, Tuyết Chiêu cũng chưa từng suy nghĩ gì thêm.

Thế nhưng giờ phút này, khi nhìn gương mặt Tu Kỷ Tân dưới ánh mặt trời, lại lỡ liên tưởng đến vài thứ khác, Tuyết Chiêu không khỏi đỏ bừng mặt, vội vàng đẩy hắn ra.

Cậu vừa thẹn vừa hồi hộp, còn có chút hoảng loạn và lúng túng, kết quả là cái gì cũng không dám làm.

Tu Kỷ Tân bị đẩy ra khỏi vòng tay, ngẩng đầu nhìn cậu, hình như có chút bất ngờ.

Mà vì Tuyết Chiêu có ý chống cự lại cảm xúc, cảnh trong mơ bắt đầu xuất hiện dấu hiệu sụp đổ.

Ý thức sắp thức tỉnh, sắc mặt Tuyết Chiêu trở nên hoảng hốt, mờ mịt.

Bụi cỏ xung quanh, ánh mặt trời—tất cả đều đang dần tan biến, những ấn tượng của cậu về nơi này cũng bắt đầu mơ hồ.

Ngay trước khi hoàn toàn tỉnh lại, Tuyết Chiêu nhìn thấy Tu Kỷ Tân cúi người tới gần, nắm lấy mặt cậu, nói gì đó.

Khi Tuyết Chiêu kịp hoàn hồn lại, cảnh trong mơ đã kết thúc.

Cậu nhìn quanh bốn phía, phát hiện mình vẫn đang ở trong phòng của y quán, còn Tu Kỷ Tân thì đang đứng ngay phía trước.

“Được rồi,” giọng Tu Kỷ Tân ngừng lại một chút rồi nói tiếp, “Ngươi có thể tạm thời đảm nhiệm chức trợ lý.”

Tuyết Chiêu sửng sốt, rồi lập tức vui mừng reo lên: “Thật sao?”

Thấy cậu vui vẻ như vậy, khóe môi Tu Kỷ Tân nhẹ nhàng cong lên: “Số lượng người cần phải thống kê lại, đến khi chính thức nhậm chức sẽ có người thông báo cho ngươi.”

Nhiệmvụ đã hoàn thành!Nhiệm vụ đã hoàn thành!Nhiệmvụ đã hoàn thành !



Trở về chỗ ở, Tuyết Chiêu vẫn còn chìm trong cảm giác hưng phấn.

Cậu không ngờ mọi chuyện lại tiến triển thuận lợi như vậy. Theo lý mà nói, cậu là người từ ngoài trấn nhỏ đi vào, lại chẳng quen biết gì với cư dân ở đây, vốn không phải là một lựa chọn lý tưởng.

Hệ thống: Lần này ngươi lại mơ thấy cái gì vậy?

Hệ thống cũng cực kỳ kinh ngạc. Khi phát hiện Tuyết Chiêu lại trúng độc của ác ma thảo, nó sợ đến mức suýt chút nữa… đứng máy ngay tại chỗ.

Lần này là Tu Kỷ Tân tự tay lấy ra ác ma thảo, hiệu quả so với lần trước còn mạnh hơn nhiều.

Hệ thống lo cậu sẽ lộ thân phận trong cảnh mơ, nơm nớp lo sợ mà chờ mãi, cuối cùng lại thấy độ hảo cảm của Tu Kỷ Tân tăng lên 3 điểm.

Tuyết Chiêu cố gắng nhớ lại, mờ mịt nói: “Ta quên mất rồi…”

Cậu hoàn toàn không nhớ nổi mình đã mơ thấy gì, chỉ biết trong mộng chắc chắn có Tu Kỷ Tân.

Ngay cả câu cuối cùng Tu Kỷ Tân nói với cậu, cậu cũng không nhớ rõ nữa.

Hệ thống: Xác định là không bị lộ đấy chứ? Ta thật sự lo gần chết…

“Chắc là không đâu,” Tuyết Chiêu thì thầm, “Độ hảo cảm tăng rồi mà.”

Tăng thêm 3 điểm, đã đạt đến giai đoạn tiếp theo—70 điểm (tâm sinh hảo cảm).

Dù sao đi nữa, độ hảo cảm thì không thể sai được.

“Tâm sinh hảo cảm” chắc chắn còn thích hơn “rất có hảo cảm”, đúng không?

