Chẳng Lẽ Không Làm Gì Cả, Chỉ Đơn Thuần Yêu Đương Thôi Sao?

Chương 10



 

"Người ta sẽ chú ý đến những điều mới mẻ, cũng sẽ ác ý bàn tán, nhưng sự mới mẻ đó luôn vô cùng ngắn ngủi, rồi họ sẽ nhanh ch.óng bị cuốn theo những thứ khác thôi.”

 

"Những chuyện đó đều chẳng quan trọng gì cả."

 

Bởi vì tức giận nên hơi thở của anh hơi dốc, giọng nói nhuốm màu tuyệt vọng:

 

"Điều anh quan tâm là, Thẩm Nguyện, làm sao mà em có thể nhẫn tâm rời bỏ anh như thế."

 

Trong lòng tôi bỗng vô cớ dấy lên một đốm lửa.

 

Nó cứng rắn thiêu rụi một khe hở trên ranh giới phòng tuyến mà tôi khó khăn lắm mới dựng nên.

 

66

 

Giọng anh có chút run rẩy, khóe mắt đỏ hoe, những lọn tóc mái ướt đẫm rũ xuống.

 

Tôi nhìn mà xót xa không đành, cố gắng kìm chế xúc động muốn lao đến ôm anh.

 

"Anh đã dùng trăm phương ngàn kế tìm em khắp nơi, nhưng không nghe ngóng được bất kì tin tức nào về em cả.”

 

"Anh cũng từng nghĩ cuộc đời này đành trôi qua như thế thôi.”

 

"Anh thực sự rất nhớ em.”

 

"Không có em, cuộc sống của anh chỉ càng lúc càng trở nên tồi tệ hơn.”

 

"Em thật sự không cảm nhận được tình cảm của anh dành cho em sao?"

 

67

 

Những hiểu lầm và khoảng cách vắt ngang qua giữa hai người.

 

Dường như trong khoảnh khắc này tất cả đều đã tan thành mây khói.

 

Trái tim chông chênh sắp đổ đã được dựng vững lại, nhường chỗ cho nỗi nhớ nhung cuồn cuộn cuộn kéo đến bủa vây lấp đầy.

 

Mặc xác cái định kiến thế tục trần trụi ấy đi.

 

Mặc xác những toan tính dơ bẩn đó đi.

 

Tôi lộn xộn hôn lên môi anh.

 

"Em biết, em đều biết hết.”

 

"Em hối hận rồi, Giang Kỳ.”

 

"Chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa nhé."

 

68

 

Tôi rất thiếu thốn tình thương.

 

Tất cả những người lẽ ra phải yêu thương tôi trong cuộc đời này đều đang dần dần rời đi.

 

Dường như tôi chẳng bao giờ biết được cảm giác được yêu thương là thế nào.

 

Tôi nhút nhát như con chim cút, yếu đuối, dò xét, lùi bước, rồi lẩn trốn.

 

Thế nhưng Giang Kỳ đã kéo tôi ra ánh sáng.

 

Anh cứ thế đặt tình yêu và tấm chân tình của mình ngay trước mặt tôi.

 

Chúng tôi ôm hôn nhau trong bóng tối, quấn quýt lúc rạng đông.

 

Tôi đã thấu tỏ.

 

Thì ra trên thế giới này, thực sự vẫn còn người luôn quan tâm đến tôi.

 

69

 

"Ba ơi…" Tiểu Hạnh bật đèn lên, dụi dụi mắt.

 

Cậu nhóc tràn đầy kinh ngạc:

 

"Ơ? Anh trai xinh đẹp, sao anh cũng ở đây?”

 

"Hai người..."

 

Tôi giật mình hoảng hốt vội vàng đẩy Giang Kỳ ra, chưa kịp thu lực lại.

 

Anh va vào cạnh sô pha, kêu lên một tiếng đau đớn, tôi lại cuống cuồng chạy đến đỡ anh.

 

...

 

Cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.

 

Tiểu Hạnh thấy vậy, lạch bạch chạy tới, chen vào giữa hai chúng tôi.

