52
Về đến nhà, anh ném tôi lên giường, rồi cầm quần áo chuẩn bị đi tắm.
Người tôi dính nhớp nháp, vô cùng khó chịu.
Tôi vùng vẫy ngồi dậy, chạy ra ngoài phòng tắm đập cửa ầm ầm:
"Mở cửa ra, em cũng muốn tắm."
Anh không mở cửa, cũng chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi.
Tôi mất hứng, lại lủi thủi quay về ngồi trên mép giường.
Tắm xong bước ra thấy tôi ngồi bất động, anh thấy buồn cười:
"Thẩm Nguyện, em đang đóng giả làm cột nhà đấy à."
Tôi liếc anh một cái, không thèm lên tiếng, đang dỗi mà.
Anh khoanh hai tay, tựa người vào khung cửa, đầy hứng thú nhìn tôi:
"Thẩm Nguyện, ban đầu chủ động trêu chọc anh là em, đòi chia tay là em, nói cả đời này sẽ không quay lại cũng là em, bốc hơi ròng rã suốt ba năm trời vẫn là em.
"Sao bây giờ em lại tỏ ra oan uổng thế hả?"
Tôi cứng họng, đầu óc bỗng nhiên tỉnh táo hơn đôi chút.
53
Đúng vào ngày ước tính điểm thi đại học, mẹ Tống đã ra đi.
Lương y không thể tự chữa cho mình, bà cầm d.a.o phẫu thuật cứu sống sinh mạng của vô số người, nhưng lại chẳng hề nhận ra những điểm bất thường của chính bản thân.
Khối u ác tính phát bệnh rất nhanh, và bà đã lựa chọn cách thức ra đi một cách đoan trang nhất.
Bà bảo không muốn phải nằm lay lắt trên giường bệnh, cử động một chút cũng phải dựa dẫm vào người khác.
Bà muốn được ra đi thật đẹp đẽ.
Ban đầu Giang Kỳ không chịu, nhưng sau đó vẫn phải gật đầu đồng ý.
54
Bảng điểm nằm lặng im trong cặp, tin vui giờ đây đã hoàn toàn nhạt nhẽo vô vị.
Ngày hôm đó trời mưa rất to, tôi chạy đến tìm anh.
Nhà tang lễ hàn khí lạnh lẽo thấu xương, anh mặc một lớp áo mỏng manh, chỉ trầm mặc ngồi lặng yên ở đó.
Tôi xót xa chạy đến ôm chầm lấy anh.
Anh nói:
"Anh chẳng còn người thân nào nữa rồi."
Giọng Giang Kỳ nghẹn ngào, tôi cũng không kìm được mà rơi nước mắt.
Người tốt mệnh yểu, thế giới này tuyệt đối không công bằng.
Nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng biết nên oán trách ai.
Nước mưa hòa lẫn cùng vết nước mắt, ướt sũng cả một mảng vai tôi.
Tôi vỗ nhè nhẹ lên lưng anh:
"Sau này em chính là người nhà của anh.
"Em sẽ ở bên anh cả đời."
Người hứa hẹn là tôi.
Nhưng tôi cũng lại quay lưng bỏ rơi anh trong một đêm mưa giống hệt như vậy.
55
Năm đó, Lâm Duyệt đã đến tìm tôi.
Tự xưng cô ta là thanh mai trúc mã của Giang Kỳ.
Cô ta bảo vì cô ta ra nước ngoài du học, nên mới để tôi có cơ hội chen chân vào.
Sau đó, với giọng điệu của một người trưởng thành, cô ta bắt đầu phân tích rạch ròi những điều được và mất.
Cái giá phải trả nếu cứ cố chấp ở bên cạnh Giang Kỳ là gì, sẽ mang lại vết nhơ thế nào cho cuộc đời của anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chuyện của hai người lần trước ầm ĩ đến tận trường học, Giang Kỳ đã phải chịu không ít lời đàm tiếu. Sau đó là nhờ bác sĩ Tống cậy nhờ người khác mới miễn cưỡng dập tắt được những lời đồn thổi.”
"Cậu được anh ấy bảo vệ tốt như thế, đương nhiên là chẳng biết gì cả.”
"Nhưng làm người thì không thể quá ích kỷ được.”
"Cậu là một người thông minh mà, em trai."
Cô ta nhấn mạnh hai chữ cuối cùng.
"Nhà họ Giang là danh gia vọng tộc ngành y có tiếng, cậu biết những điều này có ý nghĩa như thế nào mà."
Cô ta lôi ra một đống ảnh chụp, trên đó toàn là những bức hình chụp lén tôi và Giang Kỳ.
Ở trường, trước cửa nhà, ở quán bar. Không chỗ nào không có.
Lần trước mới chỉ là một lời cảnh cáo mơ hồ, đã khiến cuộc sống của anh rối tung lên.
Tôi không dám cược xem lần này liệu có còn may mắn nữa hay không.
56
Một đoạn tình cảm không nhận được lời chúc phúc của bất cứ ai chính là như vậy đấy.
Chẳng cần một kẻ thứ ba chen ngang làm sóng gió, cũng chẳng cần những hiểu lầm xui rủi nào cả.
Hai người yêu nhau, nhưng chỉ riêng việc "bị người đời biết được" thôi, cũng đủ để khiến mọi thứ sụp đổ tan tành.
Và câu cuối cùng mà cô ta để lại là:
"Đây cũng là ý của bác sĩ Tống.”
"Hai người chia tay, đối với ai cũng đều tốt cả."
Cả người tôi như rơi thẳng xuống hầm băng.
57
Tôi hốt hoảng tự tay đập nát lời hứa của chính mình.
Đăng ký nguyện vọng vào một trường đại học rất xa, chật vật vô cùng.
Tôi đã chẳng còn gì để mất nữa rồi.
Lúc rời đi, thứ có thể mang theo chỉ là một chiếc túi hành lý nhỏ, cùng một cõi lòng đầy bi thương lạnh lẽo.
Và cả sự nhớ nhung cùng nỗi không cam tâm day dứt mãi.
Anh không đáng bị tôi kéo vào vũng bùn lầy, vô tội mà vướng bận bụi trần.
58
Rõ ràng đã mất đến ba năm trời để thuyết phục bản thân phải buông bỏ.
Vậy mà khi gặp lại Giang Kỳ, tâm trí tôi vẫn dễ dàng rối loạn lung tung.
Huống hồ lúc này bên cạnh anh đã có người khác.
Tôi còn có lý do và tư cách gì để dây dưa lằng nhằng ở đây nữa?
Tôi ngẫm nghĩ một chốc, sau đó lên tiếng với vẻ rất chừng mực:
"Chẳng phải anh sắp kết hôn rồi sao?"
...
Thế nhưng lời nói ra khỏi miệng lại biến chất hoàn toàn.
Nghe kiểu gì cũng giống hệt một oán phụ chốn thâm khuê vì yêu mà không có được.
59
"Anh từng nói thế khi nào..." Sắc mặt anh tối sầm lại.
"Ai nói cho em biết?"
Anh cứng đờ người chừng hai giây, dè dặt hỏi dò:
"Lâm Duyệt sao?"
Quả nhiên anh thừa biết sự thù địch của Lâm Duyệt dành cho tôi, cũng như việc cô ta cố tình thể hiện sự thân mật trước mặt tôi.