Chỉ tiếc là sau khi rời khỏi cảnh mơ không bao lâu, Tu Kỷ Tân lại có việc rời đi, không ở trong phòng lâu được.

Tuyết Chiêu ôm đầu gối ngồi trên ghế, tay áo kéo lên, để lộ ra cái đuôi đang ngọ nguậy.

Cậu l**m l**m đôi môi khô khốc, đưa tay v**t v* đầu đuôi đang rục rịch kia.

Hệ thống: Haizz… tóm lại hoàn thành nhiệm vụ là tốt rồi.

Hệ thống: Chờ sau khi vào giáo đường, chắc chắn sẽ xuất hiện nhiệm vụ mới, nhớ phải cẩn thận đó.

Tuyết Chiêu “ừm” khẽ một tiếng, thần trí vẫn còn lơ đãng.

Tối cùng ngày hôm đó, phía giáo đường có người đến, mang cho Tuyết Chiêu hai bộ áo khoác dành cho trợ lý giáo đường.

Loại áo khoác này giống với loại mà các thần phụ thường mặc, chỉ khác một chút ở phần ống tay và cổ áo.

“Nếu mặc không vừa, có thể đưa lại cho chúng tôi sửa,” vị trợ lý nói, “Chính thức nhận chức là vào ngày kia.”

Tuyết Chiêu là người cuối cùng được sắp xếp trong nhóm tiến vào giáo đường. Đến lúc đó sẽ tiếp tục được phân nhiệm vụ. Nơi ở hiện tại của dì Hoài cách giáo đường hơi xa, cậu có thể chọn dọn vào khu viện bên ngoài giáo đường để tiện hơn.

Hệ thống: Làm việc cũng nhanh thật.

Hệ thống: Nếu không thì trước đừng dọn, cứ ở lại chỗ này đi.

Tuyết Chiêu cúi đầu lật xem quần áo: “Nhưng mà… vạn nhất có nhiệm vụ khẩn cấp thì sao……”

Hệ thống: Cũng đúng, chuyện đó cũng có khả năng.

Dì Hoài thì lại hoàn toàn ủng hộ việc Tuyết Chiêu dọn vào gần giáo đường. Trước đó, cậu từng bị ác ma tấn công, sau lại phát bệnh sốt cao, tất cả đều là nhờ giáo đường giúp đỡ.

Trong mắt dì, Tuyết Chiêu chưa khôi phục trí nhớ, thể chất lại yếu, ở gần giáo đường thì an toàn hơn nhiều.

“Nếu con nhớ ra điều gì, cứ nói với thần phụ,” dì Hoài dịu dàng nói, “Nếu con muốn ở lại nơi này, cũng rất tốt.”

Tuyết Chiêu không nhớ được chuyện quá khứ của mình. Cậu bị phát hiện ở khu rừng gần trấn nhỏ, từ đó đến nay cũng không có ai tới tìm cậu…

Tình huống như vậy, rất có thể người thân của cậu cũng không còn nữa.

Dì Hoài rất đau lòng, nhưng không đành lòng nói những lời đó ra.

Ngày kia là phải dọn đi rồi, Tuyết Chiêu cũng có chút lưu luyến với dì Hoài, khẽ gật đầu: “Ừm.”

Cậu cất bộ quần áo mới vào ngăn tủ, thử mặc một lần, thấy gần như vừa vặn.

Trước khi đi ngủ, hệ thống như thường lệ gửi đến tin nhắn, dặn dò cậu phải chú ý cẩn thận trong sinh hoạt thường ngày.

Việc vào giáo đường là một bước đột phá lớn trong nhiệm vụ, nhưng nguy cơ bị lộ thân phận cũng chắc chắn sẽ cao hơn.

Tuyết Chiêu tắt đèn trong phòng, nhìn về phía tấm rèm tối đen: “Ừm.”

Hệ thống nhận ra cậu đang mất tập trung, mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn: “Ký chủ, ngươi đang nghĩ gì thế?”

Tuyết Chiêu ấp úng đáp: “Không có đâu… Ta ngủ đây.”

Chỉ là… vừa rồi cậu nghĩ đến—sau khi vào giáo đường, sẽ có nhiều cơ hội hơn để gặp Tu Kỷ Tân.