 

Vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc quay sang nói với Giang Kỳ:

 

"Ba ơi, ba đừng đ.á.n.h anh trai xinh đẹp."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Rồi nhóc lại quay đầu nói với tôi:

 

"Anh trai xinh đẹp, anh cũng đừng trách ba nha."

 

Thế này là thế nào cơ chứ!

 

Một bầu không khí đang đẹp đẽ thế lại bị phá hỏng hết.

 

Tôi với vẻ mặt buồn bực rầu rĩ, còn Giang Kỳ ở bên cạnh thì lại cười lăn lộn không dứt.

 

"Hai người bọn ba không có đ.á.n.h nhau."

 

Giang Kỳ xoa xoa đầu Tiểu Hạnh:

 

"Ba với anh đang nói chuyện thôi.”

 

"Nhưng ban nãy con mới thấy mặt hai người dính sát vào nhau mà! Cả tay của ba nữa..."

 

Tiểu Hạnh chu môi, ngẫm nghĩ một lúc, liền trố mắt lên ngạc nhiên:

 

"Con biết rồi!

 

"Hai người đang thơm nhau!!!"

 

Tôi xấu hổ đến mức không có chỗ mà chui xuống nữa, nhưng Tiểu Hạnh bỗng nhiên ôm lấy tôi cọ cọ.

 

Khuôn mặt ngập tràn vẻ ngoan ngoãn mà gọi lớn:

 

"Mẹ Thẩm!"

 

... Chuyển đổi xưng hô cũng nhanh nhẹn quyết đoán ghê.

 

70

 

Giang Kỳ bị sặc nước, trên mặt tràn đầy ý cười.

 

Anh ho nhẹ vài tiếng, đứng dậy ra phòng khách rót nước.

 

Tôi véo má Tiểu Hạnh: "Không được gọi anh như vậy!"

 

Cậu bé cười "khúc khích".

 

Như chợt nhớ ra điều gì đó, nhóc lại lẻn đến cạnh chiếc cặp da của Giang Kỳ.

 

Cầm một vật to bằng lòng bàn tay chạy về.

 

Đầy kiêu hãnh giơ lên khoe với tôi:

 

"Anh trai xinh đẹp, anh nhìn này!"

 

71

 

Tôi thoáng sững sờ.

 

Trên bức ảnh là tôi của tuổi mười tám, ôm trái bóng rổ nở nụ cười trông thật ngốc nghếch.

 

Còn bàn tay cầm khăn giấy của Giang Kỳ đang dừng lại sát bên tai tôi.

 

Ánh sáng dịu nhẹ, bầu không khí lại vô cùng mờ ám.

 

72

 

Năm đó trước kỳ thi đại học, trường có tổ chức một trận chung kết bóng rổ cuối cùng.

 

Vì là giải đấu cấp thành phố nên phụ huynh của các bạn học xung quanh đều có mặt.

 

Lúc đó bài vở của Giang Kỳ rất bận rộn, cho nên tôi cũng chẳng nói với anh.

 

Trận đấu kết thúc, mọi người ùa vào thi nhau chụp ảnh lưu niệm, bố mẹ thì kéo con cái lại hỏi han ân cần.

 

Trong phút chốc tôi cảm thấy mình có chút cô đơn lạc lõng.

 

Mãi cho đến khi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng giữa đám đông.

 

73

 

Tôi chạy lon ton đến đó, ánh mắt không giấu nổi sự vui sướng mừng rỡ.

 

"Anh đến rồi!" Tôi níu tay Giang Kỳ khẽ lay lay, còn nhảy cẫng lên tại chỗ.

 

Anh nhìn tôi mỉm cười, bảo tôi ngốc nghếch, sau đó lấy giấy lau đi những giọt mồ hôi trên trán tôi.

 

Người đứng bên cạnh trùng hợp đã chụp lại được khoảnh khắc này.

 

Chỉ là không ngờ anh lại cất công đi tìm người đó để xin lại bức ảnh.

 

Lại còn rửa nó ra và nâng niu cất giữ cẩn thận nữa chứ.

 

74

 

"Ba thường xuyên ngẩn người ngắm bức ảnh này, lúc nào trông ba cũng mang dáng vẻ rất buồn bã."