Cha Ta Bảo Ta Mang Mệnh Trời

Chương 20



 

“Đợi đến ngày con dốc hết toàn bộ tâm huyết trí tuệ trị vì thiên hạ bách tính được thái bình thịnh trị, bách tính muôn dân cơm no áo ấm, thì mẹ sẽ tự khắc lên kinh thành đón con về nhà liền."

 

Đứa trẻ gật đầu một cái kiên định, thúc ngựa phi nước đại rời đi.

 

Ta và ông cùng nhau đứng ở đầu làng, trừng trừng nhìn theo bóng dáng một người một ngựa khuất dần rồi biến mất hoàn toàn nơi lối rẽ của con đường mòn khúc khuỷu phía xa xa.

 

Ánh hoàng hôn buông xuống nhuộm đỏ cả vòm trời phía tây, trông tuyệt mỹ vô cùng.

 

“Nàng...

 

Nàng thực sự quyết định không thèm lên kinh thành nữa thật sao?"

 

Ông lên tiếng hỏi ta.

 

“Quyết định không đi đâu."

 

Ta đáp, “Đời này kiếp này chịu bao nhiêu sóng gió thăng trầm, lận đận thế là quá đủ rồi."

 

“Cũng phải."

 

Ông mỉm cười đáp, “Thôi thì cứ để mặc cho thằng bé tự mình bươn chải, lập nên đại nghiệp lớn đi vậy nhé."

 

Hai chúng ta cùng nhau nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhau, quay người rải bước đi bộ trở về ngôi nhà nhỏ thân thương của mình.

 

Ngay dưới gốc cây hòe cổ thụ ở đầu làng, có vài bác nông dân đang ngồi hóng mát thong dong, kẻ thì tán gẫu chuyện thiên hạ, kẻ thì bàn luận chuyện mùa màng, kẻ lại đang mải mê ngồi đ.á.n.h cờ tướng ăn tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Những làn khói bếp từ các mái nhà tranh nghèo của bách tính muôn dân chậm rãi bay lên vòm trời, mang theo mùi vị thơm phức của các món cơm canh mộc mạc lan tỏa ngập tràn khắp cả không gian làng quê yên bình.

 

“Tối nay chúng ta ăn món gì đây hả bà nó?"

 

Ông mỉm cười hỏi ta.

 

“Ông muốn ăn món gì cơ chứ?"

 

“Cứ do chính tay nàng nấu thì món gì ta ăn cũng đều thấy ngon miệng cả thôi."

 

“Vậy thì tối nay hai chúng ta cùng ăn món mì sợi mộc mạc nhé."

 

“Được thôi."

 

Luồng gió thu chiều muộn thổi qua khẽ khàng, dịu nhẹ vô cùng, muôn vàn bông hoa quế tỏa hương thơm ngát ngập tràn khắp cả gian sân nhỏ.

 

Ta thong dong ngồi trên chiếc ghế tre giữa sân, ngắm nhìn ánh hoàng hôn buông xuống nhuộm đỏ cả vòm trời phía xa xa, tai nghe thấy thấp thoáng tiếng ch.ó sủa hoang hoang vọng lại từ các ngõ xóm và tiếng cười đùa khúc khích của đám trẻ thơ nô đùa cuối làng.

 

Đời này kiếp này của ta, ta từng bị kẻ khác biến thành quân cờ tội nghiệp, từng bị biến thành đứa con tốt thí lận đận, từng bị biến thành lưỡi d.a.o sắc bén sát phạt hại người, và cuối cùng được biến thành người vợ hiền thục phụng sự bên cạnh ông.

 

Trải qua bao sóng gió thăng trầm của cuộc đời, suy cho cùng, thứ mà tự bản thân ta khát khao muốn có được nhất trên đời này, chẳng qua cũng chỉ là được làm một người bình dân chất phác, tầm thường mà thôi.

 

Một người bình dân may mắn tìm được một người thật lòng thật dạ đem lòng yêu thương mình sâu sắc, có công việc mộc mạc để làm qua ngày, và có một tương lai tươi sáng tràn ngập niềm hy vọng để mong chờ phía trước.

 

Thật là tốt biết bao nhiêu.