Chính cậu đã quyết định rồi—muốn chủ động câu dẫn hắn—là từ sau khi ác ma kia bị bắt, hơn nữa vì hắn bị bệnh nên mọi chuyện mới bị trì hoãn một thời gian.

Hệ thống nói cần phải “tuần tự tiệm tiến”, nhưng Tuyết Chiêu cũng không hiểu cho lắm.

Dù sao thì, độ hảo cảm cũng đã đạt đến 70 rồi…

Tuyết Chiêu ngây thơ và mờ mịt suy nghĩ một hồi, trong chăn trở mình, duỗi tay sờ lên mặt mình, có chút nóng.

Cậu không hiểu vì sao lại đột nhiên nhớ đến cảnh trong mơ sau khi trúng độc ban ngày, nhưng rốt cuộc trong giấc mơ đó đã xảy ra chuyện gì, cậu lại nghĩ không ra.

Cùng lúc đó, ở bên kia trấn nhỏ.

Gần giáo đường, cánh cửa phòng chứa giếng nước được mở ra.

Tu Kỷ Tân chỉ có một mình, đang đứng trước miệng giếng.

Nắp giếng trông chẳng có gì bất thường, nhưng từ sâu bên trong lại mơ hồ tỏa ra một luồng khí tức kỳ lạ.

“Rầm” một vài tiếng khẽ vang lên, nước giếng như bị khuấy động.

Một lúc sau, một dấu phù chú từ từ hiện ra trên nắp giếng, sau đó chậm rãi bay lên, lơ lửng giữa không trung.

—— Là một ấn phù của ác ma.

Phù ấn ấy chứa ma lực rất mạnh, chính là căn nguyên khiến một lượng lớn dân trong trấn phát bệnh.

Luồng khí tỏa ra từ đó cũng càng lúc càng nồng đậm, Tu Kỷ Tân rũ mắt nhìn.

Trên ấn phù trước mắt… chính là máu tươi.



Sáng sớm hôm sau, trợ lý mang tập tư liệu đã được sắp xếp gọn gàng đến đặt lên bàn Tu Kỷ Tân.

Hắn do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà mở miệng: “Thần phụ, thiếu niên được phát hiện gần tế đàn, cũng đã được chọn vào nhóm trợ lý tạm thời, ngài xem có nên…”

Rất nhiều người bề ngoài không nói ra, nhưng trong lòng vẫn có nghi ngại. Dù sao thì Tuyết Chiêu cũng là người ngoài trấn, thân phận và xuất thân đều không rõ ràng.

Hắn có lẽ từng tiếp xúc trực tiếp với ác ma, nên vẫn chưa thể loại trừ hoàn toàn nghi ngờ.

Tu Kỷ Tân nhận lấy tập tư liệu: “Không cần lo, ta đã từng vào giấc mơ của hắn.”

“Dùng ác ma thảo sao?” Trợ lý nghe vậy thì yên tâm phần nào, “Là do tôi quá lo xa rồi.”

Nếu đã được Tu Kỷ Tân đích thân xét duyệt, vậy thì không còn vấn đề gì.

Hơn nữa, cho dù lần này không có dịch bệnh bùng phát, giáo đường cũng nên tuyển thêm người mới.

Lão thần phụ đang bệnh nặng cần người chăm sóc, y quán thì ngày càng bận rộn, còn có những tà vật vẫn ẩn núp trong bóng tối chưa lộ diện…

Trợ lý thở dài, sốt ruột nói: “Lần trước phát hiện ác ma tại tế đàn, đến giờ chúng ta vẫn không tìm được manh mối gì.”

Mấy ngày trước, cái con bị mèo đen phối hợp với giáo đường bắt được, thật ra chỉ là một con phụ hồn ma rất bình thường, hoàn toàn không có năng lực xây dựng tế đàn hay thiêu hủy nhà kho.

Dịch bệnh đột ngột bùng phát trong dân trấn cũng chứng tỏ rằng, vẫn còn ác ma đang lén lút ẩn mình nơi đây, có thể hành động bất cứ lúc nào.

Mà nếu muốn đối phó với ác ma, điều quan trọng nhất là xác định được loại ác ma mà họ đang đối mặt.

Tu Kỷ Tân lật qua từng trang tư liệu, ánh mắt dừng lại ở cái tên “Tuyết Chiêu”, khẽ nói: “Không vội.”