Chàng Gọi Ta Là Duy Nhất

Chương 6



Đúng lúc sinh thần chàng đến, chúng ta bày vài món đơn giản, cùng uống rượu, ngắm trăng trong sân.


Cha mẹ ta mất sớm, ký ức tuổi thơ chỉ còn lại sự cơ cực.


Chỉ duy nhất một khúc đồng dao là ký ức ngọt ngào nhất.


Năm ấy, mẫu thân từng hát ru ta bằng khúc đó.


“Lồng đèn soi lối nhỏ, đỏ lại sáng,


Đom đóm bay quanh quẩn, lấp lánh vàng,


Mẹ khe khẽ ngân nga, môi mỉm cười,


Bé ngoan say giấc ngủ, đưa à đưa…”


Ta vừa hát vừa cười, chúc mừng sinh thần Tạ Dung Dự.


Chàng nghe rồi dần dần học thuộc, hát xong lại nghiêng đầu hỏi:


“Tiểu Đàn, sinh thần của nàng là ngày nào?”


Ta nghĩ một lúc:


“Chắc tháng Tám, có lẽ mồng bốn tháng Tám.”


“Vậy thì chọn mồng bốn tháng Tám.”


Chàng đưa tay chạm lên mặt ta:


“Còn một tháng nữa. Tiểu Đàn, ta muốn vẽ chân dung nàng làm quà sinh thần, được không?”


Ta lập tức gật đầu, nhưng chợt nhớ mắt chàng vẫn chưa sáng.


“Chàng chưa nhìn rõ, làm sao vẽ?”


“Chỉ cần trong lòng ta có nàng, vẽ từ từ cũng được.”


Chàng vừa nói vừa chậm rãi chạm lên gương mặt ta, từ trán đến mắt, mũi, má, môi.


Giọng chàng khẽ thì thầm:


“Tiểu Đàn, ta thích nàng.”


Rồi chàng nâng mặt ta lên, đặt một nụ hôn sâu và dịu dàng.


Về sau, mỗi khi rảnh, Tạ Dung Dự lại ngồi vẽ chân dung ta.


Dù mắt chưa hoàn toàn sáng, chàng vẫn dựa vào ký ức để vẽ ra hình dáng rất giống.


Chỉ là vẽ rất chậm, mái tóc mất vài ngày, đôi mắt cũng mất thêm vài hôm.


Ban đầu ta ngồi nhìn, sau thì chán nên tự tìm việc làm.


Ta không biết cầm kỳ thư họa, nên bắt đầu học nấu ăn, may vá, thêu thùa.


Ta làm gì chàng cũng vui.


Chàng nói tiếng cười của ta là âm thanh dễ nghe nhất.


Chẳng bao lâu, tháng Tám đã đến gần.


Ta bắt đầu mong chờ mồng bốn tháng Tám, sinh thần đầu tiên của ta từ khi có người bên cạnh.


Hôm nay Tạ Dung Dự đến y quán, cố ý không cho ta đi cùng.


Ta ngồi trong viện vá y phục.


Tối qua y phục bị chàng xé rách, ta khâu lại rồi còn thêu một đóa mẫu đơn lên áo yếm.


Trong lòng thầm nghĩ, lát nữa để chàng chạm thử xem sao.


Không lâu sau, chàng trở về.


“Chàng về…”


Ta chưa nói hết câu đã khựng lại, vội giấu áo sau lưng.


Phía sau chàng, còn có một nữ tử bước vào.


Dáng người thanh tú, khí chất đoan trang, dung mạo khiến người nhìn khó rời mắt.


Chỉ cần cất tiếng, ta đã nhận ra.


“A Dự, đây là thiếp mới chàng nạp vào sao?”


Giọng nói ấy, giống hệt ta.


Không nghi ngờ gì nữa, nàng chính là Lâm Kính Như.


Nàng ta chẳng phải đã gả cho người khác rồi sao.


Sao lại xuất hiện ở Tạ phủ?


Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng ta, ánh mắt hoang mang vô thức nhìn sang Tạ Dung Dự.


Chàng vươn tay về phía ta.


Ta lúc này mới thở phào, vội bước đến đỡ lấy tay chàng.


Dạo gần đây thị lực của Tạ Dung Dự đã tốt hơn trước, có thể lờ mờ nhận ra hình dáng.


Chàng nhận ra trong tay ta có thứ gì đó, vừa nắm lấy tay ta đã thuận tay cầm luôn chiếc áo lót, rồi lần theo hoa văn thêu trên đó.


Chàng nghiêng đầu hỏi:


“Mẫu đơn?”


“Ừm.”


Ta vội giật lại chiếc áo từ tay chàng.


Trước mặt người ngoài, thật sự không tiện chút nào.


Sự thân mật giữa ta và chàng khiến Lâm Kính Như lập tức khó chịu. Hàng mày nàng ta khẽ nhíu lại, ánh mắt đầy ủy khuất.


Dù giọng giống hệt ta, nhưng cách nói lại mềm mại hơn, mang theo vẻ yểu điệu rất riêng.


“A Dự, thiếp đến tìm chàng, chàng cũng không muốn nói với thiếp một lời sao?”


Ta theo phản xạ muốn rút tay lại, nhưng cổ tay đã bị Tạ Dung Dự nắm chặt, không cho rời đi.