6.
Đêm từ Hộ Quốc tự trở về, Thẩm Dực đã quay lại tân phòng.
Ta hoàn toàn chẳng có chút chuẩn bị nào, vừa mới ngồi xuống mép giường đã thấy hắn sải bước tiến vào, theo sau là Ngọc Hiên đang ôm bộ chăn đệm của hắn.
Thúy Hỷ nhìn ta đầy vui mừng, lập tức đứng dậy hành lễ.
Ta chưa kịp phản ứng, cứ thế ngơ ngác nhìn hắn đi tới trước mặt mình.
“Nàng đã cất công đến chỗ Mẫu hậu để cáo trạng, bổn vương đành phải toại nguyện cho nàng vậy.”
Giọng hắn hờ hững, chẳng nghe ra được chút gì gọi là miễn cưỡng.
Chỉ là, đêm ấy chúng ta chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Những điều mà bà v.ú đã dạy ta trước đó, một chút cũng chẳng dùng đến!
Trong phòng vừa yên tĩnh vừa tối tăm, chỉ có vài tia trăng thanh lãnh len lỏi qua khung cửa sổ, điểm tô cho gian phòng chút ánh sáng mờ ảo.
Ta trằn trọc không ngủ được, bèn nghiêng người ngắm nhìn Thẩm Dực.
Hắn nhắm nghiền mắt, có lẽ đã say giấc nồng, hàng mi dài che rủ dưới hốc mắt.
Khi rũ bỏ vẻ lạnh lùng thường nhật, hắn trong bóng đêm trông đặc biệt ôn hòa và tĩnh lặng.
Ta khẽ đưa tay lên, định bụng điểm nhẹ vào ch.óp mũi cao thẳng của hắn.
Nhưng tay còn chưa kịp chạm tới đã bị hắn nắm gọn trong lòng bàn tay.
Ta giống như một đứa trẻ làm việc xấu bị bắt quả tang tại trận, sợ hãi đến mức vội vàng nhắm tịt mắt giả vờ ngủ.
Chờ mãi một hồi lâu chẳng nghe thấy động tĩnh gì, ta mới rón rén hé mở một con mắt để nhìn trộm.
Không ngờ, lại đ.â.m sầm vào ánh mắt của Thẩm Dực. Đôi mắt hắn sâu thẳm như mực, giữa đêm đen tịch mịch lại càng thêm thăm thẳm, khiến người ta chỉ nhìn một cái thôi đã thấy tâm thần hoảng loạn.
“Ngày mai phải về thăm nhà (hồi môn), ngủ sớm đi.”
Hắn buông tay ta ra.
🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗
“Vâng.” Ta thu tay về, lập tức quay lưng lại phía hắn, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập liên hồi như trống gõ.
Một lúc sau, ta lại không nhịn được mà xoay người lại.
Thẩm Dực nghe thấy tiếng động, khẽ nhíu mày: “Còn không chịu ngủ cho hẳn hoi, ta sẽ dùng dây thừng trói nàng lại đấy.”
Giọng hắn đã mang theo đôi chút mệt mỏi.
Ta nghe vậy liền mím c.h.ặ.t môi, nuốt hết những lời định nói vào trong lòng.
Thúy Hỷ nói chẳng sai chút nào, lời ta nói với Thẩm Dực quả thực là nhiều nhất.
Có lẽ là bởi vì dù ta có phản ứng chậm chạp hay nói năng gây cười đến đâu, hắn cũng chỉ khẽ nhướng mày chứ chẳng bao giờ nhìn ta bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cũng có thể là bởi vì ta muốn nói chuyện với hắn và cũng rất muốn nghe hắn trò chuyện với ta.
Tóm lại, mẫu thân thấy ta như vậy thì khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt bà nhìn Thẩm Dực cũng thêm vài phần từ ái của một người mẹ.
Lúc sắp rời đi, bà còn ân cần dặn dò hắn: “Con cũng vậy, chớ có mải mê công sự mà quên ăn uống điều độ, sẽ không tốt cho sức khỏe đâu.”
Bàn tay đang buông thõng bên hông của Thẩm Dực khẽ cuộn lại.
Hắn cúi đầu, cung kính đáp một câu: “Vâng.”
Ta khẽ nhích lại gần hắn một bước, nắm lấy bàn tay đang siết lại của hắn: “Chúng con biết rồi ạ, nhất định sẽ ăn uống thật tốt.”
Ta thay hắn tạ ơn mẫu thân rồi mới quay người rời đi.
Trên cỗ xe ngựa trở về phủ, hắn ngồi đối diện, nhìn ta chằm chằm.
Ta đưa tay sờ lên mặt mình mấy lượt nhưng chẳng thấy có gì lạ.
“Nàng đã nói gì với mẫu thân nàng vậy?”
Hồi lâu sau, hắn mới nhàn nhạt hỏi.
“Hả?”
Ta mất một lúc mới phản ứng kịp, liền đáp: “Ta có nói gì đâu. Ngoại trừ lần ở Hộ Quốc tự ra, ta chẳng có cáo trạng với ai nữa cả.”
Hắn hơi ngẩn người.
Ta cứ ngỡ hắn không tin, bèn nhìn hắn bằng ánh mắt vô cùng chân thành: “Thật mà. Ý của mẫu thân không phải là trách cứ chàng, bà chỉ là thấy chàng có chút gầy sọp đi nên mới...”
“Nàng có muốn đến hành cung tránh nóng không?”
Hắn đột ngột ngắt lời ta.
Ta ngẩn ra một lúc, không hiểu sao chủ đề lại thay đổi nhanh đến vậy.
Thấy ta im lặng hồi lâu, hắn nhướng mày: “Không muốn đi sao?”
Chuyện đến hành cung tránh nóng, trước đó ta cũng từng nghe Hoàng hậu và Chiêu Dương công chúa nhắc tới ở Trường Xuân cung, hẳn là tất cả con cháu hoàng thất đều có thể tham gia.
Ta hỏi hắn: “Chàng có đi không?”
Hắn bận rộn như vậy, ban ngày còn chẳng mấy khi có mặt ở Vương phủ.
Nếu hắn không đi, ta một mình tới đó cũng chẳng có gì thú vị.
“Ta còn phải bận rộn vài ngày, nàng cứ để Lăng Nguyệt quận chúa đi cùng trước.”
Ta không ngờ hắn lại nói vậy, đôi mắt lập tức sáng bừng lên: “Lăng Nguyệt cũng có thể đi sao?”
“Nàng muốn đi thì cứ để nàng ấy đi cùng.”
Đúng lúc xe ngựa vừa dừng lại, ta vui mừng khôn xiết, nhào vào lòng hắn, ôm c.h.ặ.t lấy hắn: “Thẩm Dực, ta biết ngay chàng là tốt nhất mà, là người tốt nhất trên thế gian này!”